Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dương Đại Viễn đã sốt ruột chờ ở phía trước , vẻ mặt lo âu thấy rõ.
Sân nhà họ Dương một mảnh bừa bộn.
Kỷ Đào được dẫn vào một gian phòng ngập tràn sắc đỏ, chỉ nhìn từ bên ngoài cũng đủ thấy hỉ khí nồng đậm.
Trên chiếc giường lớn trải đệm đỏ rực ấy , Phùng Uyển Phù đang nằm yên lặng, hai mắt khép c.h.ặ.t, sắc mặt hơi tái, thân mình nằm trên chăn gối tinh xảo, dung mạo vẫn rực rỡ động lòng người .
“Ngất bao lâu rồi ?” Kỷ Đào bước lên phía trước , thuận miệng hỏi.
Dương Đại Thành ngồi bên giường, hai tay nắm c.h.ặ.t bàn tay thon trắng của Phùng Uyển Phù, nghe vậy vội nói : “Vừa mới thôi. Nàng ấy nói cảm thấy hơi khó chịu…”
Kỷ Đào gật đầu, đưa tay ra . Dương Đại Thành liền tự giác đặt bàn tay trắng muốt ấy vào tay nàng.
Trong phòng yên tĩnh đến lạ thường, chỉ nghe rõ từng nhịp hô hấp gấp gáp của Dương Đại Thành.
Kỷ Đào ngồi bên mép giường, mày khẽ cau lại . Nàng liếc nhìn Dương Đại Thành, rồi lại nhìn về phía cửa, nơi Dương Đại Viễn đang đứng chứ không bước vào phòng, sau đó cúi đầu, lần nữa đặt tay bắt mạch.
“Đào Nhi, Phù nhi rốt cuộc là làm sao vậy ?” Dương Đại Thành cuối cùng cũng không nhẫn nại được nữa, vội vàng hỏi.
Kỷ Đào nhẹ nhàng đặt tay Phùng Uyển Phù trở lại trong chăn, lúc này mới nói : “Nàng ấy … có t.h.a.i rồi .”
Dương Đại Thành thoáng sững người , rồi lập tức mừng rỡ: “Thật sao ?”
Kỷ Đào gật đầu, đáp: “Phùng cô nương đã mang thai. Chỉ là hôm nay quá mức mệt nhọc, động t.h.a.i khí, cho nên mới ngất đi .”
“Vậy có nguy hiểm không ? Muội mau kê t.h.u.ố.c đi .” Dương Đại Thành bước đến bên giường, nhìn người đang nằm , giọng đầy sốt ruột.
“Huynh theo ta về lấy t.h.u.ố.c đi . Ta không mang theo t.h.u.ố.c an thai.” Kỷ Đào nói xong liền đứng dậy, đi thẳng ra cửa.
Dương Đại Thành vừa định đứng lên thì Dương Đại Viễn sắc mặt khó coi đứng ngoài cửa đã lên tiếng: “Kỷ cô nương, để ta đi cùng.”
Chỉ là đi lấy t.h.u.ố.c, Kỷ Đào liền gật đầu.
Suốt dọc đường trở về Kỷ gia, không ai nói một lời. Kỷ Đào bốc t.h.u.ố.c xong, đưa cho Dương Đại Viễn, dặn dò kỹ liều lượng. Dương Đại Viễn nhận lấy, đứng dậy đi ra cửa, bỗng dừng lại nói :
“Kỷ cô nương, chuyện Phù nhi có thai… ta không mong sẽ có người khác biết .”
Khóe môi Kỷ Đào khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt, giọng nói mang theo vài phần giễu cợt nhưng vẫn rất bình thản: “Ta dẫu sao cũng sẽ không nói . Dương ma ma ngày thường ít ra ngoài, cũng không giao du, bà ấy càng không nói . Nếu chuyện này truyền ra ngoài, chắc chắn không phải từ Kỷ gia.”
Dương Đại Viễn quay lưng về phía nàng, khẽ gật đầu một cái, cầm t.h.u.ố.c rời đi .
Lại hai ngày trôi qua, trong thôn vẫn
không
hề
có
tin tức gì về việc Phùng Uyển Phù mang thai. Xem
ra
Dương gia giấu
rất
kín. Nếu chuyện
này
để
người
ngoài
biết
được
, e rằng
lại
dấy lên một đợt lời đồn mới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-2/chuong-32.html.]
