20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Liễu thị lại bắt đầu đau lòng: “Ôi, trong thôn bao nhiêu phụ nhân sinh được ba bốn đứa, thậm chí mười tám đứa cũng có , sao chỉ mình ta …”

“Nương, người nói vậy , chẳng lẽ đang chê con là con gái sao ?” Kỷ Đào hơi kinh ngạc, kỳ thực là muốn an ủi Liễu thị, trong ánh mắt đầy ý cười .

Liễu thị thấy bộ dạng làm trò của nàng, không nhịn được bật cười , khẽ “xì” một tiếng, mắng yêu: “Phải, ta chê con lắm đấy.”

Thấy tâm trạng Liễu thị khá hơn một chút, Kỷ Đào cũng hơi thả lỏng. Bình thường Liễu thị tính tình thẳng thắn, làm việc phóng khoáng, trước giờ nàng chưa từng thấy bà có thể khóc nhiều như vậy .

Liễu thị lau nước mắt, lại nói : “Ta chỉ là cảm thấy, nữ nhân vốn đã thiệt thòi. Nhà họ Kỷ chỉ có mình con, phụ thân con tuy không nói gì, nhưng trong lòng ta vẫn luôn cảm thấy có lỗi với ông ấy …”

“Cũng có lỗi với con.” Liễu thị nhìn Kỷ Đào, đưa tay vuốt mái tóc mềm mượt của nàng, nhẹ giọng nói : “Nếu con có một đệ đệ , thì việc hôn sự có thể tùy ý chọn lựa. Với dung mạo của con, lại thêm y thuật của con, không phải ta khoe khoang, khắp Cổ Kỳ trấn này , nhà nào cũng gả được .”

Kỷ Đào cúi đầu, nhàn nhạt nói : “So với việc gả đi , con vẫn thích ở lại trong nhà hơn, muốn làm gì thì làm . Gả đi rồi còn phải hầu hạ phụ mẫu bên chồng. Không nói chuyện khác, riêng việc chữa bệnh thôi, hiện giờ con ở nhà, bà con trong thôn cần tìm con, lúc nào con cũng có thể đi . Nếu gả rồi …”

Chắc chắn sẽ không còn tự do như vậy nữa, nhà nào cũng không muốn tức t.ử ngày ngày ra ngoài nhiều như thế.

Chuyện nhà họ Tiền từng đến nhà họ Kỷ, trong thôn không ít người đều biết . Không phải có ai cố tình nói ra , mà kiểu cả nhà đến chơi, lại có một thanh niên trạc tuổi trong đó, chỉ cần nhìn là hiểu vì chuyện gì. Huống chi Kỷ Duy là trưởng thôn, Kỷ Đào lại là đại phu, nên càng có nhiều người âm thầm chú ý.

Nói thật, việc Kỷ Đào chiêu tế, đối với thôn dân Đào Nguyên mà nói là chuyện tốt . Nếu Kỷ Đào thật sự gả đi , lại thêm Phó đại phu tuổi ngày càng cao, vậy vài năm nữa, hoặc mười mấy năm nữa, trong thôn e rằng sẽ không còn đại phu nữa. Khi đau đầu nhức óc, còn phải sang thôn khác hoặc lên trấn mời thầy t.h.u.ố.c, vô cùng bất tiện.

Nhưng nhà họ Kỷ không truyền ra tin tức gì, hiển nhiên hôn sự không thành. Ngoài mấy phụ nhân nhiều chuyện âm thầm bàn tán, mọi người đều biết điều mà không nhắc tới.

Dĩ nhiên, cũng có những người lòng dạ linh hoạt. Nhà họ Kỷ là gia đình giàu có nhất thôn Đào Nguyên, nếu có thể ở rể, ngày tháng tất nhiên sẽ dễ chịu. Ví dụ như đại nhi tức của Triệu Ngô thị, Triệu Tiền thị - người vẫn thường làm loạn rồi đòi nhảy giếng.

Hôm đó, nhà họ Kỷ vừa ăn sáng xong, thì có tiếng gõ cửa vang lên. Dương ma ma vội ra mở cửa, thấy Triệu Tiền thị cũng không quá ngạc nhiên, chỉ tưởng là đến mời Kỷ Đào đi khám bệnh.

