Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thậm chí ngày mùng một Tết năm nào tôi cũng phải đến tận nhà chúc Tết hắn trước , rồi mới thong thả đi chùa dâng hương sau .

Tôi và hắn có thể duy trì mối quan hệ tốt đẹp như vậy , phần lớn là vì hiện tại giữa hai bên không có bất kỳ vướng bận tình cảm nào.

Thuần túy là những người bạn sòng phẳng trên thương trường.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Lúc rảnh rỗi thì hẹn gặp uống trà , trò chuyện tán gẫu, trao đổi thông tin làm ăn để xem dạo này có dự án nào tốt để cùng nhau đầu tư.

Cuộc sống thường nhật của những vị tổng tài chúng tôi thông thường đều diễn ra như thế.

Cho nên yêu cầu của tôi dành cho Lâm Việt chẳng có gì cao sang.

Hắn chỉ cần đừng bắt tôi phải giặt quần áo, nấu cơm nấu canh, rồi bày ra mấy trò mang thai, sảy t.h.a.i hay thế thân cẩu huyết.

Thì tôi hoàn toàn có thể vui vẻ hòa bình mà chung sống với hắn .

Thế nhưng người tính không bằng trời tính, cuộc đời luôn có những bước ngoặt không ai ngờ tới.

Khi tôi tự mình lái xe đến khách sạn mà hắn đã đặt trước .

Tôi bỗng sững sờ phát hiện ra cả một khoảng sân cỏ rộng lớn đã bị phủ kín bởi những đóa hồng cánh sen rực rỡ.

Đây không phải kiểu trang trí bằng vài bó hoa tươi đơn thuần.

Mà là cả một bối cảnh hoành tráng được đầu tư tiền tỷ, với điểm nhấn chủ đạo là một mô hình bông hồng khổng lồ cao hơn ba mươi mét, tạo nên một không gian vô cùng huyền ảo và lãng mạn.

Lâm Việt đang diện một bộ âu phục lịch lãm, trên tay ôm một bó hoa hồng kết bằng đá quý lấp lánh đứng đợi sẵn ở phía dưới .

Xung quanh đó, toàn bộ hội bạn thân trong giới của chúng tôi , cùng với mẹ Lâm, Lâm Tĩnh và tập thể nhân viên công ty của hắn đều đã lên đồ lộng lẫy.

Gương mặt ai nấy đều tràn đầy vẻ háo hức, mong chờ nhìn về phía tôi .

Các bạn thân mến ơi, tôi cứ nghĩ đây chỉ là một chuyến đi biển chơi bời nhẹ nhàng, nên chỉ xỏ đại một đôi dép lê, ngay đến móng chân còn chưa kịp sơn sửa gì cả.

Lâm Việt bước lên phía trước , mái tóc được tạo kiểu vô cùng hoàn hảo, hắn ân cần nâng bó hoa tươi lên trước mặt tôi .

"Tâm Nhu, trước đây anh vốn là kẻ không giỏi ăn nói với con gái, đối với chuyện yêu đương lại càng mù tịt, em là người con gái đầu tiên bằng lòng kiên nhẫn dạy bảo và dẫn dắt anh ."

"Anh chưa từng nghĩ rằng mình lại có thể trò chuyện hợp gu với một cô gái đến thế, ở bên em anh luôn cảm thấy vô cùng hạnh phúc."

"Giờ đây anh muốn kéo dài niềm hạnh phúc này đến suốt cuộc đời, em bằng lòng gả cho anh chứ?"

Vừa dứt lời, hắn liền dứt khoát quỳ một gối xuống đất, trịnh trọng mở hộp nhẫn kim cương sáng loáng ra trước mắt tôi .

Đầu óc tôi lập tức trống rỗng, đứng hình mất vài giây.

Trong bầu không khí cuồng nhiệt ấy , tất cả mọi người xung quanh đều đang đồng thanh hò reo cổ vũ.

