Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cho đến một ngày.
Lục Nghiễn Minh đã hơn 12 tiếng không về, điện thoại cũng không liên lạc được .
Tôi sốt ruột muốn đập cửa xông ra .
Thì phát hiện cửa vặn một cái là mở.
Và hơn thế, chìa khóa vẫn luôn treo ở ngay cạnh đó, một nơi tôi có thể nhìn thấy ngay lập tức.
Tôi đang ngẩn người .
Thì cuối cùng cũng lại thấy được bình luận nổi.
[Ủa, cuối cùng tôi cũng xuất hiện được . A a a a a nữ phụ, cô vẫn sống à .]
[Khổ thân quá, nữ phụ bị nam chính nhốt hả? Tôi biết ngay mà, với cái tính của nam chính thì sẽ không tha cho nữ phụ đâu .]
[Nam chính đâu ? Ủa, sao anh ấy không ở bên nữ chính, cũng chẳng ở bên nữ phụ nhỉ. Chẳng lẽ vì cốt truyện phía trước bị nữ phụ làm rối, nên cốt truyện cũng thay đổi theo?]
16
Tôi nghi ngờ Lục Nghiễn Minh gặp chuyện rồi .
Anh chưa bao giờ lâu như vậy không về. Tôi sốt ruột cầm chìa khóa xe và điện thoại.
Vừa đẩy cửa ra , thì lại thấy một khuôn mặt quen thuộc khác.
Cố Lãng bỏ tay đang định gõ cửa xuống, chỉ vào điện thoại với hàng chục cuộc gọi nhỡ, nói :
"Hôm trước gửi thỏa thuận ly hôn sang xong thì em mất tích luôn, gọi mãi không được ."
"Anh hơi lo, nên tìm đến tận nhà."
Cố Lãng dò hỏi: "Em ổn chứ?"
Tôi lo lắng không thôi, lắc đầu: "Em ổn ."
Vừa quay người , đã thấy bình luận nổi trên đầu nhắc:
[ Đúng lúc nam chính không có nhà, nữ phụ sao không nhân cơ hội này ký thỏa thuận đưa anh ấy , xong rồi đi luôn chẳng xong à ?]
[ Đúng vậy , tiện thể luật sư cũng đang ở đây, có việc gì giao cho anh ta xử lý là được , cơ hội hoàn hảo quá.]
Bước chân tôi khựng lại đột ngột.
Do dự một lát.
Thì thấy phía xa một chiếc xe đỗ lại . Lục Nghiễn Minh bước xuống, trên đầu quấn một lớp băng gạc, anh cụp mắt nhìn người bên cạnh tôi , ánh mắt u ám đáng sợ.
Lục Nghiễn Minh bị t.a.i n.ạ.n xe, bị thương sao !?
Tôi vừa định bước tới thì cổ tay bị ai đó nắm lại .
Cố Lãng nhíu mày, ánh mắt khá nghiêm túc: "Hôm trước gặp em cũng sốt ruột thế."
Anh ta nghĩ một lát, nói :
"Nếu chồng em không chung thủy với em hay có hành vi quá đáng nào, em cứ nói với anh bất cứ lúc nào."
"Anh sẽ cố gắng hết sức giúp em."
"Chúng mình dù sao cũng là bạn cũ."
17
Cố Lãng bảo vệ tôi không rời nửa bước, đối đầu với Lục Nghiễn Minh.
Tôi biết anh ta có ý tốt .
Vội vàng giải thích một hồi, xác nhận anh ta không hiểu lầm gì, rồi mới quay sang tìm Lục Nghiễn Minh.
Lục Nghiễn Minh không chỉ quấn băng trên đầu, mà khuỷu tay cũng trầy xước da.
Tôi kéo Lục Nghiễn Minh về nhà.
Định lấy tủ t.h.u.ố.c thì bị anh kéo vào lòng.
Trong đầu tôi toàn hình ảnh vết thương trên người anh , vừa định bảo anh ngoan ngoãn một chút.
Thì nghe thấy giọng khàn khàn của Lục Nghiễn Minh: "Đừng đi ."
Tôi im lặng một lát.
Nhớ đến lời bình luận nổi bảo cốt truyện đã thay đổi, ở nguyên tác, thời điểm này Lục Nghiễn Minh tuyệt đối không bị thương.
Tôi biết , nhất định vì sự xuất hiện của tôi nên cốt truyện gốc bị chệch hướng, do đó Lục Nghiễn Minh mới gặp chuyện.
Tôi nghiến răng.
Giả vờ giận dữ: "Hử, anh nhốt em lâu thế, còn định để em thương hại anh à !"