“Ma ma, trưởng thôn phu nhân có ở nhà không ?” Triệu Tiền thị cười nịnh nọt hỏi.

Dương ma ma trong lòng hơi kinh ngạc, ngoài miệng vẫn đáp: “Có.”

“Vậy thì tốt , ta có chuyện muốn bàn với trưởng thôn phu nhân.” Nói rồi , bà ta chen qua Dương ma ma, trực tiếp đi vào trong.

Lúc này người nhà họ Kỷ đều ở đại sảnh. Triệu Tiền thị vừa vào , thấy mọi người , cười nói : “Cả nhà đều ở đây thì thật đúng lúc quá.”

Kỷ Đào không thích vẻ sắc sảo nơi khóe mắt của bà ta . Triệu Ngô thị tuy hay làm loạn, nhưng nguyên nhân trong đó cũng có phần của mấy nhi tức không biết điều của bà.

“Thẩm, có chuyện gì sao ?” Liễu thị mỉm cười hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-2/chuong-38.html.]

“Có, ta có chuyện này , ngươi nghe thử xem nhé.” Triệu Tiền thị liếc nhìn Kỷ Đào đầy ẩn ý.

Kỷ Đào thấy vậy , liền đứng dậy nói : “Nương, con đi xem d.ư.ợ.c liệu.”

Khi rời đi , nàng còn nghe Triệu Tiền thị khen y thuật của mình .

Kỷ Đào trở về phòng. Nàng không cho rằng Triệu Tiền thị có thể tính toán được Liễu thị, huống chi Kỷ Duy vẫn còn ở đó.

Không lâu sau , cửa bị khẽ đẩy ra . Dương ma ma nhẹ tay nhẹ chân bước vào , hạ giọng nói : “Cô nương, Triệu Tiền thị kia , cô đoán xem bà ta tới làm gì?”

Thấy bộ dạng thần thần bí bí của bà, Kỷ Đào không nhịn được cười : “Tới làm gì?”

“Bà ta tới để mai mối cho cô đó.” Dương ma ma nhỏ giọng nói .

Kỷ Đào đặt cuốn sách trong tay xuống, nhìn bà.

“Vừa rồi ta bưng trà vào , tận tai nghe được .” Dương ma ma sợ nàng không tin, vẻ mặt nghiêm túc nói .

Kỷ Đào lại cầm sách lên, cười nói : “Không sao .”

Kỷ Duy và Liễu thị đều là người tinh ranh, người bình thường muốn lừa bọn họ không hề dễ.

Quả nhiên, chưa đầy một khắc sau , Triệu Tiền thị đã ra về, sắc mặt có phần ngượng ngùng. Kỷ Đào liếc nhìn qua cửa sổ một cái rồi thu hồi ánh mắt.

Liễu thị bước vào phòng, nói : “Đào Nhi, mấy hôm nữa là Tết Nguyên Tiêu, con có muốn lên trấn dạo một vòng không ?”

Ở nước Càn, Tết Nguyên Tiêu thực ra là ngày hiếm hoi thiếu nam thiếu nữ có thể kết bạn đi cùng người khác giới. Con gái nhà nông ít khi lên phố, còn con gái nhà quan hoặc phú hộ thường có huynh trưởng đi cùng.

Từ sau khi nhà họ Tiền rời đi , Liễu thị có phần uể oải. Lúc này thấy trong mắt bà ánh lên vẻ mong đợi, Kỷ Đào gật đầu: “Đi dạo chút cũng được ạ.”

Liễu thị mỉm cười , thấy Kỷ Đào đang cầm sách, liền nói : “Con đọc sách tiếp đi .”

Liễu thị trước giờ làm việc nhanh nhẹn. Kỷ Đào vừa đồng ý đi trấn chơi Tết Nguyên Tiêu, ngày mười ba bà đã mang về một bộ y phục màu xanh nhạt. Màu xanh như sắc xuân, mặc lên người càng tôn vẻ dịu dàng, thanh tú của thiếu nữ.

Liễu thị nhìn rất hài lòng. Kỷ Đào vừa thay y phục xong, thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.

Tiếng Dương ma ma ra mở cửa vừa vàn lên, rất nhanh đã nghe tiếp tiếng bước chân quay lại .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...