GIANG NAM XUÂN TRÌ/Chương 8C. 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Giang Thụy siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

 

Từ trên cao nhìn xuống hắn .

 

Từng chữ như nghiến qua kẽ răng:

 

“Triệu Hàn.”

 

“Ngươi không chỉ là một kẻ hồ đồ.”

 

“Mà còn là một tên điên từ đầu đến chân.”

 

“Thật lòng yêu một người , sẽ hủy hoại danh tiết của nàng ấy sao ?!”

 

“Ngươi cho rằng nói ra những lời điên khùng ấy thì ta sẽ biết khó mà lui ư?!”

 

“Ngươi quá xem thường Giang Thụy ta rồi .”

 

“Cũng quá đề cao chính mình .”

 

“Nhược Trần là người ta đường đường chính chính cưới hỏi.”

 

“Là trân bảo được ta nâng niu trong lòng bàn tay.”

 

“Nàng không cần thứ thâm tình đê tiện đến muộn của ngươi.”

 

“Càng không cần ngươi giống một tên hề nhảy nhót, đem chân tâm của nàng ra giày xéo!”

 

“Nếu ngươi còn dám dùng những lời điên rồ vô căn cứ ấy để bôi nhọ thanh danh của Nhược Trần…”

 

“Ta bảo đảm sẽ cho ngươi biết thế nào là sống không bằng c.h.ế.t.”

 

Đồng t.ử Triệu Hàn chợt co rút.

 

Cả người hoàn toàn ngây dại.

 

Hắn không ngờ Giang Thụy lại có phản ứng như vậy .

 

Chỉ trong một khoảnh khắc.

 

Ai hơn ai kém.

 

Đã rõ như ban ngày.

 

Hắn thua đến t.h.ả.m hại.

 

Ta hít sâu một hơi .

 

Chậm rãi bước tới.

 

Sau đó giơ tay lên.

 

“Tát!”

 

Một cái tát thật mạnh giáng xuống mặt Triệu Hàn.

 

Âm thanh giòn tan vang vọng khắp sân viện.

 

Ta nhìn hắn .

 

Từng chữ từng chữ nói rõ ràng:

 

“Triệu Hàn.”

 

“Ngươi thật khiến người khác buồn nôn.”

 

Triệu Hàn hoảng hốt che mặt.

 

“Nhược Trần…”

 

Ta nhắm mắt lại .

 

“Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa.”

 

 

Ba tháng sau .

 

Ta và Giang Thụy thuận lợi thành thân .

 

Khi bái đường, hắn nắm tay ta , lòng bàn tay ấm áp, khô ráo.

 

Lúc vén khăn hỷ.

 

Trong mắt hắn tràn ngập kinh diễm.

 

Như đang nhìn báu vật quý giá nhất trên đời.

 

Thì ra … được người khác trân trọng là cảm giác như vậy .

 

Thì ra …lưỡng tình tương duyệt lại tốt đẹp đến thế.

 

Đêm tân hôn.

 

Ôn nhu quấn quýt.

 

Ta lần đầu biết được niềm vui phu thê.

 

Ngày hôm sau dâng trà .

 

Cha mẹ chồng hiền hòa rộng lượng.

 

Người trong Giang gia cũng đều thân thiện.

 

Đó mới là gia đình tích thiện.

 

 

Chớp mắt đã mười năm trôi qua.

 

Mười năm ấy , ta theo Giang Thụy nhận chức ở Giang Nam.

 

Đã ngắm mưa khói Tây Hồ.

 

Đã nghe tiếng chuông chùa Hàn Sơn.

 

Chúng ta còn sống suốt bảy năm ở nơi mẫu thân ta từng lớn lên.

 

Ta sinh hai nhi t.ử và một nữ nhi.

 

Bọn trẻ thông minh, nghịch ngợm nhưng đều lương thiện và dịu dàng.

 

Giống như ta và Giang Thụy.

 

Cả gia đình hòa thuận vui vẻ.

 

Không phân biệt thân sơ.

 

Mỗi lần cữu mẫu gửi thư tới đều khen: “Trần tỷ nhi có phúc.”

 

“Giang Thụy là người tốt .”

 

Đúng vậy .

 

Lần này ta đã chọn đúng.

 

Cho nên mới trở thành một phụ nhân có phúc.

