20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thật ra trong lòng nàng lúc này hoàn toàn không bình tĩnh. Hai đời chưa từng yêu đương, cũng chưa từng xem mắt, nàng thật sự không biết nên mở lời thế nào.

Tiền Tiến gãi gãi đầu, cười nói : “Đào Nhi, sau này ta nhất định sẽ đối xử tốt với muội . Tốt như đối với mẫu thân ta vậy .”

Dáng vẻ hắn lúng túng, hiển nhiên là lời đã nén rất lâu mới nói ra . Kỷ Đào không nhịn được bật cười , hỏi lại : “Huynh đối với mẫu thân mình tốt lắm sao ?”

Tiền Tiến nghiêm túc gật đầu: “Từ nhỏ mẫu thân ta đã dạy, phải biết hiếu thuận, phải biết nghe lời.”

“Nếu sau này thành thân , ta cũng sẽ nghe lời muội .” Hắn vội bổ sung.

Kỷ Đào đi đến chiếc bàn đá dưới gốc cây ngồi xuống, ra hiệu cho Tiền Tiến cũng ngồi , rồi nói : “Ta không phải là mẫu thân huynh , không cần huynh nghe lời ta .”

Tiền Tiến có chút gấp, lại không biết nói sao cho phải , mặt đỏ bừng lên: “Trong lòng ta … muội và mẫu thân ta giống như nhau vậy .”

Kỷ Đào nhìn thiếu niên trước mặt, mặt đỏ tai hồng, ánh mắt lại thuần khiết chân thành vô cùng.

Nàng cúi đầu, khẽ hỏi: “Đại cữu mẫu của ta đã nói với huynh chưa ? Nếu việc này thành, sau này huynh sẽ phải ở rể Kỷ gia.”

Tiền Tiến thoáng sững người , rồi mới nói : “Đào Nhi, nói thật với muội , lúc đầu khi cô cô nhắc đến hôn sự này , ta không đồng ý. Ta không muốn rời xa cha nương, muốn giống như đại ca, ở bên hiếu thuận phụng dưỡng song thân . Nhưng về sau … ta nhìn thấy muội ...”

Hắn cúi đầu, giọng nói cũng nhỏ đi : “Nhìn thấy muội , ta có cảm giác giống như trong nhà chất đầy lương thực vậy , trong lòng rất vui, rất thỏa mãn, dường như không còn lo nghĩ gì nữa.”

Hắn nói có phần lộn xộn, rồi lại liếc nhìn Kỷ Đào một cái, vội cúi đầu xuống: “Muội biết chữ, lại biết y thuật. Nếu không phải vì cần chăm sóc Kỷ thúc, e rằng ta cũng chẳng cưới được muội .”

Kỷ Đào trầm mặc hồi lâu, rồi mới cất tiếng: “Ta chỉ có một điều. Bất luận là ai, cũng phải kính trọng phụ mẫu ta . Nếu dám đối xử bạc đãi với họ, ta tuyệt sẽ không bỏ qua.”

“Ta nguyện cùng nàng chăm sóc Kỷ thúc và mọi người .” Hắn vội vàng nói , giọng điệu nghiêm túc, ánh mắt đầy mong chờ nhìn nàng.

Kỷ Đào ngẩng đầu, trông lên cành cây phía trên . Trên những nhánh khô đã nhú ra vài mầm non, đầu mầm xanh nhạt, tầng tầng lớp lớp, tràn đầy sinh cơ và hy vọng.

Khoé môi nàng khẽ cong lên. Tiền Tiến nhìn đến ngây người . Trong mắt hắn , người thiếu nữ trước mặt chính là cô nương xinh đẹp nhất mà hắn từng thấy trong đời.

Đúng lúc này , tiếng gõ cửa vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Cổng lớn ở không xa hai người , Kỷ Đào đứng dậy mở cửa.

Ngoài cửa là Lâm Thiên Dược, mặc một thân áo vải thô. Y phục tuy cũ nhưng gọn gàng sạch sẽ, toàn thân toát lên khí chất nho nhã của thư sinh. Thấy Kỷ Đào, hắn mỉm cười nói : “Đào Nhi, mấy hôm trước muội bốc t.h.u.ố.c cho mẫu thân ta , ta vẫn chưa trả tiền t.h.u.ố.c.”

“Không cần đâu , chỉ là chút d.ư.ợ.

c liệu ta tự tay bào chế, chẳng đáng bao nhiêu bạc. Hai nhà ở gần nhau , không cần so đo như vậy .” Kỷ Đào thuận miệng đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-2/chuong-33.html.]

