Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
9
Cố Mặc Dã, Hạo Tử, hai chàng trai khác, và Triệu Yên Yên.
Năm người họ là những người bạn từ đại học cho đến tận bây giờ.
Quan hệ của họ luôn thân thiết, là kiểu người ngoài không thể chen vào được .
Mặc dù tôi là bạn gái của Cố Mặc Dã, nhưng lại không bao giờ hòa nhập được với họ.
Nhớ năm đó ở đại học, ngay từ khi mới yêu Cố Mặc Dã, tôi đã có cảm giác này .
Tuy nhiên, tôi ít tiếp xúc với họ, nên cũng không để tâm.
Khi ấy , mấy người họ đều là thành viên của câu lạc bộ cờ vua.
Câu lạc bộ cờ vua là một câu lạc bộ ít người tham gia, mỗi năm đều khó tuyển thành viên mới.
Có thể tưởng tượng được , khi một cô gái xinh đẹp như Triệu Yên Yên xuất hiện ở đó, cô ta được yêu thích đến nhường nào.
Cô ta là cô gái duy nhất trong câu lạc bộ cờ vua, lại còn hoạt bát đáng yêu, rất được lòng người .
Có thể nói , cô ta là bảo bối của cả nhóm cờ vua, mấy chàng trai đều vây quanh cô ta .
Cố Mặc Dã cũng là một trong số đó.
Anh ta thích Triệu Yên Yên, nhưng không dám tỏ tình.
Vì Triệu Yên Yên từng nói , cô ta tuyệt đối không phát triển tình bạn thành tình yêu. Cô ta sợ rằng một khi chia tay, thậm chí cả bạn bè cũng không làm được nữa.
Vì vậy , Cố Mặc Dã đành chôn giấu tình cảm của mình tận đáy lòng, lặng lẽ làm bạn của cô ta .
Sau này tôi mới phát hiện ra chuyện này .
Tôi và Cố Mặc Dã học cùng lớp đại học, anh ta có thành tích xuất sắc, ngoại hình đẹp trai.
Trong lớp có không ít cô gái yêu thầm anh ta , tôi cũng là một trong số đó.
Con người khó tránh khỏi việc nảy sinh tình cảm yêu mến với những người ưu tú, chuyện này rất bình thường.
Vì vậy , khi Cố Mặc Dã chủ động tỏ tình với tôi , tôi vui mừng khôn xiết, không chút do dự mà đồng ý lời theo đuổi của anh ta .
Khi đó, tôi ít tiếp xúc với các thành viên khác trong câu lạc bộ cờ vua của anh ta , thỉnh thoảng có ăn vài bữa cơm, nhưng đều không quen thân với họ.
Vì vậy , tôi không hề biết tâm tư của anh ta dành cho Triệu Yên Yên.
Không biết trong lòng anh ta luôn có một người mà anh ta yêu thầm.
Sau khi tốt nghiệp hai năm, Triệu Yên Yên đi xa rồi quay về, càng lúc càng thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống của họ.
Mãi sau này tôi mới nhận ra .
Thì ra , người bạn trai rực rỡ ch.ói chang, xuất sắc vượt trội trong mắt tôi , cũng sẽ bị người khác coi là lốp dự phòng.
Anh ta sẽ quan tâm cô gái đó thích gì, sẽ tốn tâm tư chuẩn bị món quà ưng ý cho cô ta , sẽ lén lút xem danh sách bài hát và nhật ký Weibo của cô ta , sẽ nấu cơm cho cô ta , sẽ nghĩ cách chọc cô ta vui, sẽ bị cô ta gọi là đến ngay.
Thì ra , anh ta không phải từ khi sinh ra đã kiêu chảnh.
11
“Khinh Y, bên này !”. Triệu Yên Yên ngồi ở bàn thấy tôi trước , vẫy tay ra hiệu cho tôi .
Tôi vừa đi tới, cô ta liền thân thiết kéo tay: “Khinh Y ngồi cạnh tôi đi .”
Tôi nhìn qua vị trí của mấy người họ.
Bên trái Cố Mặc Dã là Hạo Tử, bên phải là Triệu Yên Yên.
Chỉ có phía bên phải của Triệu Yên Yên là còn trống một chỗ.
Tôi , người bạn gái chính thức này xuất hiện, cô ta hoàn toàn không có ý định đứng dậy nhường chỗ, Cố Mặc Dã và những người khác cũng không có phản ứng gì.
Những điều này tôi đã sớm quen rồi .
Trước đây còn cảm thấy ấm ức, bất bình, giờ thì không còn cảm giác gì nữa.
Tôi vừa ngồi xuống, phát hiện trên đầu gối Triệu Yên Yên đắp một chiếc áo sơ mi.
Chiếc áo sơ mi này buổi trưa vẫn còn trên người Cố Mặc Dã.
Thấy ánh mắt tôi , Triệu Yên Yên cười một cái: “ Tôi mặc ít quá, đầu gối và bụng dưới hơi lạnh, Mặc Dã liền đưa áo cho tôi đắp. Khinh Y sẽ không để ý chứ?”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-toi-tro-nen-lanh-nhat-anh-ta-hoi-han-roi/5.html.]
Trước đây, Triệu Yên Yên luôn thích dùng những lời như
vậy
để chọc tức
tôi
.
Tôi cũng không thể kiềm chế, cứ chọc là dính.
Chuyện như thế này , đổi thành bất kỳ ai, là bạn gái, chắc hẳn cũng không thể chịu đựng được phải không ?