Tôi
ngập ngừng một chút: "Những lời em
nói
trước
đây đều là thật đấy, ly hôn
đi
.
"
Tôi nói ra câu đó, nghĩ là Lục Nghiễn Minh sẽ nổi khùng, sẽ phát điên.
Thậm chí lại định tống tôi về phòng tối nhốt tiếp.
Tôi đều đã chuẩn bị tinh thần đấu cứng với anh đến cùng.
Đợi mãi một hồi.
Lục Nghiễn Minh chẳng có động tĩnh gì cả.
Chỉ như mọi khi, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-nu-phu-nhin-thay-binh-luan-nam-chinh-hoang-so/chuong-5.html.]
Chầm chậm hôn lên đỉnh đầu tôi .
Rồi ôm c.h.ặ.t.
Lục Nghiễn Minh ngước lên, nhìn về căn phòng trống trải.
Giọng vô cùng khẳng định:
"Anh đã tìm hiểu ra rồi ."
"Có người đứng sau khống chế."
"Định tước đi cái tư cách chăm sóc vợ của anh ."
"Thế này ác quá đấy."
"Các người không biết à , vợ không quản... chẳng khác gì ch.ó hoang đâu sao ?"
"Kẻ bị vứt bỏ."
"Kẻ mà ai cũng có thể chế giễu."
"Kẻ đó sẽ c.ắ.n người …"
…
18
Tôi nghe xong mấy câu của Lục Nghiễn Minh.
Mắt từ từ mở to.
"Anh biết rồi à ?"
Lục Nghiễn Minh lắc đầu: "Anh không biết rốt cuộc em đã gặp chuyện gì, nhưng em có thể nói với anh ."
Tôi nhíu c.h.ặ.t mày: " Nhưng mà, em sợ nói ra anh không tin."
Dù là bình luận nổi hay mấy cái spoil ấy , nghe đều quá phi lý.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, chính tôi còn thấy mình có vấn đề về thần kinh.
"Anh tin."
Tôi bất lực cười : "Anh tin bây giờ chúng ta đang sống trong một cuốn sách à ?"
"Anh tin."
"Anh tin việc luôn có người dõi theo từng hành động của chúng ta ?"
"Anh tin."
Nhìn cái vẻ Lục Nghiễn Minh chẳng cần nghĩ đã gật đầu, tôi không khỏi nhìn thẳng vào mắt anh .
Từ từ, không sót một chút nào, kể lại hết mấy cái chuyện nhảm nhí tôi biết được từ khi thấy bình luận nổi.
Lục Nghiễn Minh nghe xong.
Nhẹ nhàng thở dài.
Giọng đầy xót xa:
"Anh xin lỗi ."
"Tại anh , không phát hiện sớm hơn."
Lục Nghiễn Minh giải thích với tôi :
"Bé yêu, anh không cố tình nhốt em đâu , anh chỉ lo cho em thôi."
"Sợ em dần dần bị kẻ xấu dụ dỗ đi thôi."
Bình luận nổi:
[... Hết rồi , thì ra cái kẻ xấu ở đây chính là tôi à ?]
[Tự nhiên thấy hơi có lỗi , sao thế nhỉ?]
Tôi chua chát hỏi: "Thế anh ngày nào cũng đến bệnh viện gặp Tưởng Tinh là có ý gì?"
Lục Nghiễn Minh nói :
"Lúc đầu, anh chỉ nghĩ cô ta là bác sĩ tâm lý bình thường, anh không biết cô ta là nữ chính của thế giới này ."
"Bác sĩ tâm lý bảo anh , phải không giấu diếm điều gì khi đứng trước mặt em. Thế nhưng anh vừa nghĩ đến việc em sẽ rời xa anh , đi gặp những người mới, là anh đã ghen đến muốn c.h.ế.t."
Nói đến đó.
Mắt Lục Nghiễn Minh từ từ đỏ hoe, giọng run lên, nhưng càng lúc càng kiên định:
"Anh sợ, em đang tập quen với những ngày không có anh , em sắp sửa đá anh , không cần anh nữa."
"Anh không giống người bình thường, nhát gan, hèn nhát, chẳng biết nói ."
"Anh nghe lời cô ta , tối nào cũng cố luyện tập."
"Bây giờ anh đã không còn sợ phải mở miệng nói chuyện nữa, thứ anh sợ là không thể ở bên em."
"Anh chỉ muốn trở thành người bình thường, đứng bên cạnh em."
"Anh không thể xa em được ."
Hóa ra là thế.
Chaporia
Bình Luận (0)