Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
9.
Tôi vốn còn muốn hỏi thêm chi tiết, nhưng phần bắt mạch đã kết thúc. Chuyển sang phân đoạn tiếp theo…
Chuẩn bị d.ư.ợ.c thiện dựa trên tình trạng sức khỏe của mọi người .
Vừa ngồi xuống, Hạ Dịch đã ngồi cạnh tôi .
Mang theo mùi hương gỗ đặc trưng của anh , hòa lẫn với khí tức dịu dàng.
Tôi … có chút tham lam.
Nghĩ rằng… Sau khi chương trình kết thúc, cũng mơ hồ muốn … trở thành bạn của anh .
Chưa kết thúc… Đã bắt đầu “cai nghiện” rồi .
Tôi thử dịch ghế sang bên một chút. Nhưng cánh tay anh đặt lên bàn, chặn lại .
Tôi không thể nhúc nhích, mở to mắt nhìn anh .
Anh thong thả rót một tách trà , đặt trước mặt tôi , giọng nhàn nhạt: “Ngồi đây đi .”
Âm thanh dịu dàng, nhưng lại mang theo sự không cho phép từ chối.
Tôi sững lại .
Bị mê hoặc rồi .
Giọng nói không thể từ chối. Và con người … cũng không thể từ chối.
Ngồi ngay bên cạnh, âm thầm chịu đựng “nỗi đau ngọt ngào” này .
Tống Sơ kéo ghế lại gần, giọng trêu chọc: “Hạnh phúc không ? Chồng ngồi ngay bên cạnh?”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, Hạ Dịch đã đặt đũa xuống, nhẹ giọng cảnh cáo: “Đừng nói linh tinh.”
“Được làm thần tượng của Lâm Thanh… là vinh hạnh của tôi .”
Hai chữ “Lâm Thanh”…
Từ miệng anh nói ra … đặc biệt dễ nghe .
Dịu dàng, quấn quýt… như thể là trân bảo của anh .
10.
Sau bữa ăn.
Đêm qua cày video Hạ Dịch quá khuya, giờ ăn no lại buồn ngủ.
Nhưng việc ghi hình… Chưa thể kết thúc ngay.
Hạ Dịch đột nhiên nghiêng người lại gần, nắm lấy tay tôi .
Che mic lại , khẩu hình nói : “Tỉnh chưa ?”
Tôi tròn mắt.
Không thể tin nổi chuyện vừa xảy ra , chỉ có thể ngơ ngác đi theo sau anh . Ngơ ngác nghe tổ chương trình thông báo quy trình tiếp theo.
Trong đầu toàn là… Vừa rồi … đã xảy ra chuyện gì?
Đến khi nhận ra … Tôi và Hạ Dịch đã tụt lại phía sau đoàn một đoạn khá xa.
Tống Sơ phía trước đột nhiên dừng lại , quay đầu lại : “Ơ… đi chậm thế, định tận hưởng thế giới hai người à ?”
Tôi hoảng loạn giải thích.
Hạ Dịch nhướng mày, thản nhiên nói : “Biết là thế giới hai người rồi … anh đứng đây làm bóng đèn làm gì?”
Tôi sững người .
Tống Sơ kinh ngạc: “Cậu vừa nói cái gì?!”
Hạ Dịch định lặp lại , tôi vội vàng ngắt lời: “Không có gì đâu ! Tôi chỉ hơi buồn ngủ sau ăn nên chậm một chút thôi!”
Tống Sơ do dự: “ Tôi cứ cảm thấy… vừa rồi giống như nghe thấy Hạ Dịch tỏ tình?”
Tôi lập tức quay sang phủ nhận: “Sao có thể chứ? Chỉ nói anh là bóng đèn thôi.”
Tống Sơ nghiêng đầu: “Hả?!”
Có chút tan nát cõi lòng.
Đinh Gia Ân bên cạnh cười : “ Nhưng mà… nếu idol thật sự tỏ tình với cô thì sao ?”
Nghe giả thiết này … Nụ cười trên môi tôi không giấu nổi.
Cố ép xuống, nhưng càng ép… lại càng cong lên.
Giọng nói cũng vô thức trở nên nhẹ nhàng vui vẻ: “Ôi~ hahahaha!”
