Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Triều Tịch…"
"Anh tự nhìn cho kỹ đi ." Tôi quay mặt đi chỗ khác: "Trần Tri Chu, anh nhìn kỹ những việc tốt mà anh đã làm đi !"
Trần Tri Chu liếc nhìn màn hình điện thoại, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
Chiếc điện thoại rơi lạch cạch xuống đất.
"Triều Tịch, em nghe anh giải thích…" Trần Tri Chu cuống cuồng bước về phía tôi .
" Tôi nghe anh giải thích?" Tôi nhìn anh ta : "Anh nói đi , tôi xem anh còn có thể bịa ra được những gì."
"Anh…" Trần Tri Chu đột nhiên quỳ sụp xuống: "Triều Tịch, anh …"
Mà tôi , trái tim đã hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
6
Tôi vốn tưởng rằng mình sẽ nghe được lời giải thích hoặc phủ nhận từ Trần Tri Chu.
Thế nhưng cái quỳ này của anh ta , chẳng khác nào trực tiếp thừa nhận mọi chuyện.
"Trần Tri Chu à Trần Tri Chu." Nước mắt dâng đầy trong hốc mắt làm nhòe đi tầm nhìn của tôi : "Anh khá lắm."
"Bây giờ thì tôi đã hiểu… hiểu tại sao anh cứ nhất định phải đòi bằng được chiếc điện thoại này từ chỗ Tư Gia rồi …"
Tôi nghẹn ngào nói : "Cho nên, anh đã biết cô ta gửi những tin nhắn này cho tôi , đúng không ?"
"Anh không biết !" Trần Tri Chu ngẩng đầu phản bác: "Triều Tịch… lúc đó anh thực sự không biết , là sau này anh vô tình nhìn thấy trên điện thoại của cô ta thì mới biết …"
"Anh… Triều Tịch, trước khi cô ta gửi anh thực sự không hề biết gì cả, nếu anh biết , anh tuyệt đối không bao giờ để cô ta làm ra loại chuyện này ."
"Triều Tịch, em đừng khóc , ngày mai anh giải thích cho em có được không ?"
"Chuyện đứa bé là thật đúng không ?" Tôi chẳng muốn nghe anh ta ngụy biện thêm nữa.
"… Là thật." Phải một lúc lâu sau , Trần Tri Chu mới trả lời tôi .
Tôi vung tay, giáng thẳng một cái tát vào mặt anh ta .
"Ly hôn đi ." Tôi nhìn anh ta , nước mắt cứ thế từng giọt một lã chã rơi xuống: "Trần Tri Chu, chúng ta ly hôn đi ."
Tôi cuống cuồng rút khăn giấy lau nước mắt, tinh thần mấp máy bên bờ vực sụp đổ.
Gương mặt Trần Tri Chu ngập tràn sự tuyệt vọng: "Triều Tịch, không … anh không ly hôn."
"Triều Tịch, em đừng bỏ rơi anh , coi như anh van xin em có được không …"
Trong giọng nói của Trần Tri Chu đã mang theo tiếng khóc nghẹn: "Anh biết là anh sai rồi Triều Tịch, nhưng anh thực sự không thể chịu đựng được việc mất em… Chúng ta không ly hôn có được không ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ban-an-cua-su-phan-boi/3.html.]
"Anh
không
chịu nổi việc mất
tôi
, nên
anh
mới
đi
ngoại tình đúng
không
? Anh yêu
tôi
bằng cách đó đấy
à
?"
Tôi
chỉ cảm thấy nực
cười
đến cực điểm.
7
"Triều Tịch!" Trần Tri Chu đột nhiên chộp lấy tay tôi : "Anh thực sự không cố ý phạm sai lầm, anh yêu em mà, trên đời này không ai yêu em hơn anh đâu Triều Tịch, chỉ là… đến khi anh nhận ra mình đã phạm sai lầm thì mọi chuyện đã quá muộn rồi !"
