Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
10.
Trước đó, tôi chỉ biết sinh đôi thì giống nhau . Không ngờ ngay cả tật uống rượu xong là lăn ra ngủ cũng giống nốt.
Tôi đặt Hạ Cảnh Hoài nằm xuống sofa.
Gọi anh , không nhúc nhích.
Đánh… cũng không phản ứng.
Sờ cơ bụng… anh lật người một cái.
Mặt từ úp vào sofa chuyển sang quay về phía tôi .
Đáng ghét thật, sao có người ngủ như sét đ.á.n.h mà vẫn đẹp trai như vậy chứ.
Nhìn mà tim tôi đập loạn.
Muốn hôn quá.
Giờ tôi mới hiểu vì sao Chu Chính Nam phải đề phòng tôi .
Nếu vợ anh ta thật sự là phiên bản này … thì cái danh “tiểu tam” tôi nhận chắc rồi !
Tôi bị ma xui quỷ khiến, chậm rãi cúi xuống, môi sắp chạm…
Điện thoại reo.
Tiếng chuông kéo lý trí tôi trở lại , tôi bĩu môi, không cam lòng lắm mà bắt máy.
Đồng nghiệp gọi, nói hợp đồng dự án nước ngoài tôi phụ trách có vấn đề, bảo tôi đến công ty ngay.
Tôi lập tức đứng dậy chuẩn bị đi .
Trước khi ra cửa, tôi do dự nhìn Hạ Cảnh Hoài đang ngủ say. Lỡ anh tỉnh dậy, phát hiện mình ngủ ở nhà tôi cả đêm, lại tưởng tôi đã làm gì… Thì có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch, đến lúc không lấy được vợ lại đổ lên đầu tôi .
Nghĩ một lúc, tôi móc điện thoại trong túi anh ra , dùng vân tay anh mở khóa.
Rồi gọi cho Chu Chính Nam.
Đầu dây bên kia bắt máy ngay: “Alo, Cảnh Hoài?”
Giọng tôi lạnh tanh, mất kiên nhẫn: “Hoài cái đầu anh , anh ta ngủ như c.h.ế.t rồi gọi không dậy, mau đến nhà tôi đưa người đi !”
Chu Chính Nam im lặng một giây, rồi hét lên: “Tống Thời Nghi, cô đã làm gì anh vợ tôi ?!”
Tôi lười giải thích: “Ít nói nhảm đi , anh ta sao lại ở nhà tôi , anh rõ nhất.”
“Tối nay tôi tăng ca không rảnh quản anh ta , mật khẩu cửa là sinh nhật Tịch Tịch, đưa người đi xong nhớ khóa cửa.”
“Nếu không , tôi sẽ gửi cho Tịch Tịch đoạn chat anh giả danh cô ấy trả lời tin nhắn của tôi .”
Chu Chính Nam tự biết mình sai, nghiến răng đồng ý.
Tôi yên tâm đi làm .
Vấn đề khá khó, tôi trao đổi với khách hàng nước ngoài rất lâu, bận đến tận sáng mới xong. Làm xong buồn ngủ không chịu nổi, 8 rưỡi sáng tôi lảo đảo về nhà.
Đá giày, ném túi, nhắm mắt đi vào phòng ngủ, ngã xuống giường.
Kết quả… Không phải nệm mềm.
Cảm giác không đúng, tôi mở mắt.
Đối diện với ánh mắt đau đớn, đang từ từ mở ra của một người đàn ông.
Lúc này tôi mới nhận ra … Thứ tôi vừa nằm lên… là một người .
Là Hạ Cảnh Hoài.
Không phải chứ?!
Sao anh còn ở nhà tôi ?!
Sao lại nằm trên giường tôi ?!
Sao còn… không mặc gì nữa?!!
Tôi bật dậy như lò xo, mới phát hiện tay mình vừa đặt ở chỗ không nên đặt.
Vội vàng rụt tay về, giấu ra sau lưng.
Hạ Cảnh Hoài cau mày ngồi dậy, nhìn từ trên xuống dưới cơ thể chỉ còn mỗi quần lót của mình . Phản ứng lại , anh vội kéo chăn che người .
Rồi nhìn tôi , như chờ tôi giải thích.
Nhưng tôi biết nói gì? Có phải tôi làm đâu !
