Vào dịp năm mới, ta cùng mẫu thân vượt ngàn dặm từ Dương Châu đến Tạ gia.
Người người nơi kinh thành đều cười nói , ta xuất thân thương hộ, thô lỗ quê mùa, được gả cho lang quân Tạ gia quả thực là trèo cao.
Ta không phản bác.
Cho đến trên tiệc, mẫu thân khéo léo nhắc đến hôn sự của chúng ta , Tạ Nam Tự thần sắc lãnh đạm, giọng đầy chế giễu: “Nghe nói thương nhân trọng lợi. Một vạn lượng bạc hay bước chân vào cửa Tạ gia, ngươi chọn đi .”
Ai nấy đều chắc mẩm ta sẽ chọn vế sau .
Không ngờ, ta chậm rãi mở miệng:
“Một vạn lượng.”
Một vạn lượng bạc, cũng đủ để ta về Dương Châu chiêu một vị ở rể rồi .
1
Tạ gia là danh môn vọng tộc ở kinh thành. Mỗi dịp cuối năm lại càng náo nhiệt, các loại yến tiệc mở liên miên không dứt, thiên kim các phủ đều được mời đến tham dự. Trong sân viện rộng lớn, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười nói rộn rã.
Ta ngồi cùng các tỷ muội Tạ gia. Các nàng tụm năm tụm ba thì thầm to nhỏ, giọng rất khẽ, ta nghe không rõ lắm.
Biểu muội của Tạ gia là Lâm Tiêu Vân len lén liếc nhìn ta một cái, rồi cùng mấy vị cô nương bên cạnh cười thành một đoàn.
Mơ hồ, ta nghe thấy tên mình .
Hình như các nàng đang bàn luận dung mạo của ta , còn nói ta không bằng Kiều tỷ tỷ.
Bàn tay cầm đũa của ta bất giác siết c.h.ặ.t.
Đây không phải lần đầu tiên.
Kể từ ngày kia khi ta cùng mẫu thân lên kinh thành vào ở Tạ gia, những ánh mắt dò xét như vậy chưa từng ngừng lại .
Ban đầu ta rất tức giận, nhưng mẫu thân khuyên ta nhẫn nhịn, nói rằng đại gia tộc nhiều quy củ, chưa qua cửa mà đã đắc tội người ta thì không hay .
Lời của mẫu thân lặp đi lặp lại bên tai, ta chậm rãi thở ra một hơi , giả vờ như không nghe thấy.
Ta cúi đầu, nhưng còn chưa kịp tiếp tục dùng bữa đã nghe có người bật cười :
“Nhìn kìa, nàng ta lại ăn nữa rồi . Chậc, cũng không biết hai mẹ con họ có phải tới phủ chúng ta ăn bám hay không . Với dung mạo và thân phận như thế, làm sao xứng với Nam Tự ca ca được ?”
“Ngươi không thấy dáng vẻ nịnh nọt của mẫu thân nàng ta sao ? Chắc là quyết tâm bám lấy cành cao Tạ gia rồi .”
“Nghe nói mẫu thân nàng ta còn là người tái giá nữa cơ. Biết đâu trước đây làm chuyện gì ô uế nên mới bị phu quân ruồng bỏ ấy chứ!”
“Choang!”
Đôi đũa bị ta ném xuống đất.
Mấy vị cô nương đều sững người , kinh ngạc nhìn ta .
Ta lạnh mặt:
“Các ngươi nói bậy cái gì?”
Mấy người nhìn nhau , lập tức im bặt.
Đúng lúc ấy , Tạ Nam Tự đi tới. Thấy cảnh tượng này , hắn cau mày hỏi:
“Ngày đầu năm đầu tháng, ồn ào cái gì vậy ?”
Dung mạo
hắn
cực kỳ tuấn tú. Giữa ngày đông,
hắn
mặc một
thân
viên lĩnh bào thêu họa tiết trúc xanh, cổ áo viền một vòng lông mềm. Mặt như ngọc, dáng tựa thanh trúc, chỉ cần
đứng
ở đó thôi cũng đủ thu hút
mọi
ánh
nhìn
.
