Đắc Tội Idol Rồi!/Chương 3: Phần 3C. 3: Phần 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

6.

Tôi có chút thất vọng nhìn theo hướng Hạ Dịch rời đi .

Sư thúc đặt gói hàng trong tay xuống trước mặt tôi .

“Thanh Thanh, đây là goods em mong chờ suốt nửa năm đó.” Giọng không hề nhỏ.

Tôi nhìn chằm chằm về phía đoàn chương trình vừa rời đi .

Không ai để ý.

May quá.

Tôi vội vàng nhận lấy gói hàng, nhét xuống ngăn tủ dưới quầy thu ngân.

Hơi… lộ liễu.

Suy nghĩ một lát.

Tôi lén lút ôm gói hàng chạy ra hậu viện…“căn cứ bí mật” của mình .

Tìm mãi vẫn không thấy chỗ giấu phù hợp. Hơi… có lỗi với Hạ Dịch. Cuối cùng trịnh trọng đặt gói hàng lên bàn đá.

Đảo mắt nhìn quanh xác nhận không có ai. Tôi lấy một cái l.ồ.ng kính, viết lên: “Vật phẩm quý giá, xin đừng chạm vào .”

Đó là nhãn chuyên dụng mà ông nội dùng cho d.ư.ợ.c liệu hoang dã quý hiếm, chắc không có ai dám động vào .

Vừa giấu xong… Sau lưng vang lên một giọng nói : “Vợ của Hạ Dịch?”

Tôi giật mình che gói hàng trước mặt.

Quay đầu lại , thấy là một nhân viên đeo thẻ của tổ chương trình. Nhìn quanh, không thấy ai khác.

Tôi thở phào.

“Cô… sao cô biết ?”

Biểu cảm của cô ấy có chút phức tạp, muốn nói lại thôi.

Tôi cảnh giác nhìn : “Cô định nói gì? Các người muốn làm gì?”

Cô ấy thở dài, chỉ trả lời câu thứ hai của tôi : “Ông nội cô bảo cô qua đó, bên chương trình đang thiếu một trợ lý.”

Tôi không chắc chắn, chỉ vào mình : “ Tôi ?”

Cô ấy gật đầu: “Ông nội cô nói , ai cũng bận, chỉ có cô là rảnh nhất.”

Tôi bĩu môi.

Dù là sự thật… Nhưng nói thẳng ra thế này có cần thiết không !

Nhưng đúng là… tôi cũng nên qua đó trông chừng, phòng khi ông nội lỡ lời.

7.

 

Tôi được nhân viên dẫn đến hiện trường ghi hình.

Hậu viện vốn khá rộng rãi mà giờ đã chật kín người của tổ chương trình.

Vị trí trung tâm… Là Hạ Dịch.

Sau chuyện “ không mấy vui vẻ” vừa rồi , sắc mặt anh khá nhạt. Anh đã tháo chiếc mũ lưỡi trai “kìm hãm nhan sắc”, tiện tay kẹp bên hông.

Tóc mái trước trán hơi rối, đôi mắt nhạt lạnh, càng tăng thêm cảm giác mong manh. Dáng người cao thẳng, đứng giữa đám đông vẫn nổi bật đến mức không thể bỏ qua.

A a a!

Dịch Dịch ơi, em sai rồi !

Em thật sự, thật sự không nên nói linh tinh!

Đáng c.h.ế.t thật!

Nhân viên quay sang đạo diễn Tiền: “Đạo diễn Tiền, cô ấy đến rồi .”

Giọng không lớn, nhưng toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi .

Khóe miệng tôi giật giật.

Tôi bắt mạch sai… là lỗi của tôi .

Nhưng … Cũng không cần “hành lễ chú ý” thế này chứ!

Tôi học theo kiểu hậu bối khiêm tốn trong show, cúi đầu: “Chào các thầy cô ạ!”

Vừa ngẩng đầu, phát hiện tổ chương trình tự động tách ra một khoảng trống.

Trước mặt tôi … Là Hạ Dịch.

Cú đ.á.n.h nhan sắc trực diện từ idol!

A!!!

Đau lòng quá… không thể hét lên cho cả thế giới biết tôi đang đứng gần idol đến vậy !

