Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
7
Cố Mặc Dã hình như tức giận rồi , vào nhà xong không nói một lời.
Tôi tắm rửa xong nằm trên giường, anh ta cũng quay lưng về phía tôi .
Cơn buồn ngủ ập đến, tôi sắp ngủ thiếp đi thì bên cạnh bỗng vang lên tiếng nói của anh ta .
"Tối nay anh gọi đồ ăn ngoài, khó ăn quá, anh ăn hai miếng đã đổ đi rồi ." Giọng anh ta chứa sự ấm ức: "Đang chơi game thì tự nhiên đau dạ dày, anh mới gọi cho em, hỏi em t.h.u.ố.c ở đâu ."
Tôi cảm thấy mình đã mơ màng, rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê: "Ồ, vậy đã uống chưa ?".
"Uống t.h.u.ố.c rồi , dạ dày bớt đau rồi , nhưng vẫn đói. Bây giờ đói quá rồi , đã không còn cảm giác gì nữa."
"Vậy mai dậy sớm đi ăn sáng, dưới lầu có quán cháo cũng ngon lắm...".
Tôi đã không còn nhớ mình nói gì nữa, thật sự quá buồn ngủ rồi .
Ngủ một mạch đến khi tự nhiên tỉnh giấc, thật sự quá đã .
Lúc tỉnh dậy, đã gần mười một giờ rồi .
Lạ lùng thay , tôi vậy mà nhìn thấy Cố Mặc Dã đang bận rộn trong bếp.
Anh ta đang đeo tạp dề, thái khoai tây.
Tôi dựa vào cửa bếp, ngạc nhiên nhìn anh ta .
"Dậy rồi à ?". Anh ta quay đầu mỉm cười với tôi : "Anh sáng nay đi chợ mua đồ rồi , trưa nay nấu khoai tây hầm thịt bò."
Tôi nghi ngờ bước vào bếp, nhìn động tác tay của anh ta : "Anh biết nấu ăn sao ?".
Động tác thái khoai tây của Cố Mặc Dã khá thành thạo, không giống như người mới làm lần đầu.
Tôi chợt nhớ ra , từng thấy ảnh Cố Mặc Dã nấu ăn trên vòng bạn bè của Triệu Yên Yên.
Đã lâu lắm rồi , suýt chút nữa thì quên mất.
Thì ra , Cố Mặc Dã biết nấu ăn, chỉ là chưa từng nấu cho tôi bao giờ thôi.
Tay nghề của anh ta vậy mà khá tốt .
Món khoai tây hầm thịt bò rất thơm.
"Mùi vị thế nào? Đã lâu không làm , không biết tay nghề có bị mai một không ." Anh ta mong đợi nhìn tôi .
"Ngọt lắm." Tôi gật đầu, rồi tò mò hỏi: "Anh học nấu ăn từ khi nào vậy ?".
Anh ta nói : "Học từ cấp Ba rồi . Bố mẹ bận công việc, thường xuyên đi công tác, anh một mình ở nhà nên đã học nấu."
Tôi nói thẳng: "Thì ra anh đã biết nấu ăn từ sớm rồi , đây là lần đầu tiên em được nếm tay nghề của anh đó."
Cố Mặc Dã thoáng vẻ lúng túng, rồi chống chế: "Trước đây công việc bận quá, nếu em thích, sau này có thời gian anh sẽ làm cho em ăn."
Tôi gật đầu: "Được thôi."
Ăn xong, Cố Mặc Dã nói : "Anh đã đặt vé xem phim rồi , chiều nay chúng ta cùng đi xem phim đi , đã lâu rồi chúng ta chưa hẹn hò."
" Nhưng chiều nay tôi hẹn đồng nghiệp đi mua sắm rồi , anh trả vé đi , lần sau hẵng đi ." Tôi vừa nói vừa vào phòng ngủ tìm quần áo.
Cố Mặc Dã theo sau tôi vào .
Anh ta vẻ mặt không vui: "Đồng nghiệp nào? Em với đồng nghiệp chẳng phải không thân sao ? Nếu không quan trọng thì từ chối đi !".
"Không được , người ta lần đầu hẹn tôi , tôi mà cho người ta leo cây thì bất lịch sự lắm, gặp mặt ở văn phòng sẽ ngại c.h.ế.t."
" Nhưng chúng ta đã lâu rồi không ."
Tôi dừng động tác lục tìm quần áo, nhìn thẳng vào anh ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-toi-tro-nen-lanh-nhat-anh-ta-hoi-han-roi/4.html.]
Một lúc
sau
,
tôi
khẽ
cười
: "Chúng
ta
đã
lâu
không
hẹn hò là vì cái gì? Nào, để
tôi
nói
cho
anh
ra
lẽ.
