Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
13.
Nhưng không .
Hạ Cảnh Hoài không những không chạy, mà còn ở lì trong nhà tôi suốt ba tháng. Từ khi anh dọn vào , cuộc sống của tôi … hạnh phúc hơn hẳn.
Cụ thể là: Mỗi ngày tan làm về nhà, có một người đàn ông “đúng gu đến từng centimet” lượn lờ trước mặt tôi … vui.
Anh nấu ăn rất ngon, vui.
Anh ngày nào cũng chuyển tiền cho tôi , vui.
Chỉ là thỉnh thoảng tôi cũng thấy kỳ lạ.
Rõ ràng trước đó còn hét lên “cả đời không muốn nhìn thấy tôi ”, vậy mà mấy ngày sau lại tự tìm đến, còn muốn làm chồng tôi ?
Chẳng lẽ… Nguyệt Lão thật sự linh nghiệm rồi ?
Hạ Cảnh Hoài hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn tôi viết trên thẻ cầu duyên treo trên cây.
Vậy thì… tôi xin nhận.
Tôi bảo Hạ Cảnh Hoài đưa tôi về nhà, cố tình đổi điểm đến trên GPS xe thành Cục Dân Chính.
Đến nơi, tôi chỉ vào quầy đăng ký, nói : “Đã đến đây rồi thì…”
“Xuống xe.”
Thế là… chúng tôi kết hôn hợp pháp. Quá trình thuận lợi đến mức tôi suýt nghi ngờ Hạ Cảnh Hoài bị bỏ bùa.
Sau khi kết hôn, tôi cũng không giả vờ nữa. Thèm thân thể anh lâu như vậy , tôi phải “ ra tay” thôi.
Tôi đủ kiểu trêu chọc, khiêu khích anh . Mà sau khi “nếm mùi”, Hạ Cảnh Hoài dường như còn điên hơn tôi .
Tôi mệt rồi , anh vẫn tràn đầy năng lượng. Kéo tôi từ sáng đến tối, từ phòng khách đến phòng ngủ…
…
Lúc nghiện nhất, anh chỉ cần nhìn thấy tôi là bắt đầu cởi đồ.
Anh còn thích hỏi tôi , lúc đầu vừa gặp đã kéo áo anh ra có phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên không . Mỗi lần bị hỏi như vậy , tôi lại không kìm được nhớ đến những ký ức xấu hổ trước kia .
Tôi đâu thể nói … là vì nhận nhầm người chứ?
Thế nên mỗi lần đến chủ đề này , tôi đều im lặng.
Thấy tôi không trả lời, Hạ Cảnh Hoài có chút nghi hoặc. Nhưng anh không hỏi nữa… chỉ càng “ ra sức” hơn.
Tôi chịu không nổi.
Vừa lúc Hạ Cảnh Tịch nhắn tin rủ đi chơi, tôi lập tức đồng ý không cần suy nghĩ.
Xách túi đi tìm cô ấy ngay.
Nói ra thì, sau khi kết hôn, tôi mải mê chìm trong “cuộc sống vợ chồng” với Hạ Cảnh Hoài, đã lâu rồi không gặp Hạ Cảnh Tịch.
Hạ Cảnh Tịch lấy ra hai tấm vé du thuyền hạng sang, rủ tôi đi cùng.
Tôi nhìn ngày khởi hành, chần chừ: “Chu Chính Nam không ý kiến à ?”
Hôm đó là sinh nhật Hạ Cảnh Tịch, vé chắc chắn là Chu Chính Nam mua.
Giờ cô ấy lại rủ tôi đi , lát nữa kiểu gì anh ta cũng làm loạn.
Hạ Cảnh Tịch xua tay: “Đàn ông quan trọng bằng cậu à ? Lâu lắm rồi chúng ta chưa đi chơi cùng nhau . Cậu cũng thế, không thể vì có anh tớ mà bỏ mặc tớ được ! Hôm đó còn là sinh nhật tớ nữa!”
Nghe cũng có lý.
Thế là tôi và Hạ Cảnh Tịch vui vẻ lên đường, tận hưởng chuyến du thuyền 6 ngày 5 đêm.
Trên du thuyền không có mạng, WiFi thì đắt c.ắ.t c.ổ. Hai chúng tôi nhìn nhau , ăn ý quyết định… không mua.
Thật sự không muốn đọc tin nhắn của mấy ông đàn ông ở nhà.
Hiếm có được yên tĩnh.
