20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Cô nương, bên ngoài là Dương Đại Viễn, muốn mời cô nương đi xem giúp.” Bà dừng một chút, rồi bổ sung: “Trông hắn có vẻ rất gấp.”

Kỷ Đào đứng dậy lấy hòm t.h.u.ố.c, tiện tay mở ra kiểm tra một lượt. Liễu thị thấy loạt thao tác của nàng, thở dài: “May mà con không cần gả đi . Giống như con nói đó, làm gì có nhà nào cho con ngày ngày chạy ra ngoài như thế…”

Kỷ Đào đi tới cửa, nghe vậy quay đầu cười : “Nương, người đừng càm ràm nữa, con sẽ về ngay thôi ạ.”

Ngoài cửa quả nhiên là Dương Đại Viễn, vẻ mặt đầy lo lắng. Thấy Kỷ Đào đi ra , hắn thở phào một hơi : “Kỷ cô nương, mau theo ta đi xem giúp. Đại tẩu ta dạo này cứ nôn ói liên tục, sắc mặt rất không ổn , ăn gì cũng không được , vừa nuốt xuống đã nôn ra ngay…”

Kỷ Đào khựng bước, nhàn nhạt nói : “Những triệu chứng này đều là bình thường, ta có đến cũng không giúp được gì.”

Dương Đại Viễn thấy nàng không đi nữa, càng thêm sốt ruột, thúc giục: “Cô nương là đại phu mà…”

Lúc này Dương ma ma từ trong sân đi ra , không nói hai lời liền nhận lấy hòm t.h.u.ố.c trong tay Kỷ Đào, cười nói : “Nhà các ngươi toàn là người trẻ, không biết rằng người m.a.n.g t.h.a.i đều phải trải qua một thời gian như vậy . Chuyện này ta thấy nhiều rồi , phần lớn đều không sao , qua một thời gian là ổn thôi.”

Dương ma ma nói với giọng nhẹ nhàng, trên mặt còn mang theo nụ cười .

Dương Đại Viễn thấy vậy , hơi thở phào nhẹ nhõm.

Kỷ Đào xoay người định về nhà, lại bị Dương Đại Viễn ngăn lại : “Kỷ cô nương, cô nương vẫn nên theo ta đi xem một chuyến. Nếu đúng như ma ma nói thì là tốt nhất. Chỉ là đại tẩu ta thực sự rất nghiêm trọng, hai ba ngày nay chưa ăn được một chút cơm nào, uống nước cũng nôn, chúng ta đều nghi ngờ có phải nàng ấy đã ăn trúng thứ gì không hợp bụng không .”

“Được rồi .” Kỷ Đào lại xoay người đi theo hướng nhà họ Dương. Nhà họ Dương hiện nay ăn nên làm ra , đối với việc mời thầy t.h.u.ố.c cho Phùng Uyển Phù cũng rất chịu chi, đã thế nàng với bạc cũng không có thù oán gì nên cứ đi thôi.

Nghĩ một chút, nàng lại nói : “Ma ma đi cùng ta đi .”

Dương Đại Viễn không từ chối. Dù sao chuyện Phùng Uyển Phù mang thai, Dương ma ma cũng là người biết rõ.

Vừa rẽ qua một con đường nhỏ, chuẩn bị quẹo vào con đường dẫn đến nhà họ Dương, thì từ xa có một nam t.ử áo xanh đi tới. Tuổi chừng mười tám mười chín, mày mắt thanh tú, khóe miệng hơi cong, đuôi mắt hếch nhẹ. Dung mạo cũng coi như nho nhã, chỉ là bước chân hư phù, quầng mắt thâm đen, vừa nhìn đã biết là hạng phóng túng quá độ.

Kỷ Đào liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt. Người này nàng chưa từng gặp, có thể là thân thích nhà ai đó trong thôn Đào Nguyên.

Kỷ Đào không muốn quan tâm người này là ai, nhưng đối phương lại không chịu buông tha.

Khi mấy người đến gần, người nọ chắp tay thi lễ với nàng, cố tỏ ra phong thái công t.ử tao nhã, đáng tiếc giả vờ quá mức, ngược lại trông có phần không ra thể thống gì.

