20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Nó mà thừa năng lượng quá thì vào thư phòng mà đọc tài liệu, bật đèn ngủ làm phiền con với Chính Ninh ngủ nghê cái gì không biết , mẹ thật sự cạn lời với nó luôn. Không được , mẹ phải đi mắng cho nó một trận mới được !"

Mẹ chồng tôi hùng hổ đi ra ngoài, khiến tôi dở khóc dở cười .

Khoảng nửa phút sau , cô bạn thân Ôn Tư Gia của tôi bước vào : "Trần Tri Chu bị làm sao thế, sao lại ăn mắng rồi ? Vừa nãy tớ vừa bước vào cửa đã nghe thấy cô Tống đang giáo huấn anh ta ."

Tư Gia bắt đầu bắt chước lại điệu bộ của mẹ chồng tôi :

"Trần Tri Chu, con có bị bệnh không đấy? Trước đây mẹ đâu có biết con thiếu chín chắn đến mức này , con có biết con làm thế sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của Triều Tịch và Chính Ninh không ! Sao con cứ được việc thì ít, phá việc thì nhiều thế hả, con cố tình chọc tức mẹ có phải không ?"

Nghe xong tôi lại càng dở khóc dở cười hơn.

Đến khi tôi kể rõ nguyên do cho Ôn Tư Gia nghe , cô ấy liền trưng ra vẻ mặt hoang mang tột độ: "Trần Tri Chu anh ta … Thôi bỏ đi , dù sao cô Tống cũng đã mắng anh ta một trận rồi ."

Ôn Tư Gia cẩn thận, nhẹ nhàng chạm vào bàn tay nhỏ xíu của đứa bé: "Con bé nhỏ xíu nhìn yêu quá đi mất, con gái nuôi của tớ trưởng thành chắc chắn sẽ xinh đẹp lắm đây. Làm mẹ nuôi như tớ cũng thấy mát lòng mát dạ lây, thật đấy."

Tôi và Ôn Tư Gia là bạn tri kỷ của nhau , từ trước khi đứa bé ra đời, chúng tôi đã hẹn ước sau này sẽ nhận vợ chồng cậu ấy làm bố mẹ nuôi của đứa bé.

Ánh mắt Ôn Tư Gia dính c.h.ặ.t lấy đứa nhỏ như thể đang ngắm nhìn một báu vật hiếm có trên đời, không nỡ rời mắt nửa giây: "Cậu đỉnh thật đấy Triều Tịch, cậu vậy mà sinh ra được một con người bằng xương bằng thịt luôn!"

Tôi : "…"

Ôn Tư Gia à , cậu đúng là biết cách cảm thán đấy.

4

"Có phải ngày mốt là tiệc đầy tháng của bé không ?" Ôn Tư Gia vừa hỏi vừa lấy chiếc điện thoại công việc của tôi từ trong túi xách ra : "Cậu để quên điện thoại này chỗ tớ hơn một tháng rồi đấy."

" Đúng vậy , thiệp mời đều đã gửi đi hết rồi ." Tôi đón lấy chiếc điện thoại từ tay cô ấy .

Tháng trước , Ôn Tư Gia đến nhà tôi để lấy một ít tài liệu phi thương mại.

Lúc tôi thu dọn, không hiểu sao lại kẹp cả chiếc điện thoại công việc này vào , thế là cô ấy mang đi luôn.

Đến khi tôi phát hiện ra thì cô ấy đã ở sân bay rồi .

Cứ như vậy , chiếc điện thoại theo chân Ôn Tư Gia đi công tác nước ngoài suốt thời gian qua.

Tôi vốn ít khi dùng số này để liên lạc với gia đình và bạn bè, công việc cũng đã tạm dừng một thời gian, thế nên tôi không vội lấy lại , cũng chẳng bảo cô ấy gửi chuyển phát về làm gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ban-an-cua-su-phan-boi/2.html.]

Bây giờ, qua một thời gian dài như vậy , điện thoại đã sớm sập nguồn từ lâu.

"Ồ, đúng rồi ." Ôn Tư Gia bỗng nhiên lên tiếng: "Trước đó Trần Tri Chu có gọi điện cho tớ, anh ta hỏi chiếc điện thoại này có ở chỗ tớ không , còn bảo sẽ đến nhà tớ lấy. Tớ nói tớ đang ở nước ngoài, anh ta liền im lặng một lát, rồi hỏi xem lúc nào tớ về thì đưa điện thoại cho anh ta trước , anh ta sẽ chuyển giao lại cho cậu ."

"Lúc đầu tớ còn nghĩ anh ta thật chu đáo, nhưng hai ngày sau nghĩ lại tớ cứ thấy có gì đó không đúng, nên đã kiếm đại một lý do bảo là điện thoại mất rồi . Tớ nói lúc tớ chơi nhảy dù thì điện thoại bị rơi xuống đáy vực, thế là từ đó anh ta không hỏi xin tớ nữa."

"Triều Tịch, không phải anh ta có bí mật gì giấu cậu đấy chứ?" Ôn Tư Gia ghé sát lại gần.

"Vậy sao ?" Tôi hơi thắc mắc: "Sao tớ không nghe anh ấy nhắc gì đến chuyện này nhỉ?"

Tôi cắm sạc điện thoại một lúc rồi mở lên để xem tin nhắn.

Hầu như không có tin nhắn công việc nào, đa số toàn là tin nhắn rác.

5

Ngón tay tôi đang lướt bỗng chợt khựng lại , run rẩy. Màn hình điện thoại dừng lại ở ba tin nhắn liên tiếp từ một số lạ:

[ Tôi m.a.n.g t.h.a.i con của chồng cô, Trần Tri Chu rồi . Tôi đã nhờ người kiểm tra, là một đứa con trai. Tôi biết cô sẽ không chấp nhận tôi , nhưng tôi hy vọng cô có thể chấp nhận đứa bé này , tôi và chồng cô mới là chân ái của nhau .]

[Sao cô không trả lời tôi ? Tôi biết đây là số của cô, tôi đã nhờ người dò hỏi rồi .]

[Cô có biết bây giờ chồng cô đang ở đâu không ? Có phải anh ấy nói với cô là đang đi nước ngoài bàn chuyện làm ăn? Nhưng sự thật là, anh ấy đang đưa tôi đi chơi ở nước ngoài đấy. Con của cô sắp sinh rồi đúng không ? Có hay không có đứa bé đó thì có gì khác biệt đâu chứ? Cô vẫn chẳng thể giữ nổi trái tim của chồng mình đâu .]

Chiếc điện thoại rơi bộp xuống chăn, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

"Sao thế?" Ôn Tư Gia nhặt điện thoại của tôi lên, liếc nhìn một cái.

"Cái này …"

Cô ấy cũng nghẹn lời, lập tức nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi , gương mặt ngập tràn lo lắng: "Triều Tịch, cậu không sao chứ?"

"Trần Tri Chu đâu ?" Tôi đột nhiên cảm thấy hoang mang tột độ: "Tư Gia, cậu giúp tớ gọi anh ta vào đây được không ? Cậu bế em bé sang phòng sưởi bên cạnh lánh tạm một lát nhé?"

Hai phút sau , Trần Tri Chu bước vào .

Khi anh ta còn cách tôi khoảng bốn, năm bước chân, tôi cầm chiếc điện thoại thẳng tay ném mạnh vào người anh ta .

Anh ta bắt lấy chiếc điện thoại, bàn tay thậm chí còn run rẩy kịch liệt.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...