Chơi điên cuồng mấy ngày, tôi vẫn nhận ra tâm trạng Hạ Cảnh Tịch có gì đó không ổn .
Hỏi mãi, cô ấy mới nói … cô ấy và Chu Chính Nam cãi nhau .
Vì tôi .
14.
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Khi Chu Chính Nam lần thứ sáu nhắn tin cho Hạ Cảnh Hoài, rủ anh đi uống rượu.
Hạ Cảnh Hoài nhịn không nổi nữa, mắng thẳng: “Chu Chính Nam, cậu bị điên à ? Em gái tôi không có ở đây, cậu lại nhắm vào tôi làm gì?!”
Chu Chính Nam: “Cút! Tôi thẳng!”
Hai người vừa gặp, Chu Chính Nam ôm ly rượu khóc hu hu: “Vợ tôi hình như thích vợ cậu hơn thì phải ! Hu hu hu… cô ấy còn vì Tống Thời Nghi mà mắng tôi , bảo tôi cút! Cầm vé du thuyền tôi mua đi dỗ cô ấy ! Cậu nói xem, có phải vợ tôi cũng thích cô ta rồi không ?!”
Hạ Cảnh Hoài vì giữ “trong sạch”, một ngụm rượu cũng không uống.
Im lặng một lúc, rồi nói : “Thích Tống Thời Nghi… chẳng phải chuyện bình thường sao ? Xinh đẹp , tính cách lại tốt , còn chiều chuộng tôi như vậy …”
Nhìn vẻ mặt si mê đầy hạnh phúc của Hạ Cảnh Hoài.
Chu Chính Nam khó chịu: “Hừ, cậu nghĩ Tống Thời Nghi thích cậu à ?”
“Người cô ấy thích từ đầu đến cuối là Tịch Tịch. Cậu đoán xem hôm đó ở nhà Tịch Tịch, vì sao cô ấy lại động tay động chân với cậu ? Vì cô ấy nhầm cậu với Tịch Tịch! Cô ấy muốn xem Tịch Tịch mặc đồ nam, người cô ấy thích luôn là Tịch Tịch, không phải cậu .”
“Cậu nhiều nhất chỉ là thế
thân
. Không
có
tôi
giúp, cô
ấy
nhìn
cũng chẳng thèm
nhìn
cậu
thêm một cái.
”
“Cậu xem đi , hai anh em cậu cùng sinh nhật một ngày, cô ấy không do dự mà chọn đi với Tịch Tịch.”
Nghe vậy , Hạ Cảnh Hoài trầm mặc.
Là vậy sao ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gheo-soi/phan-5.html.]
Cô ấy không thích mình ?
Mình chỉ là thế thân ?
Thảo nào… mỗi lần hỏi đến chuyện đó, cô ấy đều im lặng.
Nhưng … không sao .
Du học sinh Đức không chịu áp lực.
Hạ Cảnh Hoài cong môi: “Vậy chắc cậu ghen tị với tôi lắm nhỉ? Tôi giống Hạ Cảnh Tịch… còn cậu , lại không giống Tống Thời Nghi.”
Chu Chính Nam: “Đ*!”
15.
Hạ Cảnh Tịch nói với tôi , cô ấy nhìn thấy lịch sử chat giữa Chu Chính Nam và Hạ Cảnh Hoài trong điện thoại anh ta .
Lúc này cô ấy mới biết , Chu Chính Nam luôn xúi giục ông anh ngốc của mình bám lấy tôi . Mục đích là… không để tôi có quá nhiều thời gian ở bên Hạ Cảnh Tịch.
Hạ Cảnh Tịch rất tức giận. Cô cảm thấy Chu Chính Nam đang can thiệp quá mức vào các mối quan hệ của mình .
“Em đã muốn nói với anh ta từ lâu rồi ! Dựa vào cái gì mà anh ta lại có ác cảm lớn như vậy với bạn thân nhất của em? Làm như em đang lén lút với cậu vậy !”
“Anh ta còn nói rất tự tin, bảo cậu có ý đồ không trong sáng với em. Em nghe mà muốn cười luôn! Muốn kiểm soát em thì nói thẳng đi , lại còn kiếm cái cớ vụng về như vậy .”
“Cậu đã kết hôn với anh em rồi , sao có thể còn thích em chứ đúng không ? À… không đúng, cậu là thích em, nhưng không phải kiểu đó…”
“Anh ta còn nói cậu coi anh em là thế thân , đúng là thần kinh!”
Hạ Cảnh Tịch càng nói càng tức, đập bàn một cái.