Tuần
trước
thứ Bảy
anh
tăng ca, Chủ Nhật
anh
đi
cùng Triệu Yên Yên mua xe đạp điện. Tuần
trước
nữa thứ Bảy, chúng
ta
vốn hẹn
nhau
đi
leo núi,
anh
bị
một cuộc điện thoại của Triệu Yên Yên gọi
đi
mất,
rồi
đi
nướng BBQ cắm trại cùng cô
ta
và mấy
người
bạn. Tuần
trước
nữa nữa."
Theo lời tôi nói , sắc mặt Cố Mặc Dã càng lúc càng khó coi.
Tôi cười khẩy: "Bây giờ, tôi không dám đồng ý hẹn hò với anh đâu . Ai biết được giữa chừng anh có nhận được điện thoại của Triệu Yên Yên không , rồi lập tức chạy đến tìm cô ta , bỏ mặc tôi một mình . Dù sao thì, chuyện này tôi đâu phải lần đầu gặp phải , đúng không ?".
Nấm Lùn Team
8
Vừa dứt lời, điện thoại của Cố Mặc Dã lại đổ chuông.
Tôi nhìn anh ta , ánh mắt chế giễu.
Cố Mặc Dã chần chừ một lát, rồi bắt máy.
"Alo? Yên Yên...".
Cố Mặc Dã dưới ánh mắt châm biếm của tôi , cầm điện thoại vội vàng đi ra phòng khách.
Không lâu sau , anh ta lại đi vào , cúi đầu im lặng không nói gì.
"Thế nào? Lần này lại vì cái gì? Ống nước hỏng? Hay là mèo nhà cô ta bị ốm?".
Nhìn vẻ mặt của Cố Mặc Dã, tôi ngạc nhiên: "Không thể nào, cô ta ngay cả lý do cũng không thèm đổi sao ?".
Cố Mặc Dã vẻ mặt nghiêm túc, như đang cố gắng thuyết phục tôi : "Mèo nhà Yên Yên thể chất hơi yếu, hay bị ốm lắm."
“Vậy tại sao mèo bệnh lại tìm anh ? Anh là bác sĩ thú y à ? Hay cô ta không bế nổi một con mèo”.
“Yên Yên rất để ý đến con mèo của cô ấy , mèo vừa bệnh là cô ấy trong lúc cấp bách thì mất bình tĩnh. Anh ở bên cạnh cũng có thể khiến cô ấy an tâm hơn chút.”
Tôi vẫy tay: “Thôi đi , đừng giải thích nữa. Tôi tin hết, anh đi nhanh đi .”
Cố Mặc Dã như làm chuyện khuất tất muốn lẩn tránh, vội vàng thay quần áo rồi chạy ra ngoài.
Lúc anh ta đang thay giày ở cửa, tôi tinh quái nói lớn với anh ta : “Đấy anh xem, may mà tôi không từ chối lời hẹn của đồng nghiệp để đi xem phim với anh . Nếu không thì chúng ta còn chưa đến rạp chiếu phim, anh đã bị cô ta gọi đi rồi .”
Cố Mặc Dã có cảm giác chạy tháo thân , bóng lưng có vẻ chật vật.
Buổi chiều, tôi và Mạch Mạch cùng đi dạo phố, mua sắm quần áo, làm đẹp , ăn vặt, quá trình vô cùng vui vẻ.
Thế nhưng kết thúc lại có chút không hay .
Vào buổi tối, Mạch Mạch bắt đầu đau bụng từng cơn.
Không biết có phải vì buổi chiều đã ăn quá nhiều kem hay không .
Ban đầu hai người còn hẹn tối cùng đi ăn lẩu, tình hình này đành phải bỏ qua.
Một lần nữa từ nhà vệ sinh bước ra , Mạch Mạch ôm bụng, mặt tái nhợt chào tạm biệt.
Cô ấy luyến tiếc không thôi, giọng tiếc nuối: “Em thấy hai đứa mình hợp tính nhau ghê, sao không làm quen sớm hơn nhỉ, đều tại chị ngày thường kiêu quá. Hôm nay thật đáng tiếc, cơm tối còn chưa ăn, không đã gì cả.“
“Thôi đi !”. Tôi cười bất lực: “Em thế này còn ăn lẩu gì nữa, đi phòng khám lấy ít t.h.u.ố.c, về nhà nghỉ sớm đi !”.
Sau khi chia tay Mạch Mạch, tôi một mình đi dạo một lát rồi chuẩn bị về nhà.
Đang định gọi taxi thì điện thoại của Cố Mặc Dã gọi đến.
Anh ta hỏi: “Em đang ở đâu ?”
“Vừa đi chơi xong, chuẩn bị về nhà.”
“Anh và Hạo T.ử với mấy đứa kia đang định đi ăn lẩu, ngay ở quán ngoài cổng chung cư chúng cô ấy , lát nữa em cũng qua đi .”
Tôi cũng vừa đúng lúc đói rồi nên không từ chối.
Đến tiệm lẩu, tôi vừa nhìn đã thấy ngay bàn của họ.
Đúng là mấy người quen thuộc đó.
Bốn chàng trai, một cô gái.
Chaporia
Bình Luận (0)