Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Môi Tạ Nam Tự khẽ động.
Nhưng một câu cũng không nói nên lời.
Có lẽ lúc ấy hắn đang nghĩ—
Vì sao ta lại gả cho Bùi Hoài Tịch?
Và...
Làm sao ta có thể gả cho Bùi Hoài Tịch được chứ?
17
Ngồi trong tân phòng, nhớ lại vẻ mặt của Tạ Nam Tự lúc nãy, ta bỗng thấy có chút buồn cười .
Ta không gả cho hắn , lẽ ra hắn nên vui mừng mới phải .
Vậy hà tất còn làm ra vẻ lưu luyến ấy ?
Tâm tư xoay chuyển ngàn vạn lần , cũng không biết đã qua bao lâu, bên tai chợt vang lên tiếng bước chân quen thuộc.
Tim ta vô cớ thắt lại , đầu ngón tay theo bản năng siết c.h.ặ.t vạt váy.
Cùng với tiếng “két” khẽ vang lên, nam nhân đẩy cửa bước vào .
Ta khẽ ngẩng mắt, vừa lúc chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm của hắn .
Ánh nến nhảy nhót, gò má hắn hơi ửng đỏ, tay chân cứng ngắc bước tới bên ta , khẽ gọi:
“A Cẩn.”
Ta gật đầu đáp lại .
Ánh mắt lướt qua chén rượu hợp cẩn trên bàn.
Dường như hắn cũng chú ý tới, vội vàng bưng tới cùng ta uống cạn.
Uống xong chén rượu, ta mím môi, nhớ tới cuốn sổ nhỏ trước khi xuất giá mẫu thân lén nhét cho mình , gương mặt trắng nõn dần nhuộm sắc hồng.
Nhưng ta đợi thật lâu mà vẫn không thấy hắn tới gần.
Ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy hắn đang lục tung rương hòm.
Ta ngơ ngác hỏi:
“Chàng đang tìm gì vậy ?”
Bùi Hoài Tịch chẳng biết moi ở đâu ra mấy chiếc hộp, ôm hết tới trước mặt ta :
“Này, đây là toàn bộ gia sản của ta . Sau này kiếm được bao nhiêu cũng đều đưa cho nàng.”
Ta càng thêm khó hiểu, vội đẩy lại :
“Ta... ta không cần nhiều như vậy .”
Mẫu thân đã chuẩn bị cho ta không ít của hồi môn.
Nhưng Bùi Hoài Tịch lại vô cùng nghiêm túc:
“Tướng quân phủ không giàu có như Tạ gia. Gả cho ta , là nàng chịu thiệt rồi .”
Ta lặng người giây lát, không nhịn được bật cười :
“Dù Tạ gia có nhiều bạc đến đâu , ta cũng chỉ gả cho chàng .”
Người mà A Cẩn muốn gả.
Từ trước tới nay chưa từng được đ.á.n.h giá bằng gia sản nhiều hay ít.
Tạ Nam Tự phụ lòng ta .
Ta đổi hôn sự lấy một vạn lượng bạc, là đoạn tuyệt hôn ước ấy , cũng đoạn tuyệt luôn chút lưu luyến cuối cùng trong lòng mình .
Lời vừa dứt.
Rất lâu không nghe hắn lên tiếng.
Ta mỉm cười nhìn hắn , lại thấy hắn đang chăm chú nhìn mình .
Dục niệm đã nhuộm đầy đáy mắt.
Ta vội quay mặt đi , nhỏ giọng nói :
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Đặt hộp xuống rồi đi tắm rửa đi .”
“Được.”
Giọng hắn đã khàn đi .
Khi ta tắm rửa xong bước ra , hắn đã ngồi bên mép giường.
Ánh mắt ta vô thức lướt xuống.
Hắn chỉ mặc trung khố, vóc người cao lớn rắn rỏi.
Bắt gặp ánh mắt của ta , ý vị trong mắt hắn càng thêm sâu đậm.
Rốt cuộc không nhịn được nữa, hắn kéo mạnh ta vào lòng.
Lồng n.g.ự.c rộng lớn đủ để bao trọn lấy ta .
Bàn tay thô ráp đặt bên eo khiến ta nhột nhạt, không nhịn được đẩy hắn :
“Đừng chạm vào đó, ngứa lắm.”
Yết hầu nam nhân khẽ chuyển động.
Nụ hôn nóng bỏng lập tức rơi xuống môi ta .
Vừa vội vàng lại vô cùng dịu dàng.
Màn đỏ buông xuống.
Nến hồng rơi lệ.
Suốt đêm không tắt.
18
Sáng sớm hôm sau , ta nghe người ta nói .
Tạ gia lang quân
đã
đứng
ngoài phủ Tướng quân suốt một đêm
chưa
rời
đi
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tham-a-can/8-ngoai-truyen.html.]
Nhưng ta cũng chẳng để tâm.
Lúc gặp lại Mẫn a tỷ, vui mừng không sao kể xiết:
“A tỷ!”