Thế nhưng chỉ cần tôi bày tỏ sự bất mãn của mình , không chỉ Cố Mặc Dã sẽ giáo huấn một trận, trách móc tôi so đo tính toán.
Mấy người bạn của anh ta cũng sẽ bảo vệ Triệu Yên Yên, nói tôi chuyện bé xé ra to.
Vì vậy , quan hệ giữa tôi và mấy người bạn của Cố Mặc Dã cũng bình thường.
Tôi không thích tiếp xúc với họ, họ cũng không mấy chấp nhận tôi .
Trước đây, chỉ cần là những buổi tụ tập của họ, tôi đều sẽ tránh mặt.
Tuy nhiên hôm nay thì khác, tôi chỉ đến để thử xem, liệu mình còn buồn nữa không .
Tốt lắm, không còn cảm giác gì.
Tôi với cái bụng đói meo, giờ chỉ muốn chén cho no bụng.
Hạo T.ử cũng xen vào nói : “ Đúng rồi , Khinh Y, chuyện này thật sự chẳng là gì, cậu đừng để ý nhé. Mấy anh em chúng tôi chỉ có Cố Mặc Dã mặc hai lớp áo, chứ không thì Yên Yên cũng sẽ không dùng áo của anh ấy đâu .”
Cố Mặc Dã nhìn tôi nói : “Khinh Y, đắp một chiếc áo, không tính là chuyện vượt quá giới hạn gì.”
Hơi buồn cười .
Tôi còn chưa nói câu nào, thế mà từng người một đã bắt đầu trách móc tôi rồi .
Tôi nhíu mày nhìn họ, rồi chỉ vào nồi: “Ơ kìa? Tôi có nói là tôi để ý đâu ? Viên bò viên trong nồi ăn được rồi chứ?”.
Cố Mặc Dã vô thức lên tiếng: “Được.”
Thế là, tôi bắt đầu ăn uống thỏa thích, hoàn toàn không có tâm trí bận tâm đến những gì họ đang nói .
“Khinh Y.” Triệu Yên Yên nhẹ nhàng kéo cánh tay tôi , “Chuyện chúng tôi vừa nói tôi có nghe thấy không ?”.
“Hửm? mấy người đang nói gì vậy ?”. Tôi chớp mắt bối rối.
Nấm Lùn Team
Triệu Yên Yên không nhanh không chậm nói : “ Tôi không biết lái xe điện, mấy ngày tới có lẽ sẽ phải làm phiền Mặc Dã dạy tôi lái. Sau này mỗi ngày anh ấy tan làm đưa tôi về nhà xong, cần dạy tôi lái xe một lúc, thời gian về sẽ muộn hơn một chút, sẽ không ảnh hưởng đến hai người chứ?”.
Tôi không chút do dự nói : “Đương nhiên là không rồi ! Mà hai người là bạn thân mà, dạy cô lái xe có gì to tát đâu .”
Không ngờ tôi lại trả lời như vậy , mấy người đang ngồi đều sững sờ.
Dường như họ đã chuẩn bị sẵn một bụng lời phản bác, nhưng lại không có đất dụng võ.
Nhìn họ chưng hửng thì tôi thấy khá vui.
“Thế nhưng Mặc Dã à ! Yên Yên là con gái đấy, khi dạy cô ấy lái xe phải cẩn thận một chút, đừng để cô ấy bị ngã đấy.” Tôi kiên nhẫn dặn dò, với vẻ mặt không yên lòng.
Cố Mặc Dã cúi đầu, giọng cũng trầm xuống: “Ừm.”
“Ôi, sao lại gắp phải cọng rau mùi!”. Triệu Yên Yên khẽ kêu lên, ngay lập tức gắp cọng rau mùi đó lên, cho vào bát Cố Mặc Dã.
Động tác vô cùng thuần thục, nhìn là biết đã làm không biết bao nhiêu lần .
Tôi ăn với mấy người họ không nhiều, nhưng mỗi lần Triệu Yên Yên đều có vài trò mới, mang đến cho tôi những trải nghiệm mới.
Ví dụ như, để Cố Mặc Dã bóc tôm, pha nước chấm, rót đồ uống v.v.
Lúc này , tôi liếc nhìn Cố Mặc Dã.
Anh ta từ trước đến giờ không ăn rau mùi, tôi là người nấu cơm cho anh ta nên biết rõ khẩu vị của anh ta như lòng bàn tay.
Thế mà cô gái anh ta nâng như nâng trứng, đến điều này cũng không biết .
Chắc anh ta buồn lắm nhỉ?
Quả nhiên, trong mắt anh ta lóe lên một tia tổn thương.
Nói rồi anh ta gắp rau mùi ra rồi vứt đi : “ Tôi cũng không ăn rau mùi.”
Triệu Yên Yên tinh nghịch lè lưỡi: “Xin lỗi anh nha, Mặc Dã, em quên mất. Anh sẽ không trách em chứ? Hay là, anh phạt em làm gì đó đi ? Giúp anh bóp vai, đ.ấ.m lưng thì sao ?”.
Hạo T.ử liếc xéo anh ta một cái: “Anh ta mơ đẹp ấy à ! Yên tâm đi Yên Yên, có anh đây, anh ta không dám làm khó em đâu .”
Thảo nào Triệu Yên Yên thích chơi với mấy người họ, ai mà chẳng thích làm bảo bối của nhóm cơ chứ?
Khi tôi không còn để ý, không còn tức giận, không còn giận dỗi bỏ đi giữa chừng nữa, bữa cơm này cứ thế diễn ra rất thuận lợi.
Chaporia
Bình Luận (0)