Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Thì chẳng phải vì thấy cái công ty giải trí kia của cô nuôi dưỡng toàn mấy cậu em trai mơn mởn, nên cậu ấy mới sốt ruột quá rồi sao ?"

"Hắn sốt ruột thì liền tự ý bày ra cái trò cầu hôn rình rang này à ? Thế hắn không nghĩ đến việc sẽ bị người ta từ chối thẳng thừng sao ?"

"Làm việc không hề cẩn trọng, kế hoạch lập ra quá nông nổi và qua loa!"

"Trước đây em cứ nghĩ anh ta là người chín chắn, làm việc gì cũng thấu đáo, ai ngờ đâu ..."

Tôi khẽ lắc đầu, chép miệng đầy ngán ngẩm:

"Quá bốc đồng, quá xúc động rồi ."

Tống Minh nghe thấy tôi chẳng những không hối lỗi mà còn quay ngược lại trách móc, sỉ vả Lâm Việt, đầu óc hắn hoàn toàn không cách nào đuổi kịp cái tư duy logic này của tôi .

Phải mất một lúc lâu sau , hắn mới ngơ ngác thốt lên một tiếng, rồi cứ thế lải nhải lặp đi lặp lại như một cái máy.

"Em thẳng thừng từ chối cậu ấy trước mặt bao nhiêu người như vậy , cậu ấy biết giấu mặt vào đâu chứ, mất mặt c.h.ế.t đi được !"

Bản thân tôi có một ưu điểm rất lớn, đó là tôi chưa bao giờ tự làm tiêu hao năng lượng tinh thần của chính mình vì lỗi lầm của kẻ khác.

"Đây hoàn toàn không phải là lỗi của em, tất cả là do vấn đề ở bản thân anh ta mà thôi."

"Thứ nhất, nếu anh ta biết suy nghĩ thì đáng lẽ phải gặp riêng để hỏi ý kiến của em trước , như vậy nếu em có từ chối thì anh ta cùng lắm là chỉ buồn bã đau khổ một mình , chứ đâu đến nỗi phải muối mặt trước đám đông như thế này ."

"Thứ hai, anh ta làm dự án này mà không hề lập ra phương án dự phòng, đến khi bị từ chối thì không biết cách nào để cứu vãn, cái sự nhục nhã này là do anh ta tự chuốc lấy mà thôi."

"Thế nhưng anh ta vẫn cứ đ.â.m đầu vào làm , điều đó chứng tỏ anh ta vô cùng tự tin rằng mình đã nắm chắc phần thắng trong tay."

"Anh ta đinh ninh trong lòng rằng chỉ cần mình mở miệng là em sẽ lập tức gật đầu đồng ý, anh ta xem em là cái loại con gái gì vậy hả? Có phải anh ta vẫn luôn coi thường em, coi em như một món đồ chơi thích là có được đúng không ?!"

Tống Minh thấy tôi càng nói càng tỏ ra phẫn nộ, liền vội vàng lên tiếng dỗ dành, an ủi.

"Đương nhiên là không phải rồi ! Sao có thể như thế được chứ! Em hiểu lầm cậu ấy rồi , ôi cái vị tiểu thư, cậu ấy là vì thực lòng yêu em nên mới làm như vậy đấy."

"Thế thì chứng tỏ chỉ số cảm xúc của anh ta quá thấp."

Tôi tuyệt đối không chấp nhận bất kỳ sự thao túng đạo đức nào.

Hôm nay cho dù có là ông trời xuống đây đi chăng nữa thì mọi tội lỗi cũng đều thuộc về Lâm Việt.

Tôi thấy mình đối xử với hắn như vậy là đã nhân nhượng lắm rồi .

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Thấy thái độ của tôi vô cùng cứng rắn, Tống Minh lúc này đã hoàn toàn bị tôi tẩy não thành công.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguoc-van-toi-thao-tung-tam-ly-tong-tai-ba-dao/chuong-10.html.]

