Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tiền Tương Vũ dùng tay che vết bầm trên trán, thấy ánh mắt hung hăng của Kỷ Đào, vội vàng quay đi , run rẩy nói : “Cô nương, tiểu sinh chỉ vô ý mạo phạm, là cô nương hiểu lầm ta rồi .”
Kỷ Đào cười lạnh: “Thế là ta oan cho ngươi sao ? Lời ngươi vừa nói , chẳng lẽ không phải là mạo phạm ta ?”
Tiền Tương Vũ gần như muốn khóc , gã ôm đầu chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức. Nghe vậy không dám chậm trễ, vội vàng nói : “Vừa rồi tiểu sinh lỡ lời, xin cô nương rộng lượng tha thứ.”
Kỷ Đào hài lòng: “Đi thôi.”
Trong sân nhà họ Dương vẫn còn có thể thấy dấu vết hỉ sự mấy ngày trước , chữ Hỷ đỏ trên cửa sổ vẫn còn mới tinh. Vừa vào sân đã thấy Dương Đại Thành đứng trước cửa chính lo lắng đi tới đi lui. Thấy Kỷ Đào, hắn thở phào một hơi , vội vàng tiến lên nói : “Đào Nhi, cuối cùng muội cũng tới rồi . Mau giúp ta xem thử, Phù nhi rốt cuộc là bị làm sao vậy ? Không ăn không uống thế này , người lớn cũng chịu không nổi, huống chi trong bụng nàng còn có đứa nhỏ.”
Kỷ Đào theo hắn vào chính phòng. Vừa bước vào đã thấy Phùng Uyển Phù nằm trên giường, bộ dạng héo hắt, sắc mặt trắng bệch, hai má hóp lại . Nằm giữa chăn đệm, không nhìn kỹ còn tưởng trong giường không có ai.
Từ ngày thành thân đến nay mới chỉ mấy hôm ngắn ngủi, nàng đã thay đổi hẳn, hoàn toàn không còn chút hỉ khí của tân nương.
Thấy Kỷ Đào, Phùng Uyển Phù tự giác đưa tay ra . Kỷ Đào đặt tay lên bắt mạch, một lúc lâu sau mới thu về, nhàn nhạt nói : “Xét mạch tượng, tạm thời đều là bình thường. Chỉ là hoàn toàn không ăn uống được thì không ổn . Lâu ngày dinh dưỡng không đủ, đối với cả người lớn lẫn đứa nhỏ đều bất lợi. Có muốn ăn thứ gì không , cố gắng ăn một chút, dù có nôn ra , cũng vẫn phải ăn.”
Thấy Phùng Uyển Phù không có chút tinh thần, toàn thân vô lực, Kỷ Đào nghĩ ngợi rồi nói : “Canh gà chẳng hạn…”
“Ọe… ọe…” Phùng Uyển Phù lao người về phía mép giường. Kỷ Đào lập tức tránh ra , chỉ thấy nàng nôn khan ọe một trận. Đại khái trong dạ dày vốn chẳng có gì, nôn hồi lâu cũng chỉ ói ra được chút nước vàng.
Dương Đại Thành đã sớm lo lắng tiến lên, nhẹ nhàng vuốt lưng nàng. Một loạt động tác trôi chảy tự nhiên, hiển nhiên đã quen tay quen việc.
Đợi Phùng Uyển Phù nôn xong, miễn cưỡng uống được một chút nước, Dương Đại Thành cẩn thận đỡ nàng nằm xuống, lúc này mới quay sang Kỷ Đào nói : “Đào Nhi, muội cũng thấy rồi đó, chính là như vậy . Đừng nói ăn, chỉ cần nghe tới đồ ăn thôi là đã muốn nôn rồi .”
Kỷ Đào gật đầu, đi tới bàn mở hòm t.h.u.ố.c, bắt đầu bốc t.h.u.ố.c, nhàn nhạt nói : “Thuốc chỉ có thể làm giảm triệu chứng, mỗi người thể chất khác nhau , hiệu quả cũng không giống nhau . Hơn nữa, là t.h.u.ố.c thì ba phần độc, nàng ấy còn đang mang thai, vẫn nên uống ít thôi.”
Nhanh nhẹn gói t.h.u.ố.c xong, Kỷ Đào
lại
nói
: “Nghe đến là
muốn
nôn nhưng
chưa
chắc
đã
không
uống
được
.