Càng đau lòng hơn là… Ánh mắt anh … cực kỳ phức tạp.

Giống hệt biểu cảm của bác Vương nhà bên, ba đứa con, khi phát hiện mình vô sinh nhưng con lại có quan hệ huyết thống vậy .

Bộ não “một nhân” của tôi … sắp không xử lý nổi biểu cảm của Hạ Dịch rồi .

May mà ông nội gọi tôi qua.

Tôi bước đi nặng nề theo sau ông. Ánh mắt sâu lắng nhìn theo bóng lưng Hạ Dịch.

Ôi trái tim si tình của tôi !

Hẹn kiếp sau vậy !

Tình yêu này … định sẵn không thể nói ra .

Tôi đứng sau lưng ông nội, nhỏ giọng: “Ông ơi, cháu cái gì cũng không biết , gọi cháu qua làm gì vậy ?”

Ông nội đeo mic, nói : “Cái cậu idol của cháu…”

“Thôi thôi!” Tôi vội vàng ngắt lời: “Ông đang đeo mic đó, nói chuyện chú ý chút!”

Tôi vừa nói xong, một nhân viên đưa mic cho tôi .

Tôi ngẩn ra : “Cháu… cũng phải đeo sao ?”

Theo ánh mắt của cô ấy nhìn về phía đạo diễn Tiền, ông ta gật đầu chắc nịch.

Ánh mắt mọi người … đều có chút kỳ lạ. Kỳ lạ đến mức… Giống như mọi thứ đều là một cái bẫy.

Nếu nhìn thấy bình luận lúc này , chắc đang trôi đầy:

[Chị gái ơi, chị lộ rồi !]

[Chị xem hot search xong chắc “ đứng hình” luôn.]

[Chị: lúc đầu tưởng mình nhạy cảm, nhìn phản ứng mọi người mới biết … đúng là có vấn đề.]

[Chị gái ơi, em nghi chị bị gài rồi .]

Phân đoạn tiếp theo của chương trình là bắt mạch nghiêm túc.

Tôi ngoan ngoãn đứng sau lưng ông nội, cố gắng né tránh “tai họa” này .

Ông nội lên tiếng, phá tan ảo tưởng của tôi : “Lâm Thanh, lên trước , người đầu tiên.”

Tôi cười gượng: “Ông ơi, cháu lúc nào chẳng ở cạnh ông, khỏi cần đâu ạ?”

Ông nhìn tôi một cái, gõ nhẹ lên bàn.

Tôi đành đưa tay ra .

Ông bắt mạch, dừng lại một chút: “Tối qua lại thức khuya à ?”

“Nửa đêm lại xem video nam thần của cháu?”

“Mùa xuân qua rồi mà cháu vẫn…”

Tôi mím môi, cuối cùng không nhịn nổi. Rút tay về, đứng bật dậy, chạy ra sau lưng ông.

Cố bịt miệng ông lại .

“Stop! Ông ơi đủ rồi ! Cái miệng xinh xắn này , đừng nói nữa! Cháu hiểu rồi , cho cháu chút mặt mũi đi !”

Con người … sao có thể “xã c.h.ế.t” nhiều lần trong một ngày thế này ?

Tôi cảm nhận rõ hai má nóng bừng.

Thở dài khẽ, lén liếc về phía Hạ Dịch, nhân vật chính trong “video nhỏ” của tôi .

Không cẩn thận… lại chạm mắt.

Bình tĩnh!

Bình tĩnh!

Không thể bình tĩnh nổi!

Tim đập như muốn nhảy ra ngoài.

Idol ở ngay trước mắt… vừa rồi còn nhìn tôi .

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dac-toi-idol-roi/phan-3.html.]

Nhưng …

Tôi đỏ mặt thì còn hiểu được . Sao vành tai anh … cũng lặng lẽ đỏ lên?

Sau “tấm gương tiền lệ” của tôi , mọi người vốn mong chờ xem đông y…

Giờ bắt đầu né tránh.

Hạ Dịch ngồi đối diện ông nội, ngẩng đầu nhìn thẳng vào tôi .

Nhịp tim tôi tăng vọt, trong lòng hít thở liên tục để trấn tĩnh.