Lâm Thiên Dược dường như không hề ngạc nhiên trước câu trả lời ấy . Khi cười , đuôi mày khẽ nhếch lên, mang theo vài phần phong thái tiêu sái của các công t.ử.

“Vô công bất thụ lộc. Mẫu thân ta nói , muội chịu xem bệnh giúp đã là ân tình lớn, không thể lấy không d.ư.ợ.c liệu của muội được .”

Nói xong, hắn nhanh ch.óng quay về sân nhà họ Lâm, rất nhanh đã xách một cái giỏ quay lại . Trong giỏ đầy ắp d.ư.ợ.c liệu lớn nhỏ, xen lẫn vài nhánh cây xanh tươi. Vừa đi vừa nói : “Hôm qua ta đã vào núi hái t.h.u.ố.c, coi như là tiền t.h.u.ố.c cho mẫu thân .”

Những d.ư.ợ.c liệu này , vào mùa này e là không dễ tìm. Kỷ Đào đưa tay muốn nhận, nhưng Lâm Thiên Dược đã khéo léo tránh đi . Hắn cười , bước thẳng vào sân nhà họ Kỷ, coi Tiền Tiến đang ngồi bên bàn như không tồn tại, rồi đi tới chỗ Kỷ Đào hay phơi t.h.u.ố.c, ngồi xổm xuống bắt đầu phân loại, vừa làm vừa nói : “Muội đừng từ chối, để ta giúp muội phơi luôn.”

Kỷ Đào bất đắc dĩ, đành bước tới giúp hắn chỉnh lại thảo d.ư.ợ.c. “Huynh thực sự không cần phải làm thế đâu . Huynh là người đọc sách, sao có thể thường xuyên vào núi như vậy chứ?”

Từ bên cạnh bỗng xuất hiện một đôi bàn tay đen sạm thô ráp, kèm theo giọng nói hơi thô của Tiền Tiến: “Để ta giúp cho…”

“Này, không được chạm bừa.” Tay Tiền Tiến còn chưa chạm tới d.ư.ợ.c liệu đã bị Lâm Thiên Dược tránh đi .

Sắc mặt Tiền Tiến lộ vẻ bất mãn, còn Lâm Thiên Dược thì vẫn giữ nét cười , ôn tồn giải thích: “Huynh không hiểu d.ư.ợ.c lý, nếu vô tình làm tổn hại đến d.ư.ợ.c liệu sẽ ảnh hưởng đến d.ư.ợ.c tính đấy, có đúng không ?”

Câu cuối cùng là hỏi Kỷ Đào.

Thấy Kỷ Đào gật đầu, Tiền Tiến đành nói : “Ta là người thô kệch. Đào Nhi, sau này muội dạy ta là được . Những việc này cứ để ta làm thay muội .”

Nghe vậy , ánh mắt Lâm Thiên Dược khẽ tối lại , nhưng động tác trong tay vẫn không ngừng.

Kỷ Đào ngồi xổm, bày biện d.ư.ợ.c liệu, giọng nhàn nhạt: “Ta tự làm là được .”

Câu này cũng không rõ là nói với Tiền Tiến, hay là nói với Lâm Thiên Dược.

Đúng lúc ấy , trong nhà vang lên tiếng tranh cãi, âm thanh ngày một lớn. Kỷ Đào lập tức đứng phắt dậy, lao vào trong nhà.

Tiền Tiến và Lâm Thiên Dược liếc nhìn nhau một cái, rồi cũng theo sau chạy vào .

Trong phòng lúc này không khí nặng nề. Tiền thị đứng giữa nhà, cười gượng hoà giải hai bên. Thấy Kỷ Đào, bà miễn cưỡng cười nói : “Đào Nhi về rồi à ? Hai đứa nói chuyện thế nào?”

****

Tác giả có lời muốn nói :

 Thấy trong phần bình luận có người cho rằng nữ chính không để tâm đến hôn sự. Ở đây tác giả xin giải thích: tình huống hiện tại đại khái là Kỷ Đào chưa có người mình thích, đến tuổi thì cha mẹ thúc giục, giới thiệu đối tượng, cũng không thể vừa gặp đã kháng cự, đúng không ? Hơn nữa Kỷ Duy và Liễu thị đối xử với nàng rất tốt , sẽ không tuỳ tiện để nàng gặp những người không ra gì, Kỷ Đào trong lòng cũng hiểu rõ, nên mới nói nghe theo cha mẹ . Vì thế mới thành ra tình hình như bây giờ.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...