Ngày mồng mười tháng Giêng, ngay từ sáng sớm, Liễu thị và Dương ma ma đã tất bật xoay như chong ch.óng. Hôm nay Tiền gia sẽ chính thức dẫn Tiền Tiến đến nhà. Nếu thuận lợi, Tiền gia sẽ chọn ngày lành tháng tốt để đến dạm hỏi.
Kỷ Đào bị Liễu thị nghiêm giọng bắt thay một bộ y phục màu hồng phấn, so với ngày thường càng thêm vài phần nhu hòa, dịu dàng.
Gần đến giờ Ngọ, cuối cùng Tiền thị cũng dẫn theo người tới. Liễu thị nở nụ cười rạng rỡ, vội ra đón.
Kỷ Đào ngồi trong phòng mình , tay cầm một quyển sách lật qua lật lại , nhưng chẳng đọc lọt chữ nào, bèn đặt sách xuống, đi tới đi lui mấy vòng trong phòng.
“Đào Nhi, mau ra đây.” Liễu thị bỗng xuất hiện nơi cửa, vẫy tay gọi.
Kỷ Đào có chút căng thẳng, lòng bàn tay hơi rịn mồ hôi. Liễu thị đưa tay nắm lấy tay nàng, thấp giọng nói : “Ra gặp phụ mẫu A Tiến một chút. Đừng sợ, có nương ở đây.”
Kỷ Đào hít sâu hai hơi , theo Liễu thị đến chính đường.
Kỷ Duy đang ngồi trên ghế chủ vị. Ghế bên trái là Tiền thị. Người ngồi cạnh bà, hẳn là mẫu thân của Tiền Tiến, trên người mặc áo ngắn màu chàm, gọn gàng dứt khoát, dáng vẻ đúng chuẩn một phụ nhân nhà nông bình thường, nụ cười trên mặt rất sảng khoái. Bên phải là một nam t.ử chừng năm mươi tuổi, da ngăm đen, trông lớn tuổi hơn Kỷ Duy đôi chút, hẳn là phụ thân của Tiền Tiến. Ngồi cạnh ông chính là Tiền Tiến.
Tiền Tiến vẫn luôn nhìn về phía cửa. Khi thấy Kỷ Đào bước vào , ánh mắt hắn lập tức sáng lên.
“Ôi chao, đây chính là Đào Nhi đó sao ? Quả thực trông như tiên nữ vậy .” Một phụ nhân chừng hơn hai mươi tuổi phía dưới bật cười , trong mắt đầy vẻ trêu ghẹo.
Lúc này Kỷ Đào lại không còn luống cuống nữa, khẽ gọi: “Đại tẩu.”
Việc này cũng chẳng có gì lạ. Kỷ Đào thường xuyên khám bệnh cho người trong thôn, quen biết không ít người , với những phụ nhân cùng lứa tuổi trong thôn, nàng vẫn quen miệng gọi là “đại tẩu”.
“Mẫu thân , Đào Nhi này không hề tầm thường chút nào, vừa liếc mắt đã nhận ra thân phận của con rồi .” Đại tẩu nhà họ Tiền, Phương thị, cười nói .
“Đào Nhi biết y thuật, người trong thôn Đào Nguyên hễ có bệnh vặt đau đầu đều tìm đến con bé. Chỉ riêng điều này thôi, ở Cổ Kỳ trấn đã là độc nhất vô nhị rồi .” Tiền thị tiếp lời, không tiếc lời khen ngợi.
“Đây là Tiền thúc và Tiền thẩm.” Tiền thị bước tới, nắm tay Kỷ Đào giới thiệu từng người một. Kỷ Đào ngoan ngoãn chào hỏi, liền thấy nụ cười trên mặt mẫu thân Tiền Tiến càng thêm rạng rỡ: “Ừ, tốt lắm, tốt lắm.”
Tiền thị càng cười vui hơn, liếc nhìn Tiền Tiến bên cạnh mặt đã đỏ sậm lên, rồi nói : “Đào Nhi, con dẫn A Tiến ra sân dạo một vòng đi , người lớn chúng ta còn có việc cần bàn.”
Tiền Tiến mặt càng đỏ hơn, nhưng động tác lại rất nhanh nhẹn, đã đứng dậy đi ra cửa.
Trong ánh mắt trêu chọc của mọi người , Kỷ Đào dẫn Tiền Tiến rời khỏi chính đường.
“Đào Nhi muội muội …”
Kỷ Đào đi phía trước , bỗng nghe giọng nói hơi thô của Tiền Tiến vang lên sau lưng.
Nàng nghi hoặc quay đầu: “Có chuyện gì sao ?”
Chaporia
Bình Luận (0)