Đến khi nghe ông nội đọc mạch tượng của anh . Tôi vẫn không kìm được mà hét lên:

“Hai thốn mạch trầm thực, khẩn liễm, đầy đặn có lực, không tán, không sáp, không hư, quan vị bình hòa, một hơi bốn đến năm nhịp, thong dong hòa hoãn…”

Không nói thẳng.

Nhưng tôi … Biết rõ đây là mạch tượng trong truyền thuyết của… trai tân!

Tôi … càng tội lỗi chồng chất!

Cúi đầu nhìn mũi chân.

Trong cái giới phức tạp này , tôi suýt trở thành “vết đen” duy nhất của anh .

Ông nội thu tay, vẻ mặt hơi phức tạp, do dự rồi nói : “Không có vấn đề gì!”

“Độ tuổi này … có thể tìm bạn gái rồi .”

“Không thì… bạn trai cũng được .”

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu. Ông nội cổ hủ của tôi … hóa ra còn cởi mở hơn cả chúng tôi .

Đạo diễn Tiền bên cạnh cuống cuồng điều tiết chương trình: “Người tiếp theo! Người tiếp theo! Thầy Lâm, nội dung này livestream không khuyến khích, dễ bị khóa lắm!”

Hạ Dịch suy nghĩ một chút, nghiêm túc đáp: “ Tôi sẽ cân nhắc ý kiến của ông Lâm.”

Giọng nói thận trọng, mang theo chút lấy lòng trưởng bối.

Nói xong anh đứng dậy, ngay bên cạnh tôi .

Khoảng cách kề vai… quá gần. Tôi có thể cảm nhận rõ hơi thở của anh bên cạnh, hơi ấm lướt nhẹ nơi đầu mũi.

Sự hiện diện quá mạnh…

Tôi vô thức dịch sang bên nửa bước. Nhưng vẫn không tránh được mùi hương thanh lạnh quanh anh .

Bàn tay buông bên người … lặng lẽ siết c.h.ặ.t. Anh… cũng dịch về phía tôi nửa bước, thậm chí còn gần hơn.

Đầu ngón tay tôi siết đến trắng bệch. Cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cổ họng lại khô khốc.

Ánh mắt giả vờ nhìn về phía trước , hoàn toàn không nghe anh nói gì.

Chỉ thấy môi anh khép mở.

…Muốn hôn.

Trong lòng thì hung hăng như vậy , nhưng lời nói ra vẫn yếu ớt: “Anh vừa nói gì?”

Hạ Dịch vừa định mở miệng, Tống Sơ đã chen vào .

“Hai người đang nói gì thế? Mặt Lâm Thanh đỏ vậy ?”

Tôi chạm vào má, nóng ran.

Vội vàng quạt quạt: “Hơi nóng thôi.”

Tống Sơ cười , ánh mắt như nhìn thấu tất cả: “Thật à ? Tôi thì thấy…”

Hạ Dịch lên tiếng cảnh cáo, Tống Sơ im bặt, đưa tay ra trước mặt tôi : “Lúc nãy cô đã bắt mạch cho Hạ Dịch rồi , hay thử xem cho tôi đi ?”

Tôi nhướng mày: “Anh muốn nghe ‘thận hư’ hay ‘mang thai’?”

“…Thôi, m.a.n.g t.h.a.i đi !”

Tống Sơ sững lại : “Cô thật sự chỉ biết hai loại mạch đó à ?”

Tôi gật đầu: “Đương nhiên rồi , mấy loại khác thì hiểu đại khái thôi, nhưng không đọc ra được .”

“Nếu bắt mạch cho nữ thì sao ? Cô đọc ‘thận hư’ hay ‘mang thai’?” anh ta tò mò.

Tôi dừng lại một chút: “Chắc là… mang thai?”

“Thế chẳng phải là vu khống à ?” Tống Sơ nhíu mày.

Hạ Dịch nhướng mày, giọng nhàn nhạt nhưng chắc chắn: “Cô hẳn có cách giải quyết chứ?”

Tôi gật đầu: “Có, chỉ là lệch một chút… biến mạch của đàn ông thành ‘mang thai’, thì có thể đổ cho tôi học chưa tới, chứ không ảnh hưởng đến người khác.”