Chỉ cần nghĩ thôi… đã vui đến không kiểm soát nổi.
“Khụ khụ.” Tôi ho nhẹ, cố che đi ý cười .
Nhưng không giấu được !
“Còn có chuyện tốt vậy sao ?”
Thôi…
Không giả vờ nữa.
Mệt quá rồi .
Bình luận cũng đồng loạt:
[Hahaha! Có chuyện tốt vậy thật sao ?]
[Làm sao á? Trước tiên phải thuyết phục idol tôi đã !]
[Chỉ có một đáp án thôi! Thầy Đinh, nếu cô khiến idol tôi tỏ tình, phần còn lại tôi sẽ suy nghĩ!]
[Bàn tính của bạn tôi đứng xa cũng nghe thấy!]
[ Đúng là fan, không giấu nổi!]
Hạ Dịch cúi đầu, như đang suy nghĩ gì đó.
Tôi quay sang nhìn anh .
Anh… bị lời tôi vừa nói dọa rồi sao ?
Tôi vội vàng giải thích: “Thầy Hạ, anh yên tâm, tôi là fan đàng hoàng, không phải fan cuồng!”
Để chứng minh, tôi còn lùi lại hai bước.
Tống Sơ nhướng mày: “Giờ mới nhận ra cô với Hạ Dịch không hợp à ?”
Tôi nghiêng đầu: “Hả?”
“Sao lại không ? Tôi trẻ đẹp thế này , ai không xứng ai?”
Quay sang nhìn Hạ Dịch, tôi thu liễm lại : “…Ừm, idol thì nên như trăng sáng treo cao.”
Đinh Gia Ân khó hiểu: “Nghiêm túc à ?”
Tôi chần chừ một chút, rồi chân thành nói : “Chẳng phải đang có camera sao ?”
11.
Tối hôm đó kết thúc ghi hình, tôi thấp thỏm mở Weibo.
#HạDịchTraiTân#
Leo top 1.
Bên dưới mới là chuyện tôi bắt mạch cho anh .
#HạDịchMangThai#
#HạDịchThậnHư#
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dac-toi-idol-roi/phan-4.html.]
May quá,
không
phạm sai lầm quá lớn.
Cư dân mạng… biết nắm trọng điểm.
Bình luận bên dưới cực kỳ “chất”:
[Với cái khí chất này … mà vẫn là trai tân? Nhìn là biết có thể “ làm ” c.h.ế.t người rồi !]
[Không hiểu nổi ông thầy đông y này , không được thì tìm bạn trai giải tỏa đi ?]
[ Tôi phục rồi , chương trình này mua chuộc tiệm đông y à ?]
[Thật ra không phải đâu , tiệm này nổi lắm, ai từng đi chắc không nói vậy .]
[Chương trình này đang buff fan cho Hạ Dịch à ? Fan gặp một lần mà nhớ được … thái độ này bảo sao không nổi!]
[Giữ mình , chiều fan, quan tâm fan, sắp yêu Hạ Dịch mất rồi !]
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Danh tiếng… khá tốt , cũng coi như “tai nạn thành cơ hội”, giúp Hạ Dịch hút thêm một đợt fan lớn.
Tôi cũng có một hot search: #FanHạDịch#
Nhưng không nhiều người chú ý, độ hot đang giảm dần.
12.
Cuối tuần kết thúc, buổi ghi hình ở tiệm đông y cũng xong.
Tôi trở lại trường.
Buổi tối, một cuộc gọi lạ gọi đến.
Không phải số địa phương.
Tôi hơi khó chịu, định tắt máy. Nhưng lại sợ… là bên hội đồng xét giải trước đó gọi.
Suy nghĩ một chút… Vẫn nghe máy.
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi khó hiểu: “Alo?”
“Không nói gì tôi cúp đây?”
Giọng trầm thấp vang lên: “Là tôi .”
Là anh !
Giọng của Hạ Dịch!
Giọng nói tôi nghe mỗi đêm… Trong video, trong phim, trong mọi thứ tôi xem…
Chỉ cần một âm tiết, tôi cũng nhận ra anh .
Tôi nhìn quanh phòng ký túc xá, do dự một chút.
Che điện thoại, đi ra ban công.