Vô số ống kính máy quay cũng đồng loạt chĩa thẳng vào tôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguoc-van-toi-thao-tung-tam-ly-tong-tai-ba-dao/chuong-9.html.]

Nhưng điều duy nhất tôi ý thức được lúc này chính là, mẹ kiếp, tôi hoàn toàn không muốn kết hôn.

Mà nếu có kết hôn thì đối tượng cũng tuyệt đối không phải là Lâm Việt.

Thế là tôi lập tức bước tới chộp lấy tay hắn , điên cuồng lắc mạnh như muốn rụng cả khớp.

"Cảm ơn! Cảm ơn Lâm tổng đã ban cho em niềm vinh hạnh to lớn này !"

"Trước đây chúng ta vốn chỉ là đối tác làm ăn, nay   anh   lại đột ngột muốn cùng em trở thành đối tác chiến lược, chuyện này diễn ra quá bất ngờ khiến đầu óc em hiện tại đang rối lắm, không biết nên nói gì cho phải nữa."

"Dự án này quá lớn! Anh lại đ.á.n.h úp bất ngờ thế này làm em chẳng kịp chuẩn bị gì cả."

"Kìa kìa, chúng ta mau vào bên trong ngồi xuống uống nước nói chuyện trước đã ."

"Ai chà, thời gian không còn sớm nữa rồi , mọi người cũng mau vào trong dùng bữa đi thôi, nhà bếp đã lên món chưa nhỉ?"

Sắc mặt Lâm Việt trong nháy mắt trở nên vô cùng khó coi.

Những người xung quanh xem chừng cũng đã hiểu ra màn cầu hôn này không được rồi .

Nhưng dù sao tôi cũng đã khéo léo cho hắn một bậc thang đi xuống chứ không hề làm rách mặt nhau giữa chốn đông người .

Thế là đám nhân viên được đi du lịch bao cấp kia lại tiếp tục vui vẻ hùa nhau kéo vào nhà hàng của khách sạn để ăn uống, chè chén.

Lâm Việt có chút ngượng ngùng không dám đối diện với tôi .

Hắn liền giả vờ làm một người chủ nhà lịch thiệp, quay người đi đón tiếp và trò chuyện với các vị khách khứa.

Tống Minh từ đâu lật đật sán lại gần, ra bộ như muốn lên tiếng trách móc, giáo huấn tôi vài câu.

Tôi liền nhanh tay lẹ mắt lườm hắn một cái, lạnh giọng cắt lời trước .

"Lâm Việt rốt cuộc là có ý gì chứ, hôm nay anh ta làm vậy là hoàn toàn không nể mặt em chút nào rồi ."

Tống Minh nghe xong liền nghệt mặt ra vì kinh ngạc.

"Hả? Sao chuyện này lại biến thành cậu ấy không nể mặt cô được cơ chứ?"

"Mấy chuyện trọng đại như cầu hôn thế này mà anh ta dám tự tiện làm sau lưng em, ngay đến anh thợ quay phim trông còn ăn mặc lịch sự, chỉn chu hơn cả em nữa."

"Em mà đứng vào cái bối cảnh lộng lẫy kia thì trông lạc quẻ kinh khủng, sau này em mà chụp ảnh đăng lên mạng xã hội, người ta lại tưởng em dùng phần mềm ghép ảnh vào để sống ảo, rồi lại cười thối mũi em ra chứ chẳng chơi."

"Chỉ vì mỗi chuyện đó thôi sao ?"

Tống Minh hoàn toàn cạn lời trước lý do của tôi .

"Cậu ấy vì màn cầu hôn này mà đã mất ăn mất ngủ chuẩn bị suốt gần một tháng trời, chạy vạy ngược xuôi tiêu tốn hơn ba trăm vạn tệ, còn đặc biệt dặn dò bọn tôi phải giữ kín bí mật để tạo bất ngờ cho cô đấy!"

"Em vốn dĩ có phải là bạn gái của anh ta đâu , anh ta lấy tư cách gì mà cầu hôn em?"

Tôi lạnh lùng đáp trả.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...