“Giờ phải gọi là tẩu tẩu rồi .”
Bên cạnh, một nam t.ử có vài phần giống Bùi Hoài Tịch mỉm cười sửa lại .
Hẳn đây chính là đại ca của Bùi Hoài Tịch, Bùi Hoài Sơ.
So với vẻ lạnh lùng của Bùi Hoài Tịch, Bùi Hoài Sơ ôn hòa hơn nhiều.
Ta ngoan ngoãn gọi:
“Đại ca an hảo, tẩu tẩu an hảo.”
Mẫn a tỷ liên tục đáp lời, nắm lấy tay ta , cười nói :
“Muội không biết đâu , lúc biết muội gả sang đây, đêm qua ta vui đến mức không ngủ được .”
“Sau này nếu hai người họ đều ra chiến trường, hai tỷ muội chúng ta cũng không cô đơn.”
Ta cũng vui vẻ nói :
“Vậy đến lúc đó mời thêm một đầu bếp người Dương Châu tới...”
“ Đúng đúng đúng, tốt nhất còn dựng thêm một gánh hát, hai chúng ta vừa nghe hí vừa ăn bánh trái!”
“...”
Đột nhiên, một cánh tay vòng qua eo ta .
Bùi Hoài Tịch cúi đầu, hơi thở ấm nóng phả bên cổ ta , chậm rãi nói :
“E rằng phải khiến nương t.ử thất vọng rồi . Man di đã bị đ.á.n.h lui, trong mười năm tới chắc sẽ không dám quay lại nữa.”
Bùi Hoài Sơ cũng cười nhạt:
“ Đúng vậy , sau này chúng ta đều ở nhà cùng các nàng.”
Ta và Mẫn a tỷ nhìn nhau .
Cùng lúc thở dài một tiếng.
Thấy vậy , sắc mặt hai huynh đệ lập tức tối sầm.
19
Về sau , khi ta m.a.n.g t.h.a.i tháng thứ bảy, nghe nói Tạ gia bị tra ra tội tham ô.
Cả nhà Tạ gia bị tịch biên gia sản, lưu đày nơi biên viễn.
Gia đình biểu muội Tạ gia cũng bị liên lụy.
Nghe nói Tạ Nam Tự vốn đã đính hôn với cô nương A Kiều.
Nhưng sau khi Tạ gia bị điều tra tham ô, mọi chuyện còn chưa ngã ngũ, Hứa gia đã lập tức hủy hôn, phủi sạch quan hệ.
Nghe xong, trong lòng ta cũng không có cảm xúc gì.
Chỉ chợt nghĩ tới.
Năm xưa Tạ gia thanh bần, vẫn còn trọng tình trọng nghĩa.
Nay phú quý ngập trời, lại giẫm đạp lên chân tâm của người khác.
Rơi vào kết cục như vậy .
Âu cũng là báo ứng.
-Ngoại truyện Tạ Nam Tự-
Ngày Tạ gia bị tra ra tội tham ô, người của Hứa gia đã tới.
Để từ hôn.
Tạ Nam Tự không ngờ người luôn dịu dàng mềm mỏng với mình như Hứa Kiều, khi đối diện với hôn sự lại quyết tuyệt đến vậy .
Hắn đi gặp nàng một lần .
Hai người cách nhau một cánh cửa.
Năm ấy , nàng chẳng nói gì, chỉ âm thầm nghĩ trong lòng.
Tạ gia lang quân thực sự không phải người đáng để gửi gắm cả đời.
Chỉ vì gia tộc muốn liên hôn với Tạ gia, nàng mới buộc phải thân cận với hắn .
Nay Tạ gia gặp nạn, nàng đương nhiên không muốn tiếp tục dính líu.
Chuyện của tân phụ Bùi gia nàng cũng đã nghe nói .
Ngày ấy trên mặt hồ chỉ thoáng nhìn qua một lần .
Nàng chỉ thấy cô nương kia thật đáng thương, bị người khác trêu đùa chế nhạo.
Sau này nghĩ lại , trong lòng lại thấy áy náy.
Nếu không vì nàng quá thân cận với Tạ Nam Tự, cô nương A Cẩn kia vốn chẳng cần phải chịu nhục như vậy .
Giờ nàng đã có được nơi nương tựa tốt đẹp .
Nàng cũng sai người mang tới một phần hạ lễ.
Chỉ mong nàng và phu quân hòa thuận mỹ mãn, bách niên giai lão.
Còn Tạ Nam Tự.
Tự nhiên phải bước tiếp con đường lưu đày của mình .
Cánh cổng Hứa gia khép lại ngay trước mặt hắn .
Sự vô tình của Hứa Kiều khiến Tạ Nam Tự nhớ tới Thẩm A Cẩn năm xưa, người từng không rời không bỏ bên hắn .
Nhưng chính hắn đã phụ nàng.
Quãng đời còn lại .
Cũng sẽ chẳng bao giờ được gặp lại nàng nữa.
-Hoàn-
Chaporia
Bình Luận (0)