"Cậu ấy EQ thấp thì em cũng nên bao dung, lượng thứ cho cậu ấy một chút... Hai người ở bên nhau bao nhiêu năm nay rồi , cậu ấy đối xử với em tốt thế nào bọn anh đều nhìn thấy rõ, em mau ch.óng đồng ý định ngày lành tháng tốt với cậu ấy đi cho rồi ."

"Chuyện của hai bọn em mà anh lại còn tường tận hơn cả chính chủ nữa cơ à ?"

"Nếu anh đã cảm thấy xót xa cho anh ta đến thế, hay là anh tự mình đi mà kết hôn với anh ta đi , dù sao bối cảnh đám cưới cũng có sẵn rồi , trang phục âu phục may đo cao cấp của chú rể cứ để em đứng ra tài trợ cho."

Tống Minh nghe xong mà suýt chút nữa thì bật khóc nức nở.

"Tâm Nhu ơi là Tâm Nhu, anh có phải là người đồng tính đâu ! Anh và cậu ấy là tình anh em xương m.á.u, sao em lại có thể có cái suy nghĩ đáng sợ như thế được !"

Tôi mắng cho Tống Minh một trận vuốt mặt không kịp, vừa vặn lúc đó Lâm Việt cũng lầm lũi bước tới tìm tôi .

Tống Minh phảng phất như nhìn thấy vị cứu tinh của đời mình , lập tức vắt chân lên cổ chạy biến.

Lúc đi còn vô cùng cẩn trọng né tránh không dám để lộ bất kỳ ánh mắt chạm nhau nào với Lâm Việt.

Nhằm tránh bị mọi người hiểu lầm bản thân có xu hướng lệch lạc.

Tôi lúc này vẫn đang trong cơn thịnh nộ, cơn giận trong lòng vẫn chưa được xả sạch, liền ra hiệu bảo Lâm Việt đi theo tôi vào phòng họp nhỏ bên cạnh để tiếp tục giáo huấn hắn .

"Hôm nay anh bày ra cái trò này là có ý gì hả?"

"Anh thì còn có thể có ý gì nữa đây?"

Lâm Việt mệt mỏi ngồi sụp xuống ghế sofa, hắn móc một điếu t.h.u.ố.c từ trong bao ra định châm lửa.

Nhưng chợt nhận ra điều gì đó liền không dám bật lửa lên, chỉ biết kẹp điếu t.h.u.ố.c ở đầu ngón tay rồi bần thần xoay xoay, thưởng thức.

"Chúng ta ở bên nhau bao nhiêu năm nay rồi , em chẳng lẽ không nên cho anh một câu hứa hẹn danh phận sao ?"

"Hứa hẹn cái gì chứ? Hai chúng ta ngay đến chuyện yêu đương hẹn hò còn chưa từng chính thức bắt đầu, vì sao anh lại dám tự tiện tua nhanh đến bước kết hôn luôn vậy ?"

"Chưa từng yêu đương hẹn hò sao ..."

Ngón tay kẹp điếu t.h.u.ố.c của Lâm Việt khẽ run lên bần bật:

"Vậy thì những năm qua giữa hai chúng ta được tính là cái gì đây?"

"Anh tự tay vào bếp nấu cơm cho em ăn, em muốn đi đến bất cứ đâu anh cũng không quản ngại nắng mưa lái xe đưa đón, anh gác lại công việc để tháp tùng em đi chơi khắp mọi nơi."

"Năm mười chín tuổi khi bố em phải nhập viện làm phẫu thuật, lúc đó em đang ở nước ngoài không kịp trở về, chính anh là người đã túc trực ở bệnh viện không quản ngày đêm để chăm sóc cho bố em đấy!"

"Vậy anh nghĩ bản thân em không hề có sự hy sinh và đáp lại nào cho anh sao ?"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...