Dương Đại Viễn có chút mất kiên nhẫn, nhưng người ta không phải tìm hắn , mà là tìm Kỷ Đào, hắn cũng chỉ đành nhịn, nhìn xem ý của Kỷ Đào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-2/chuong-39.html.]

“Tiểu sinh Tiền Tương Vũ, bái kiến cô nương.” Giọng nói hơi khàn.

Âm thanh của hắn khiến Kỷ Đào thấy không dễ chịu, như thể trong cổ họng bị kẹt thứ gì đó, mang theo cảm giác khiến người ta muốn ho khan.

Kỷ Đào sắc mặt không đổi, Dương ma ma đã tiến lên một bước: “Ngươi là ai?”

“Tiểu sinh muốn hỏi đường, xin hỏi cô nương, nhà họ Kỷ đi thế nào?” Tiền Tương Vũ coi như không nghe thấy câu hỏi của Dương ma ma, vẫn cố chấp nhìn Kỷ Đào hỏi.

Kỷ Đào quay đầu, từ xa đã thấy cổng lớn nhà họ Kỷ, rồi lại quay lại nhìn hắn , hỏi: “Ngươi là thân thích nhà họ Kỷ sao ?”

Tiền Tương Vũ dường như không cảm nhận được sự lạnh nhạt trong lời nàng, cười nói : “Bây giờ thì chưa phải , sau này thì chưa chắc.”

Sắc mặt Dương ma ma khó coi. Kỷ Đào gật đầu, nói : “Ồ, nhà họ Kỷ chỉ có một nữ nhi, vậy ngươi là…”

Tiền Tương Vũ lộ ra nụ cười hiểu ngầm, trên mặt còn mang theo vẻ phiền não giả tạo, nhíu mày nói : “Gia tỷ ta đối với hôn sự của ta quá mức để tâm, ta cũng không tiện trái ý nàng, chỉ là đi cho có lệ mà thôi.”

Cuối cùng, hắn còn nói thêm một câu đầy ẩn ý: “Cho dù nhà họ Kỷ có giàu có đến đâu , ta cũng không hề muốn . Hôm nay vừa gặp cô nương, tiểu sinh liền cảm thấy quen thuộc vô cùng, không biết chừng có khi chúng ta có duyên với nhau cũng nên. Cô nương nhà họ Kỷ ắt sẽ có người hữu duyên của riêng mình , cô nương cứ yên tâm.”

Yên tâm cái rắm.

Kỷ Đào khẽ mỉm cười . Môi và làn da đều phơn phớt hồng, ánh mắt sáng trong. Dung mạo so với mỹ nhân số một trong trấn được chọn ra cũng không hề kém cạnh. So với mỹ nhân kia , cô nương trước mắt càng thêm linh động, thần thái trong mắt dường như khiến người khác nhìn vào cũng thấy vui theo.

Ánh mắt Tiền Tương Vũ càng sáng lên. Ngay sau đó liền nghe cô nương kiều diễm trước mặt cười với chàng trai trẻ bên cạnh, người đang rất không kiên nhẫn, nói : “Dương nhị ca, tiền chẩn bệnh lần này ta không lấy nữa, huynh có thể giúp ta đ.á.n.h hắn một trận không ?”

Tiền Tương Vũ còn chưa kịp hiểu ý của Kỷ Đào, thì nắm đ.ấ.m như bão táp đã trút xuống mặt và người hắn . Đáng thương hắn chỉ là một thư sinh yếu ớt, hoàn toàn không có sức chống đỡ.

Kỷ Đào khoanh tay trước n.g.ự.c, nhìn Dương Đại Viễn dễ dàng đ.á.n.h Tiền Tương Vũ lăn lộn đầy đất, miệng không ngừng cầu xin tha mạng.

“Dừng tay! Dừng tay! Có còn vương pháp hay không ?!”

Đợi đến khi mặt hắn bầm tím một mảng, thân thể co quắp như con tôm, Dương Đại Viễn mới thu tay.

Kỷ Đào cười lạnh một tiếng: “Còn muốn ta yên tâm nữa không ?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...