Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mấy ngày sau , cánh cửa đá mở ra , hắn xuất hiện ở cửa.
Hắn không bưng khay, mà đưa tay về phía ta : "Ra ngoài."
Đó là một buổi chiều đầy nắng, hành lang của Thần Điện bị những vệt sáng từ cửa sổ trên cao rọi xuống, cắt thành bàn cờ sáng tối đan xen. Ta đi chân trần trên nền gạch lạnh buốt, cẩn thận đi theo sau lưng hắn , như một con chim lần đầu được thả ra khỏi l.ồ.ng.
"Trong Thần Điện của ta ."
Hắn chắp tay đi phía trước , giọng vọng trong hành lang trống trải:
"Tự do và quyền lực là ngang nhau ."
"Tự do và quyền lực?" Ta nghiêng đầu, cố gắng hiểu ý nghĩa của câu nói này .
"Đi nào, ta dắt nàng đi tham quan lãnh địa của ta ."
Hắn dắt ta xuyên qua từng cánh cửa đá, đi qua những hành lang ta chưa từng thấy. Bên trong Thần Điện còn hoành tráng hơn ta tưởng tượng. Vòm trời khổng lồ, những cây cột chạm trổ, và những bức bích họa cổ xưa ta không hiểu nhưng mơ hồ cảm thấy kính sợ. Chúng ta đi qua một đài phun nước khổng lồ, nước từ miệng những con thần thú với đủ hình dạng phun ra , dưới ánh nắng phản chiếu thành những vòng hào quang bảy sắc.
"Nơi này to quá..." Ta lẩm bẩm.
"Đương nhiên."
Hắn nhìn ta , đôi mắt màu xám nhạt lóe lên chút đùa cợt:
"Đây là Thần vực mà."
"Vậy…" Ta dừng bước, ngước mặt lên nhìn hắn :
"Ngài nhốt ta trong phòng thanh tịnh nhỏ bé lâu nay, không phải là giam cầm, mà là bảo vệ?"
"Giam cầm?"
Hắn quay người , từ trên cao nhìn xuống ta , giọng mang theo một chút mỉa mai khó nhận ra :
"Không, đây là bảo vệ."
"Một tế phẩm yếu ớt, trước khi học được cách sinh tồn, liều lĩnh xông vào mọi ngóc ngách của Thần vực, sẽ chỉ bị nuốt chửng mà thôi."
"Vậy sao bây giờ ngài lại dẫn ta ra ?"
"Bởi vì…"
Hắn đưa tay ra , nhẹ nhàng vuốt lọn tóc nhỏ trước trán ta , động tác mang một ý nghĩa gần như dịu dàng:
"Bây giờ nàng đã có tư cách rồi ."
"Một lát đi phía sau ta cho kỹ."
"Biết rồi ."
Từ ngày đó, cánh cửa đá không còn bịt kín nữa. Ta có thể tự do đi lại giữa các khu vực của Thần Điện, từ phòng sách đến vườn hoa, từ hành lang dài đến sân thượng. Ánh nắng không còn là thứ xa xỉ, không khí cũng không còn tĩnh lặng nữa. Ta như một đứa trẻ khám phá thế giới mới, tò mò về mọi thứ.
Nhưng mỗi khi ta đi đến mép của Thần Điện, ví như cái sân thượng dẫn ra vách núi, luôn có một kết giới vô hình nhẹ nhàng đẩy ta trở lại . Ta quay đầu nhìn hắn , lúc nào cũng đứng cách đó không xa, hắn chỉ đứng đó, chắp tay sau lưng, đôi mắt màu xám nhạt trong bóng tối chẳng rõ cảm xúc.
Ta biết , "tự do" của ta có ranh giới.
Nhưng ta không vội.
Mấy ngày sau , hắn đưa ta vào Thư Phòng.
Cánh cửa Thư Phòng là một cánh cửa đá hắc diệu thạch nặng nề, trên đó chạm đầy những ký tự phức tạp. Hắn từ trong n.g.ự.c lấy ra một chiếc chìa khóa đồng cổ kính, tra vào ổ khóa, nhẹ nhàng vặn một cái. Cạch một tiếng, cánh cửa mở ra .
Trong phòng lan tỏa mùi sách cũ và giấy da cừu pha trộn. Hắn đi đến một chiếc bàn sách lớn, từ trong ngăn kéo lấy ra một chiếc chìa khóa màu vàng, đưa đến trước mặt ta .