Tôi giơ tay phải , co ngón cái lên như thề: “Không phải tôi làm ! Tôi vừa về đã thấy anh như vậy rồi ! Tuy tôi biến thái háo sắc thật, nhưng tôi là công dân tuân thủ pháp luật, tuyệt đối không lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn! Hơn nữa, tôi có chứng cứ ngoại phạm!”
Tôi nhắm mắt: “ Tôi không nhìn thấy gì hết!”
Hạ Cảnh Hoài hừ lạnh: “Nhìn hết rồi còn bảo không thấy.”
“Vừa rồi cô còn nằm đè lên tôi , ai tin cô không làm gì?”
“…”
Tôi bất lực.
Ai mà biết được vừa về đã thấy anh không những chưa đi mà còn trần trụi nằm trên giường tôi chứ.
Dù tôi từng vô số lần tưởng tượng cảnh tỉnh dậy bên cạnh là một mỹ nam tám múi… Nhưng khi chuyện đó thật sự xảy ra , tôi vẫn bị dọa không nhẹ.
Nhất là lúc này , cửa phòng đột nhiên xuất hiện hai người .
Hạ Cảnh Tịch: “Thời Nghi, anh ?! Hai người ?! Lại nữa?!”
Chu Chính Nam: “Aaaa Tống Thời Nghi, cô ‘xử’ luôn anh vợ tôi rồi à ?! Thanh danh của anh ấy bị cô hủy hết rồi !”
11.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gheo-soi/phan-4.html.]
Hạ Cảnh Tịch hét xong, òa khóc chạy đi . Chu Chính Nam nở một nụ cười gian xảo với tôi , rồi quay đầu đuổi theo.
Dùng ngón chân tôi cũng đoán được là ai bày trò.
Gọi cho Chu Chính Nam tối qua đúng là quyết định ngu ngốc nhất đời tôi .
Đợi đấy, sau này tôi không chỉnh c.h.ế.t anh mới lạ!
Hạ Cảnh Hoài mặc quần áo xong, từ phòng ngủ bước
ra
.
Tôi tiến lên, định hỏi anh có muốn ăn sáng không .
Anh lập tức bước một bước lớn lùi ra xa: “Tống Thời Nghi, cô cô cô… tránh xa tôi ra ! Cả đời này tôi không muốn nhìn thấy cô nữa!”
Nói xong, cơ n.g.ự.c còn phập phồng vì tức.
Tức giận mà cũng quyến rũ vậy sao .
Thấy tôi vẫn nhìn anh với ánh mắt “ không trong sáng”, Hạ Cảnh Hoài lại kéo c.h.ặ.t áo khoác, như chạy trốn mà rời khỏi nhà tôi .
Tôi buồn bã nhìn bóng lưng anh rời đi , trong đầu lại bắt đầu hồi tưởng.
Phải nói … nằm lên người anh đúng là còn thoải mái hơn nằm giường.
Ngủ bù xong, tôi tranh thủ đi chùa một chuyến. Xin một lá bùa “đánh tiểu nhân”, viết bát tự của Chu Chính Nam lên đó.
Lại sang miếu Nguyệt Lão “tạo áp lực”, cầu xin ông ban cho tôi một người chồng vừa đẹp trai, thân hình gợi cảm, tính tình tốt , biết nấu ăn làm việc nhà, còn đặc biệt “giỏi giang”.
Sợ Nguyệt Lão không hiểu, tôi còn lẩm bẩm: “Giống Hạ Cảnh Hoài là được , con không yêu cầu cao đâu .”
Vài ngày sau , Hạ Cảnh Tịch gọi điện cho tôi : “Thời Nghi, anh tớ đến chưa ?”
Tôi khó hiểu: “Anh cậu ? Đến cái gì?”
Nhưng bên kia đột nhiên cúp máy.
Trước khi cúp, tôi nghe thấy giọng Chu Chính Nam nũng nịu, đại khái là bảo Hạ Cảnh Tịch mau nhìn dây chuyền n.g.ự.c của anh ta , đừng để ý tôi nữa.
Tôi trợn trắng mắt.
Một lá bùa xem ra không đủ. Lần sau tôi xin mười lá, không đ.á.n.h c.h.ế.t anh mới lạ!
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Tôi chậm rãi đi đến cửa nhà, mở khóa, đèn hành lang sáng lên.
“Cuối cùng cô cũng về rồi .” Một giọng nói vang lên bên cạnh.
Tôi quay đầu nhìn .