Ta theo bản năng nhìn về phía hắn , đang định nói rằng các nàng ấy vô lễ với mẫu thân ta , nhưng lời còn chưa kịp ra khỏi miệng đã bị Lâm Tiêu Vân cướp lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tham-a-can/1.html.]
Nàng ta cười hì hì chỉ vào ta :
“Biểu ca, vị hôn thê này của huynh chắc chưa từng ăn món gì ngon đâu . Vừa rồi trên bàn tiệc, nàng ta nhìn chằm chằm đĩa thịt dê nướng rồi ăn hết quá nửa, chẳng khác nào quỷ đói đầu thai. Bọn muội chỉ cười nàng ta vài câu, nàng ta liền nổi giận, còn ném đũa nữa. Sao lại thô tục như vậy chứ?”
Giọng điệu nàng ta vừa kiêu căng vừa ngang ngược, nói xong còn lè lưỡi làm mặt quỷ với ta .
Ta tức đến run người :
“Rõ ràng là các ngươi ở sau lưng bịa chuyện về mẫu thân ta ...”
Vừa nói , ta vừa định bước tới tranh luận, nhưng Tạ Nam Tự lại hiểu lầm.
Cổ tay ta bị hắn giữ c.h.ặ.t.
Sức lực của hắn lớn hơn nhiều năm xưa. Hắn hung hăng hất mạnh, ta lập tức bị quăng ngã xuống đất.
Dù cách lớp áo bông dày cộm, ta vẫn cảm nhận được đầu gối và khuỷu tay đau nhói.
Nước mắt sinh lý lập tức trào ra .
Tạ Nam Tự từ trên cao nhìn xuống, trong mắt thoáng hiện vẻ khinh miệt nhàn nhạt, giọng nói lạnh lùng:
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Tiêu Vân chỉ nói đùa vài câu thôi mà ngươi đã muốn động thủ?”
“Đây là Tạ gia. Ngươi còn chưa gả vào đâu , chưa tới lượt ngươi dạy dỗ người khác.”
Lời này vừa dứt, mọi người đều dùng ánh mắt xem kịch vui nhìn về phía ta , tiếng cười trộm vang lên không ngớt.
Ta nào từng chịu uất ức như vậy . Hốc mắt lập tức đỏ lên, nhưng vẫn cố nhịn nước mắt, ngẩng cổ nói :
“Là các nàng ấy vô lễ với mẫu thân ta trước ...”
Tạ Nam Tự lại chẳng buồn nghe , thấp giọng quát:
“Đủ rồi !”
“Một bữa tiệc yên lành bị ngươi làm thành thế này , còn chưa đủ loạn sao ?”
Ta sững người .
Đúng lúc ấy , ngoài cửa hoa thùy truyền đến tiếng gia nhân hô lớn:
“Kiều cô nương tới rồi !”
“A! Là Kiều tỷ tỷ tới rồi ! Mau đi thôi!”
“Tỷ ấy trượt băng giỏi nhất đấy, nhất định phải bảo tỷ ấy dạy chúng ta !”
“Biểu ca cũng mau tới đi !”
Mọi người ríu rít kéo nhau đi .
Lâm Tiêu Vân cười tiến lên, kéo tay áo Tạ Nam Tự.
Tạ Nam Tự nhìn ta đang ngồi dưới đất một cái, chân mày khẽ nhíu lại , nhưng cuối cùng vẫn bị kéo đi .
2
Đám đông nhanh ch.óng tản đi . Ta phủi bụi trên váy rồi đứng dậy.
Mùa đông mặc nhiều nên không bị thương nặng, cùng lắm chỉ bầm tím ở khuỷu tay và đầu gối mà thôi.
Ta không biết trượt băng, đương nhiên cũng chẳng muốn góp vui, liền tự mình trở về phòng.
Lần này lên kinh thành, ngoài hôn sự của ta ra còn có một chuyện quan trọng khác.
Chaporia
Bình Luận (0)