"Đây là một chiếc chìa khóa bí mật.
"
"Chìa khóa bí mật?"
" Đúng vậy ."
Giọng hắn trầm và rõ ràng:
"Chìa khóa này có thể mở bất kỳ cánh cửa nào trong Thần Điện."
"Bao gồm cả những căn phòng bí mật nàng chưa từng thấy, ẩn trong bóng tối."
"Từ bây giờ trở đi ,"
Hắn nhìn thẳng vào mắt ta :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/tinh-yeu-nho-cua-than-minh-benh-kieu/chuong-6.html.]
"Nàng có tự do."
Ta cầm lấy chiếc chìa khóa ấy . Cảm giác kim loại lạnh buốt và nặng nề, như một tảng quyền lực đã đông đặc.
" Nhưng mà…" Hắn đổi giọng, giọng lại trở nên lạnh lẽo:
"Tự do có cái giá của nó."
"Đằng sau mỗi cánh cửa được mở ra , đều có thể là nguy hiểm mà nàng không thể chịu đựng nổi."
"Vì vậy , trước khi nàng quyết định sử dụng nó, tốt nhất hãy suy nghĩ cho kỹ…"
"Nàng đã sẵn sàng đối mặt với thứ sau cánh cửa đó chưa ?"
"Sẵn sàng rồi ." Ta không do dự.
"Vậy à ." Khóe miệng hắn cong lên một cái cực nhạt, như đang cười , cũng như đang mỉa mai sự không biết trời cao đất dày của ta .
"Vậy thì..." Hắn ngừng một lát, ánh mắt dừng lại trên mặt ta trong một khoảnh khắc:
"Hãy để ta xem lựa chọn của nàng."
Mấy ngày sau , hắn dắt ta ra vách núi.
Đó là một buổi sáng, sương trên núi chưa tan hết, dưới vách núi là biển mây cuồn cuộn, mênh m.ô.n.g vô tận.
Hắn đứng ở mép vách núi, áo trắng bay phần phật trong gió. Ta bước lại gần, dừng lại cách sau lưng hắn một bước. Từ góc độ này , ta có thể nhìn thấy mặt nghiêng của hắn , đường nét lạnh lẽo cứng rắn như tượng thạch cao.
"Mấy hôm nay…"
Hắn chợt lên tiếng, không quay đầu lại :
"Dạo quanh Thần Điện có vui không ?"
"Vui ạ." Ta thành thật trả lời:
"Tốt hơn phòng thanh tịnh gấp vạn lần ."
"Vậy à ."
"Vâng. Ở đây chán c.h.ế.t. Ban ngày một mình lang thang, tối cũng một mình ."
"Một mình ?"
Rốt cuộc hắn cũng quay người lại , từ trên cao nhìn xuống ta , ánh mắt tối tăm mờ mịt:
"Tế phẩm của ta , nàng đang than phiền vì ta không ở bên cạnh nàng mọi lúc mọi nơi sao ?"
"Ta không có ." Ta cụp mắt xuống: "Chỉ hơi ... không quen thôi."
"Không quen?"
Hắn cười nhạt một tiếng, tiếng cười ấy nhanh ch.óng bị gió núi cuốn đi .
"Có muốn ... ra ngoài thế giới bên ngoài nhìn xem không ?"
Mắt ta lập tức sáng lên: "Có được không ạ?"
"Nàng nghĩ…" Giọng hắn trở nên nguy hiểm: "Tại sao ta lại đứng đây?"
Hắn đưa tay về phía ta . Bàn tay ấy dài và trắng bệch, các khớp ngón tay rõ ràng, trong màn sương mai như một món đồ gốm tinh xảo.
"Lại đây."
Ta do dự một lát, rồi đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn . Tay hắn lạnh buốt, nhưng nắm rất c.h.ặ.t. Hắn nắm tay ta , từng bước đi về phía mép vách núi. Biển mây cuồn cuộn dưới chân, cảm giác mất trọng lực ấy khiến ta hơi choáng váng.
"Sợ à ?"
"Không sợ."
"Miệng cứng."
Hắn dẫn ta đi thẳng về phía lớp kết giới vô hình kia . Ta nín thở, cảm thấy một lực cản mạnh mẽ từ khắp nơi ùa đến, như thể muốn nghiền nát xương ta . Nhưng ngay giây tiếp theo, những lực cản ấy biến mất. Chúng ta xuyên qua kết giới, đứng ở bên kia vách núi.
Chaporia
Bình Luận (0)