 

Không còn là vị hiền thê như tượng đất tượng gỗ, được mọi người ca ngợi ở kiếp trước nữa.

 

 

Sau khi trở về kinh thành.

 

Phu thê chúng ta dẫn theo các con tới chùa Bạch Vân dâng hương.

 

Trên đường trở về.

 

Ở đầu phố, ta gặp Triệu Hàn.

 

Hắn mặc quan phục màu xanh.

 

Có lẽ vừa mới tan triều.

 

Mười năm không gặp.

 

Hắn đã già đi rất nhiều.

 

Hai bên tóc mai lấm tấm bạc.

 

Khóe mắt đầy nếp nhăn.

 

Tấm lưng cũng hơi còng xuống.

 

Nghe nói quan lộ của hắn không thuận lợi.

 

Nhiều năm chỉ giữ một chức nhàn tản ở Hàn Lâm viện.

 

Thăng tiến vô vọng.

 

Có người nói hắn tính tình thanh cao, quá mức cố chấp, không biết uyển chuyển nên khó đảm đương trọng trách.

 

Hắn cũng nhìn thấy ta rồi đứng sững tại chỗ.

 

Như một pho tượng đá bất ngờ bị điểm huyệt.

 

Hôm nay ta mặc một bộ y phục màu ngó sen.

 

Đeo bộ trang sức trân châu.

 

Dung nhan thanh nhã mà vẫn không mất đi vẻ quý phái.

 

Mười năm trôi qua, ta không hề già đi .

 

Ngược lại còn càng thêm rực rỡ, động lòng người .

 

Mấy đứa trẻ đứng phía sau ta tò mò nhìn Triệu Hàn.

 

“Vị thúc thúc này là ai vậy ?”

 

“Sao cứ nhìn mẫu thân mãi thế?”

 

Sắc mặt Giang Thụy lập tức tối sầm.

 

Ta nhàn nhạt lên tiếng: “Triệu đại nhân.”

 

Mười năm không gặp.

 

Ta đã chẳng còn bất kỳ cảm xúc nào với hắn .

 

Không yêu.

 

Không hận.

 

Thậm chí không gợn nổi một tia sóng.

 

Thần sắc Triệu Hàn thay đổi mấy lần .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/giang-nam-xuan-tri/chuong-8.html.

]

 

Cuối cùng mới khó khăn thốt ra một câu:

 

“Nhược…”

 

“Giang… Giang phu nhân.”

 

Môi Triệu Hàn khẽ động.

 

Yết hầu lên xuống.

 

Dường như có ngàn lời muốn nói nhưng cuối cùng chỉ hỏi được một câu:

 

“Nàng… sống có tốt không ?”

 

Ta xòe tay ra .

 

Chẳng lẽ hắn không nhìn thấy sao ?

 

“Rất tốt .”

 

Giang Thụy nhướng mày, chắp tay cười nói :

 

“Triệu huynh , nhiều năm không gặp, sao huynh lại già đi nhiều như vậy ?”

 

Ta liếc hắn một cái.

 

Đúng là một hũ giấm biết đi .

 

“Triệu đại nhân, chúng ta xin đi trước .”

 

Triệu Hàn ngẩn ngơ nhìn ta .

 

Cuối cùng không nói thêm lời nào.

 

Về tới phủ.

 

Giang Thụy vẫn còn bất bình.

 

“Nhìn nương t.ử của người khác mà mắt cũng không rời ra được .”

 

“Bao nhiêu năm rồi vẫn cái đức hạnh ấy .”

 

“Nhìn mà phát bực!”

 

Ta ôm đứa con nhỏ, cười đến không thở nổi.

 

Thu Hương đứng bên cạnh, nhỏ giọng nói :

 

“Tiểu thư có nghe chưa , Triệu đại nhân đến giờ vẫn chưa thành thân .”

 

“Vậy sao ?”

 

“Vâng.”

 

“Ai cũng nói hắn mắt cao hơn đầu, người này chê, người kia ghét.”

 

Giang Thụy hừ lạnh một tiếng.

 

Tay nắm tay ta càng c.h.ặ.t hơn.

 

Thu Hương bật cười , tiếp tục kể:

 

“Nô tỳ còn nghe nói trước đây không lâu Đại tiểu thư thủ tiết.”