"Cô ta đe dọa anh , rồi lại tỏ ra yếu đuối với anh . Cô ta nói cô ta sẽ dùng danh tính thật để tố cáo anh . Em biết mà Triều Tịch, gia đình anh và gia đình em không giống nhau !"
"Những người làm kinh doanh chẳng bao giờ sợ chuyện đời tư bị lên báo, thậm chí, chỉ cần không vi phạm pháp luật, có rất nhiều chuyện còn giúp công ty tăng thêm độ nhiệt và độ thảo luận. Nhưng anh thì không thể, anh không thể để chuyện này bị phơi bày ra ngoài làm ảnh hưởng đến bố anh …"
Tôi hất mạnh tay anh ta ra .
"Đừng ngụy biện nữa Trần Tri Chu." Tôi nhìn anh ta , lạnh lùng lên tiếng: "Anh càng ngụy biện, tôi càng cảm thấy ghê tởm."
"Triều Tịch, anh …"
"Người đó là ai?" Tôi ngắt lời anh ta .
"Thư ký của anh , cô thư ký mới tuyển Vân Chỉ… Anh sai rồi Triều Tịch, anh thực sự biết sai rồi !"
"Triều Tịch, khi chuyện này xảy ra anh cũng rất sợ hãi, anh sợ mối quan hệ giữa chúng ta sẽ vì chuyện này mà đổ vỡ…"
Cổ họng tôi dâng lên một vị chua chát: "Trần Tri Chu, anh nghĩ tôi sẽ tin những lời anh nói sao ? Nếu anh biết sợ, thì ngay từ đầu anh đã không cho phép bản thân phạm phải loại sai lầm này rồi …"
" Tôi thật sự không ngờ, có một ngày loại chuyện này lại xảy ra trên người tôi đấy Trần Tri Chu! Anh đặt tôi ở vị trí nào hả?"
8
Tôi vung tay, giáng thêm một cái tát nữa vào mặt anh ta .
"Cô ta gửi những tin nhắn này để khiêu khích tôi ngay trước ngày tôi dự sinh, là muốn tôi … một xác hai mạng có phải không ?"
"Trần Tri Chu, nuôi bồ nhí, làm ra đứa con hoang, đưa bồ nhí ra nước ngoài hú hí, lại còn để cô ta có được số điện thoại của tôi để gửi tin nhắn khiêu khích, sao anh lại to gan lớn mật đến mức đó hả?"
Trần Tri Chu ngồi sụp dưới đất, gương mặt vặn vẹo đầy đau đớn, trông như thể vừa bị rút cạn hết sức lực: "Anh, Triều Tịch, anh …"
Khi mẹ của Trần Tri Chu bước vào , đập vào mắt bà chính là cảnh tượng này .
Bà đứng sững lại tại chỗ, cúi xuống nhặt chiếc điện thoại dưới đất lên xem thử, gương mặt lập tức tràn ngập sự chấn động.
Mẹ Trần nhanh sải bước đến trước mặt Trần Tri Chu, chỉ thẳng tay vào mặt anh ta : "Từ nhỏ đến lớn… mẹ và bố con đã cho con hưởng sự giáo d.ụ.c tốt nhất, nghiêm khắc quản giáo con, rốt cuộc là để dạy ra một thứ súc sinh như thế này sao ?"
Khóe miệng Trần Tri Chu bị bà tát đến mức rỉ m.á.u: "Khá khen cho con, con đúng là có bản lĩnh đấy Trần Tri Chu!"
"Con làm như vậy , là đang vỗ thẳng vào mặt ai hả!"
"Rốt cuộc con muốn cái gì, con đặt Triều Tịch ở cái vị trí nào hả Trần Tri Chu? Có phải con muốn ép c.h.ế.t bố mẹ con thì con mới vừa lòng không …"
Chaporia
Bình Luận (0)