Tôi sờ mũi, ngẩng đầu nhìn trần nhà, không nói gì.
Ban đầu… đúng là tôi đã rung động với Hạ Cảnh Tịch ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chỉ là… giới tính có chút sai lệch thôi.
Chu Chính Nam vẫn luôn đề phòng tôi , nhưng tôi chưa từng nói với Hạ Cảnh Tịch. Không ngờ cô ấy vẫn phát hiện ra .
Tôi không muốn hai người họ vì tôi mà có khoảng cách, đành hiếm hoi làm người tốt , nói giúp Chu Chính Nam vài câu. Cuối cùng cũng dỗ được cô ấy nguôi giận.
Về đến nhà, vì trên du thuyền chỉ lo chơi, chuyện buôn dưa vẫn chưa nói hết.
Hạ Cảnh Hoài không có ở nhà, nên tôi không về phòng ngủ, mà nằm luôn trên sofa phòng khách, vừa gọi video với Hạ Cảnh Tịch vừa nói chuyện không hình tượng.
Đang nói dở… Hạ Cảnh Hoài về.
Chủ đề quá nhạy cảm, thấy anh bước vào , tôi lập tức im bặt.
Hạ Cảnh Hoài nhìn tôi một cái không cảm xúc. Trông có vẻ tâm trạng không tốt .
Không chào hỏi, anh đi thẳng vào phòng ngủ.
Tôi lén lút tắt video.
Nhìn vào gương trên bàn, thấy mặt mình đỏ bừng vì nói chuyện quá hăng.
Cũng chẳng hiểu mình đang chột dạ cái gì.
Tôi vội vào nhà tắm rửa mặt.
Ra ngoài thì thấy Hạ Cảnh Hoài đứng ngay trước cửa.
Tôi giật mình : “Anh đứng đây làm gì?”
Anh nhìn tôi , ánh mắt sâu thẳm: “Cô coi tôi là thế thân của Hạ Cảnh Tịch à ?”
16.
“Ở trước mặt tôi , cô chưa từng mặc váy ngủ dây mảnh như vậy . Nhưng khi gọi video với cô ấy , dây áo gần như tuột xuống rồi .”
“Nói chuyện với tôi , cô cũng chưa từng đỏ mặt như vừa rồi .”
“Cho nên từ đầu đến cuối, người cô thích chỉ là Hạ Cảnh Tịch. Còn tôi … chỉ là thế thân , đúng không ?”
“Cô muốn nhìn cô ấy mặc đồ nam, còn tôi chỉ là sự thay thế bất đắc dĩ, đúng không ?”
Tôi sững sờ, đưa tay sờ trán anh : “Anh điên rồi à ?”
“ Tôi mặc kệ! Tôi mới là chồng cô! Cô cắt đứt với Hạ Cảnh Tịch đi !”
“Anh có biết mình đang nói gì không ? Cô ấy là em gái anh đấy!”
“Cô không nỡ cắt? Có phải đợi lúc tôi không ở nhà, cô sẽ gọi cô ấy đến, nấu ăn cho cô ấy ăn không ?”
“… ”
Đừng bịa chuyện về tôi , cảm ơn.
Nếu Hạ Cảnh Tịch đến, chắc chắn không chỉ là ăn cơm đâu . Chắc chắn là chui chung một chăn, tám chuyện về mấy “thánh nhân” quanh mình đến sáng.
Hạ Cảnh Hoài tức đến đỏ mắt, hít mũi một cái, hỏi: “Cô và Hạ Cảnh Tịch quen nhau như thế nào?”
Tôi khó hiểu: “Anh hỏi cái đó làm gì?”
Dù sao chuyện quen nhau của chúng tôi bắt đầu từ một hiểu lầm, cũng khá xấu hổ, ngay cả Hạ Cảnh Tịch tôi còn chưa nói thật.
Hạ Cảnh Hoài: “Cô nói cho tôi nghe đi . Nhỡ đâu một ngày tôi được sống lại , tôi sẽ chen vào trước cô ấy để quen cô. Tôi không muốn làm thế thân .”
Tôi im lặng.
Hạ Cảnh Hoài thấy vậy , sờ sờ mặt mình , hỏi: “Cô cứ nhìn tôi làm gì?”
Tôi đáp: “ Tôi đã đọc Kinh Thi, Kinh Dịch, Đạo Đức Kinh rồi … hôm nay chắc phải đọc thêm ‘kinh thần kinh’ của anh nữa.”
Chaporia
Bình Luận (0)