Hít sâu, cố giữ bình tĩnh: “Thầy… Hạ, có việc gì không ạ?”
Giọng anh vẫn nhàn nhạt, nhưng trực tiếp ném xuống một quả b.o.m: “ Tôi đang ở dưới ký túc xá của cô.”
Tôi nhìn xuống dưới , đầy những cặp đôi ôm nhau , và các chàng trai chờ bạn gái.
Không thấy bóng dáng anh .
“Ở cây bên trái, cây đầu tiên.”
Tôi nhìn kỹ… Quả thật có một bóng người .
Đội mũ lưỡi trai, mặc đồ như sinh viên, một tay đút túi, một tay cầm điện thoại, dáng vẻ nhàn nhã.
Ý nghĩ muốn nhảy thẳng xuống gặp anh … đạt đỉnh.
Nhưng nhìn xuống bộ đồ ngủ gấu trên người … Tôi tê liệt, khó khăn từ chối: “Thầy Hạ… anh có việc gì không ạ?”
A!
Đó là idol của tôi !
Bộ dạng này … sẽ trở thành vết nhơ cả đời.
Giọng Hạ Dịch hơi khàn: “ Tôi đợi cô dưới này .”
Nói xong… Cúp máy.
Tôi sững người .
Câu trả lời này … không có trong kịch bản của tôi !
Sau khi hoàn hồn mới cuống cuồng tìm váy dài, nhưng không có cái nào ổn .
Do dự một chút…
Thở dài.
Thay đại bộ đồ rộng, khoác thêm áo ngoài rồi chạy xuống.
Vừa đứng trước mặt Hạ Dịch, anh đã kéo tôi đi .
Nhiệt độ còn sót lại nơi bàn tay anh … Chứng minh tất cả không phải ảo giác.
13.
Gió trên sân thượng trường học mang theo chút se lạnh. Hạ Dịch buông tay ra , hai tay anh nắm c.h.ặ.t lan can, yết hầu khẽ chuyển động.
Muốn nói lại thôi.
Rất lâu sau … Tôi bước đến bên cạnh anh , do dự hỏi ra một câu khiến tim mình nhói lên:
“Thầy Hạ… anh thất tình à ?”
Anh sững lại , khẽ cười , giọng trầm khàn hơn bình thường.
Anh đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào cổ tay tôi đang đặt trên lan can một cách không tự nhiên.
“ Tôi đến… để làm theo lời dặn của bác sĩ.”
Tôi ngây người , đầu óc như ngừng hoạt động.
Ngay khoảnh khắc hiểu ra … Tôi gật đầu mạnh.
“Em đồng ý! Em đồng ý!”
Tôi cũng không hỏi câu ngu ngốc kia … Vì sao lại là tôi ?
Dù sao thì… khoảnh khắc idol “mất trí” cũng không nhiều, phải tranh thủ “bắt về” trước đã .
Lỡ hỏi ra … anh mà hối hận thì sao ?
Mới ở bên nhau … Tôi đã có chút không kiềm chế được muốn “động tay động chân”.
Nhưng lại sợ làm anh hoảng.
Ở bên nhau thêm được ngày nào… là tôi lời ngày đó.
Chỉ có thể cố kìm lại … Nắm tay thôi.
Cùng nhau đi trong sân trường, bước theo bóng lưng kéo dài dưới ánh đèn, đồng thời cảnh giác những sinh viên có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Đến chỗ ngã rẽ, phía trước là nơi đông người .
Gió đêm kéo dài bóng hai chúng tôi . Chúng tôi lặng lẽ đứng cạnh nhau .
Tôi khẽ thở dài.
Điện thoại reo, ký túc xá sắp đóng cửa rồi .
Anh im lặng một lúc, trong mắt có chút không nỡ, giọng rất nhẹ: “Ôm một cái.”
Không đợi tôi trả lời… Anh hơi cúi người , vòng tay ra sau lưng, lực rất nhẹ, rất kiềm chế.
Tôi còn chưa kịp chạm vào lưng anh … Anh đã buông tay.
Hơi thở dồn dập.
Anh lùi lại hai bước, không nỡ vẫy tay, nhìn tôi rời đi .
Chaporia
Bình Luận (0)