Phải nấu
ra
, bưng tới cho nàng
ấy
, mới
biết
được
.”
Nói xong, nàng thu dọn hòm t.h.u.ố.c, đi tới cửa rồi lại quay đầu dặn: “Thật ra còn có thể châm cứu, nếu uống t.h.u.ố.c thực sự không được , khi đó hãy tới tìm ta .”
Dương Đại Viễn vẫn đứng ở cửa, lúc nãy hắn không vào trong. Nghe vậy vội nói : “Kỷ cô nương, muội cũng nói rồi , là t.h.u.ố.c thì có ba phần độc, vậy bây giờ muội có thể châm cứu cho đại tẩu ta luôn không ?”
Kỷ Đào bật cười : “Dương nhị ca, ta học châm cứu cũng chỉ mới hai năm nay thôi, huynh khẳng định là muốn …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-2/chuong-40.html.]
Dương Đại Viễn sờ sờ mũi, lùi lại một bước: “Kỷ cô nương, để ta đưa cô về nhà.”
“Không cần đâu .” Kỷ Đào xua tay.
Thế nhưng Dương Đại Viễn vẫn kiên quyết đi theo phía sau , một mạch tiễn nàng về tận nhà.
Kỷ Đào nói lời cảm tạ, Dương Đại Viễn còn đưa tiền t.h.u.ố.c, nhưng bị nàng từ chối.
Vừa bước vào cửa, liền thấy Kỷ Duy sắc mặt lạnh lẽo, nhìn chằm chằm một thanh niên mặt mũi bầm dập, sưng đỏ, áo xanh dính đầy bụi đất, lờ mờ còn có mấy dấu chân, trông vô cùng thê t.h.ả.m.
“Ngài là trưởng thôn, tiểu sinh ở thôn Đào Nguyên bị người ta vô cớ đ.á.n.h một trận, dù thế nào cũng phải cho ta một lời giải thích. À đúng rồi , còn có cô nương kia nữa, tiểu sinh chỉ hỏi đường, nàng đã sai khiến gã thô lỗ đi cùng đ.á.n.h người … ái da…”
Hắn ôm bụng, lại nói : “Kỷ trưởng thôn, chuyện này ngài nhất định phải tra rõ. Hai người đó đang làm xấu danh tiếng thôn Đào Nguyên, giữa ban ngày, cô nam quả nữ lại kết bạn đi chung…”
Kỷ Đào nghe mà lửa giận bốc lên, rốt cuộc không nhịn được , bước lên đá hắn một cước, khiến hắn loạng choạng suýt ngã. Vẫn chưa thấy hả giận, nàng rút kim bạc ra , châm một cái vào huyệt nơi eo hắn , lập tức tiếng kêu t.h.ả.m như heo bị chọc tiết vang lên.
Khóe miệng Kỷ Duy giật giật.
Chủ yếu là ánh mắt của Kỷ Đào lúc này thật sự quá dọa người .
Châm xong, Kỷ Đào đứng thẳng dậy, chỉnh lại tay áo, rồi mới nói : “Cha, hắn hỏi đường, nói là gia tỷ hắn bảo hắn tới nhà ta để cầu hôn, còn nói là cho dù nhà họ Kỷ có giàu đến đâu hắn cũng không muốn . Con vốn còn bội phục hắn không bị tiền tài lợi ích lay động, ai ngờ quay mặt liền nói cô nương nhà họ Kỷ rồi sẽ gặp được người hữu duyên, bảo con cứ yên tâm… loại người như vậy , cha nói có nên đ.á.n.h không ?”
“Khuê nữ à , đừng động tay động chân, nên dịu dàng một chút.” Kỷ Duy thở dài, chậm rãi nói .
Đột nhiên ông nhớ ra điều gì, nhíu mày hỏi: “Người hắn hỏi đường là hỏi con à ?”
Không cần Kỷ Đào trả lời, Kỷ Duy đã đứng dậy đi tới, lại đá Tiền Tương Vũ mấy cước nữa.
“Thiên hạ này không còn chỗ nói lý hay sao ?!” Tiền Tương Vũ chỉ kịp ôm đầu, kêu to.
Kỷ Duy dừng tay, cười lạnh nói : “Đi gọi người nhà họ Triệu tới, bảo họ mang người đến đem hắn về.”
[Còn tiếp...]
Chaporia
Bình Luận (0)