Tôi dừng một chút, bổ sung: “Nếu không phải … thầy Hạ, thì người ‘mang thai’ rất có thể là anh .”

Tôi nhìn Tống Sơ.

Anh ta cười tức mà chưa kịp nói …

Đinh Gia Ân tò mò hỏi: “Thế tại sao phụ nữ lại không bị xem thành ‘thận hư’?”

Tôi đi vòng quanh cô ấy mấy bước: “Cô gái xinh đẹp , cô đang đùa à ? Phụ nữ chúng tôi khí huyết dồi dào thế này , nhìn giống người thận hư sao ?”

Bên cạnh vang lên một tiếng cười khẽ.

Tôi quay đầu, Hạ Dịch đang cười .

Nụ cười nhàn nhạt, dịu dàng, ánh mắt như phủ một lớp mềm mại.

Tôi … chìm luôn.

Ai mà chịu nổi chứ!

Tống Sơ lên tiếng: “Anh còn cười ? Ý cô ấy chẳng phải là đàn ông tụi tôi đa số thận hư sao ?”

Hạ Dịch lắc đầu: “ Tôi không có .”

“Hơn nữa, tôi còn chưa tức, anh tức cái gì?”

Tống Sơ: “???”

Tôi chần chừ: “‘Thầy Hạ… không giận’ là sao ?”

Mỗi lần gọi tên Hạ Dịch, tôi đều vô thức hạ thấp giọng, chỉ có thể miễn cưỡng giả vờ xa lạ mà gọi “thầy Hạ”.

Tống Sơ đột nhiên im lặng.

Hạ Dịch sững lại , rồi bật cười .

“Vậy thì… làm quen lại nhé…”

“Vợ của Hạ Dịch, xin chào, tôi là Hạ Dịch.”

A!!! Trong đầu tôi nổ tung một tiếng vang ch.ói tai.

Không biết là kích động nhiều hơn… hay xấu hổ nhiều hơn. Nhưng cảm giác… chắc là “xã c.h.ế.t” nhiều nhất.

Tôi lùi liền hai bước, cả người đứng đơ tại chỗ. Phải rất lâu mới tìm lại được giọng nói của mình .

“Mọi người … biết từ khi nào vậy ?”

Tống Sơ và Đinh Gia Ân đồng thanh: “Vừa rồi ông nội cô nói .”

Hạ Dịch giọng nhàn nhạt, nhưng lại cực kỳ chắc chắn: “Ngay từ lần đầu nhìn thấy cô.”

Lời anh vừa dứt, tất cả mọi người đều tròn mắt, quay sang nhìn anh .

Giọng anh vẫn dịu dàng: “Ngay từ đầu tôi đã hỏi… chúng ta có từng gặp nhau chưa .”

Đầu óc tôi lúc này hoàn toàn trống rỗng. Tim đập dồn lên tận cổ họng, tay chân tê dại, hốc mắt cũng không kìm được mà đỏ lên.

“Anh… còn nhớ sao ?”

Hạ Dịch gật đầu rất nghiêm túc.

“Đương nhiên là nhớ.”

“Lúc cô theo đuổi tôi … chắc vẫn chưa đủ tuổi nhỉ?”

Tôi khó tin che mặt.

“Lần đó… anh vậy mà cũng nhìn thấy?”

Tôi vốn tưởng là sau khi lên đại học, đi đu offline, anh mới nhớ tôi .

Không ngờ ngay từ đầu… đã nhớ rồi .

“ Tôi nhớ lúc đó đông như vậy , tôi còn không chen vào được , thư cũng chưa kịp đưa… vậy mà anh vẫn nhận ra ?”

Hạ Dịch sững lại , khẽ cười .

Không nói gì.

Bình luận thì đã nổ tung:

[??? Đây thật sự không phải hiệu ứng chương trình sao ?]

[Anh ta không phải diễn viên à ? Chiều fan quá đáng vậy ?]

[Fan này chắc chắn yêu Hạ Dịch cả đời rồi .]

[Chỉ mình tôi thấy không ổn sao ? Đông người vậy , sao nhớ được một fan còn chưa đưa quà?]

[Chị dâu à ? Thái độ của Hạ Dịch với cô ấy thật sự không giống bình thường.]

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...