THẨM A CẨN/Chương 7: 7C. 7: 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

14

 

Cả đoàn cùng đến khách điếm.

 

Ta chống gậy, dặn đầu bếp làm thêm vài món ngon để khoản đãi.

 

Ăn cơm xong, ta lại bảo chưởng quỹ sắp xếp thượng phòng cho từng người .

 

Đợi những người khác lên lầu cả rồi .

 

Ta và Bùi Hoài Tịch nhìn nhau .

 

Thực sự chẳng biết nói gì.

 

Đầu óc trống rỗng.

 

Một câu nói chưa kịp suy nghĩ đã buột miệng thốt ra :

 

“Tiểu thúc, mấy vị phó tướng trẻ tuổi bên cạnh ngài, ai là người đến xem mắt với ta vậy ?”

 

Người đối diện đang ngồi ngay ngắn.

 

Nghe vậy liền khựng lại .

 

Hắn nâng mí mắt lên, nhìn ta một lúc lâu rồi mới nói :

 

“Bọn họ đều đã thành thân rồi .”

 

Hả?

 

Vậy là ta hiểu lầm sao ?

 

Mặt ta lập tức đỏ bừng.

 

Xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống!

 

Nhưng đúng lúc ấy , một giọng nói cắt ngang sự lúng túng của ta .

 

“Ôi chao, thượng phòng này quả thật không tệ. Chẳng uổng công chúng ta cố ý đến Dương Châu một chuyến—”

 

Ta ngẩng đầu nhìn .

 

Chỉ thấy một vị phó tướng không biết từ lúc nào đã chạy xuống dưới .

 

Hắn cười hì hì.

 

Nhưng vừa nghe thấy lời Bùi Hoài Tịch, lập tức trợn tròn mắt.

 

Chỉ vào chính mình , kinh ngạc nói :

 

“Tướng quân, ta còn chưa thành thân mà! Lão Ngô cũng chưa ...”

 

Bùi Hoài Tịch lập tức liếc hắn một cái sắc như d.a.o.

 

Ta: “?”

 

Phó tướng: “??”

 

Ánh mắt hắn đảo qua đảo lại giữa ta và Bùi Hoài Tịch mấy vòng.

 

Khóe miệng bỗng nhếch lên.

 

Hắn quay sang nháy mắt với ta :

 

“ Đúng đúng đúng, bọn ta đều thành thân cả rồi ! Chỉ có tướng quân là chưa thôi! Nhưng chắc cũng sắp rồi !”

 

Ta: “...”

 

Không biết có phải là ảo giác của ta hay không .

 

Mà vành tai ẩn dưới mái tóc đen của Bùi Hoài Tịch dường như đỏ lên một chút.

 

15

 

Bùi Hoài Tịch ở lại Dương Châu suốt hai tháng.

 

Đầu tiên là giúp quan địa phương sắp xếp ổn thỏa cho dân lưu lạc.

 

Sau đó lại dẫn quân đi dẹp phỉ.

 

Chân ta bị thương, đi lại bất tiện.

 

Hắn không nói hai lời liền nhận luôn việc của ta .

 

Ngày nào cũng đến lều cháo phát cháo cho dân.

 

Hắn trông dữ dằn, khí thế lại mạnh.

 

Bởi vậy chẳng còn ai dám gây loạn nữa.

 

Mẫu thân nhìn nhiều rồi , cuối cùng không nhịn được mà nói với ta :

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

“Người này thật sự rất tốt .”

 

Ta hiểu ý của mẫu thân .

 

Chỉ là nghe vị phó tướng kia nói ...

 

Bùi Hoài Tịch sắp cưới vợ rồi sao ?

 

...

 

Cũng phải thôi.

 

Chỉ là chẳng hiểu vì sao .

 

Trong lòng ta lại thấy nặng nề đến lạ.

 

Nhưng điều ta không ngờ là.

 

Đến tối hôm ấy , ta lại nhìn thấy Bùi Hoài Tịch trên bàn cơm nhà mình .

 

Phụ thân khẽ hất cằm về phía hắn :

 

“Con gái à , Bùi tiểu tướng quân nhân phẩm đoan chính, là người đáng để gửi gắm cả đời.”

 

Lần này đến lượt ta kinh ngạc.

 

Sau đó ta mới nghe phụ thân kể.

 

Sau khi đ.á.n.h thắng trận trở về, Bùi Hoài Tịch được ban thưởng vô số vàng bạc châu báu.