Hạ Cảnh Hoài đang ngồi xổm dưới đất, bên cạnh là một vali lớn, trên đó còn có một con vẹt sọc.
Anh ta … thật sự nuôi chim.
Tôi giật mình , vội hỏi: “Anh lại đến làm gì?!”
Không phải nói cả đời không muốn gặp tôi nữa sao ?
Hạ Cảnh Hoài đứng dậy, phủi phủi vạt áo, nói : “Còn không phải do cô làm ra chuyện tốt à ?”
“Cô nói dối chúng ta là người yêu quen qua mạng rồi gặp ngoài đời, bọn họ đều tin. Ban đầu chỉ bảo tôi tiếp xúc với cô nhiều hơn để bồi dưỡng tình cảm.”
“Giờ thì hay rồi , chuyện hôm đó bị Hạ Cảnh Tịch và Chu Chính Nam nhìn thấy, cả thế giới đều biết cô đã ‘ngủ’ với tôi !”
Tôi vội bịt miệng anh : “Anh nói linh tinh gì vậy , tôi chưa ngủ với anh !”
“ Nhưng tôi đã ‘lộ’ hết trước mặt cô rồi !”
Tôi : “…”
Chỉ nhìn vài cái thôi cũng tính là tội sao ?
“Bố mẹ tôi là người truyền thống, cho rằng đã đến mức này thì nên sống chung, nên… tôi bị đuổi ra ngoài.”
Tôi : ?
12.
Hạ Cảnh Hoài thấy tôi ngơ ngác, liền giải thích một lượt.
Hóa ra năm đó, ngay sau khi Chu Chính Nam xác nhận quan hệ với Hạ Cảnh Tịch, anh ta lập tức xách hành lý dọn đến nhà họ Hạ ở luôn.
Thiếu gia nhà họ Chu từ nhỏ được nuông chiều, vậy mà lại học nấu ăn, giặt giũ, chăm sóc Hạ Cảnh Tịch từ đầu đến cuối, đến tận lúc kết hôn vẫn như vậy .
Chính điều đó khiến bố mẹ họ Hạ vốn rất truyền thống, hiểu lầm rằng: thanh niên thời nay, một khi xác định quan hệ, thì con trai phải “ở rể” chăm sóc con gái.
Vì thế, khi biết tôi và Hạ Cảnh Hoài “ đã đến bước đó”, họ không nói hai lời, trực tiếp đuổi anh đến nhà tôi .
“… ”
Lại là anh , Chu Chính Nam.
Tôi cũng không tiện đuổi Hạ Cảnh Hoài đi nữa. Dù sao anh bị đuổi khỏi nhà… tôi cũng không phải hoàn toàn vô can.
Sau khi mở cửa cho anh vào , tôi nghĩ ngợi rồi nói : “Vậy thì hay quá, sống chung là dễ phát hiện vấn đề nhất. Đến lúc đó chúng ta cứ nói không hợp, chia tay là xong… quá hoàn hảo!”
Hạ Cảnh Hoài cúi đầu lặng lẽ thu dọn hành lý, không đáp.
“Này, tôi nghĩ ra lý do chia tay tuyệt vời như vậy , anh không vui à ? Chúng ta chỉ cần sống chung một tháng là anh có thể về nhà rồi .”
“Ý cô là… cô không hài lòng với tôi , nên muốn đuổi tôi đi ?”
Hạ Cảnh Hoài ngẩng đầu hỏi.
Không biết có phải ảo giác không … mà trong mắt anh dường như còn ánh lên một tầng nước.
Tim tôi mềm nhũn, đành nhượng bộ: “Được rồi được rồi , tôi không đuổi anh .”
“ Nhưng nhà tôi không nuôi người rảnh rỗi. Ở đây phải trả tiền thuê và làm việc.”
Tôi quyết định lấy lùi làm tiến, dùng “thủ đoạn tư bản” dọa anh chạy.
“Tiền thuê tôi cũng không lấy nhiều, một tháng mười nghìn. Với lại dì giúp việc nhà tôi vừa nghỉ, vừa hay anh đến thì tôi khỏi tìm người mới, việc nhà anh làm hết. Còn nữa, sau 10 giờ tối không được ra ngoài.”
Tôi nói bừa, ra giá trên trời.
Hạ Cảnh Hoài cũng là thiếu gia, mấy quy định này chắc chắn chịu không nổi vài ngày là bỏ chạy.
Chaporia
Bình Luận (0)