 

“Vệ phu nhân muốn tác hợp Đại tiểu thư với hắn …”

 

Kiếp này .

 

Đích tỷ vẫn thủ tiết như cũ.

 

Nghe vậy , hai mắt Giang Thụy sáng lên.

 

“Thật sao ?”

 

“Vậy thì quá tốt rồi !”

 

“Cứ để hai người họ thành một đôi, đỡ phải đi hại người khác!”

 

Từ sau khi chúng ta hồi kinh.

 

Chỉ đến Vệ phủ dùng cơm một lần .

 

Đích tỷ mặc đồ tang.

 

So với ngày thường lại càng thêm yêu kiều.

 

Trong suốt bữa cơm ấy .

 

Nàng âm thầm liếc mắt đưa tình với Giang Thụy không biết bao nhiêu lần .

 

Đích mẫu giả vờ như không nhìn thấy.

 

Phụ thân chỉ biết cười gượng.

 

Nhìn bộ dạng ấy …

 

Có lẽ nàng còn muốn cùng ta chung một trượng phu.

 

Giang Thụy tức đến nghiến răng.

 

Về tới nhà liền mắng:

 

“Thật tưởng ta là kẻ đi nhặt đồng nát sao ?”

 

“Cái gì cũng muốn nhét cho ta !”

 

Thu Hương biết rõ đầu đuôi câu chuyện, cười nói :

 

“E là lão gia phải thất vọng rồi .”

 

“Triệu đại nhân cũng thẳng thừng từ chối.”

 

“Còn nói thà c.h.ế.t cũng không cưới.”

 

“Đại tiểu thư nói hắn không biết điều.”

 

“Vệ phu nhân cũng tức giận không nhẹ, đi khắp nơi nói hắn vong ân phụ nghĩa.”

 

“Hiện giờ hai nhà coi như đã hoàn toàn trở mặt.”

 

Ta cười lạnh.

 

Đích tỷ luôn muốn chiếm hết mọi lợi ích.

 

Quá mức tham lam.

 

Cuối cùng chỉ có thể tay trắng.

 

Về sau …

 

Vẫn nên tránh xa bọn họ một chút thì hơn.

 

 

Sau bữa tối.

 

Ban ngày còn ríu rít ồn ào khắp sân.

 

Mấy đứa trẻ lúc này đã nằm ngổn ngang trên chiếc sập nhỏ.

 

Hơi thở đều đều, ngủ rất say.

 

Ta kéo chăn đắp lại cho chúng.

 

Rồi nhẹ tay nhẹ chân bước ra ngoài.

 

Giang Thụy đã bày sẵn một chiếc bàn nhỏ dưới giàn nho trong sân.

 

Lại hâm nóng một bình rượu hoa quế.

 

Ánh trăng như nước.

 

Rượu thơm ngập đầy sân viện.

 

“Ngày hôm nay gặp Triệu Hàn, nàng có suy nghĩ gì không ?”

 

Giang Thụy đột nhiên hỏi.

 

Ta tựa đầu vào vai hắn .

 

Ngửi mùi mực nhàn nhạt quen thuộc trên người hắn .

 

“Có thể có suy nghĩ gì chứ?”

 

“Chỉ là một người không liên quan mà thôi.”

 

“Thật sự không liên quan?”

 

“Thật sự không liên quan.”

 

Ta quay đầu nhìn hắn .

 

Dưới ánh trăng.

 

Gương mặt hắn dịu dàng mà kiên định.

 

Mười năm qua chưa từng thay đổi.

 

Ta chậm rãi tựa vào lòng hắn .

 

Lắng nghe nhịp tim vững vàng, mạnh mẽ ấy .

 

“Được gặp chàng là may mắn lớn nhất đời này của ta .”

 

Hắn bật cười .

 

Cúi đầu hôn nhẹ lên trán ta .

 

Giọng nói ôn nhu mà trịnh trọng:

 

“Người may mắn là ta mới phải .”

 

Ánh trăng dịu dàng.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Gió đêm nhẹ nhàng.

 

Những chấp niệm không cam lòng của kiếp trước từ lâu đã theo gió tan biến.

 

Trong những năm tháng sau này .

 

Ta chỉ cùng người mình yêu sóng vai mà đi .

 

Năm này qua năm khác.

 

Cùng nhau bạc đầu.

 

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...