 

Việc đầu tiên hắn làm là gửi thư cho phụ thân ta , bày tỏ ý muốn cầu hôn.

 

Cũng vì vậy mà Thẩm gia mới có nhiều ngân lượng để làm việc thiện như thế.

 

Nhưng suốt thời gian ở chung.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tham-a-can/7.html.]

Bùi Hoài Tịch chưa từng nhắc đến một chữ.

 

Ta vừa kinh ngạc, vừa mờ mịt.

 

Lại xen lẫn một chút vui mừng không thể nói rõ.

 

Trong nhất thời chẳng biết phải nói gì.

 

Mãi đến sau bữa cơm.

 

Khi tiễn hắn ra cửa, ta mới không nhịn được mà hỏi:

 

“Vì sao ngài đột nhiên muốn cưới ta ?... Còn nữa, sao không nói sớm cho ta biết ?”

 

Hai câu hỏi liên tiếp được ném ra .

 

Bước chân người đàn ông khựng lại .

 

Hắn quay đầu.

 

Ánh mắt nghiêm túc vô cùng:

 

“Hôm nàng tặng ta một vạn lượng bạc, ta đã muốn cưới nàng rồi .”

 

“Chỉ là chúng ta tiếp xúc chưa nhiều, chưa hiểu rõ về nhau .”

 

“Cho nên hai tháng này , ta muốn nàng hiểu ta thêm một chút rồi mới đưa ra quyết định.”

 

Hắn biết rõ số bạc một vạn lượng ấy từ đâu mà có .

 

Nàng chịu đủ tủi nhục ở Tạ gia.

 

Khoản bạc có được sau khi hủy hôn ấy .

 

Vậy mà khi biết biên cương gặp nạn, nàng lại không hề do dự đem toàn bộ một vạn lượng tặng cho hắn .

 

Một cô nương tốt như vậy .

 

Đáng lẽ phải được người khác nâng niu che chở.

 

Ta ngẩn người nhìn hắn .

 

Trong lòng như có thứ gì đó dần mềm xuống.

 

Đúng lúc ấy .

 

Hắn lại bổ sung thêm một câu:

 

“A tỷ của nàng và cháu ngoại nàng cũng rất nhớ nàng.”

 

Thấy hắn lén nhìn mình .

 

Ta bỗng cảm thấy buồn cười .

 

Khẽ mím môi rồi bật cười :

 

“Ừm, vậy cùng đến kinh thành nhé?”

 

Nghe câu ấy .

 

Ánh mắt hắn lập tức sáng lên.

 

Khóe môi khẽ cong:

 

“Được.”

 

16

 

Tin tức Bùi tiểu tướng quân của Bùi gia sắp thành thân .

 

Chỉ trong vài ngày đã truyền khắp kinh thành.

 

Bùi gia vừa lập đại công nơi chiến trường, đang được bệ hạ hết mực sủng tín.

 

Người muốn kết giao với họ nhiều vô kể.

 

Tạ Nam Tự đương nhiên cũng nhận được tin.

 

Hắn chuẩn bị một phần hậu lễ, đích thân đến cửa chúc mừng.

 

Nhưng điều hắn không ngờ tới là.

 

Giữa đám đông ấy .

 

Hắn lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

 

Ta cầm đoàn phiến trong tay.

 

Cùng Bùi Hoài Tịch bái đường thành thân .

 

Mẫn tỷ tỷ đứng bên cạnh.

 

Cười đến không khép nổi miệng.

 

Mẹ chồng tính tình đạm bạc.

 

Cũng không làm khó ta .

 

Chỉ bình thản uống chén trà con dâu dâng lên.

 

Sau khi hoàn tất nghi thức.

 

Ta được nha hoàn dìu về tân phòng.

 

Thế nhưng vừa xoay người .

 

Ta lại bắt gặp ánh mắt của Tạ Nam Tự.

 

Trong mắt hắn có kinh ngạc.

 

Có sững sờ.

 

Cũng có cả sự không cam lòng được giấu thật sâu.

 

Ta chẳng nói gì.

 

Chỉ lặng lẽ bước qua người hắn .

 

Đi thẳng về tân phòng.

 

Tạ Nam Tự đứng ngây ra nhìn theo bóng lưng ta khuất dần.

 

Bên cạnh có người bạn quen biết huých hắn một cái:

 

“Này, sao ta thấy tân nương t.ử kia quen mắt thế nhỉ? Trông giống thanh mai của huynh quá.”

 

“...”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...