Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
11
Không biết bằng cách nào.
Tin ta rời khỏi kinh thành lại truyền đến tai Tạ gia.
Lúc ấy Tạ Nam Tự đang ngồi trong sân trò chuyện với mấy người bạn.
Nhưng tâm trạng hắn thực sự chẳng thể gọi là vui vẻ.
Không biết ai là người nhắc trước :
“Tạ huynh , sáng nay nhận được tin, thanh mai của huynh đã rời thành rồi .”
“Nói mới thấy, nữ t.ử thô tục như vậy sao xứng với Tạ huynh được ? Cũng không biết vì sao năm đó lại định thân với nàng ta .”
Lời này lập tức thu hút sự chú ý của những người khác.
Ai nấy đều tò mò hỏi tiếp.
Tạ Nam Tự hơi thất thần.
Hắn chợt nhớ lại năm xưa ở Dương Châu.
Khi ấy hắn bệnh rất nặng.
Là A Cẩn ngày ngày ngồi bên cạnh chăm sóc hắn .
Nàng nhiệt tình, hoạt bát, thường kể cho hắn nghe những chuyện thú vị ở Dương Châu.
Khi đó hắn từng cảm thấy nàng đáng yêu.
Cũng từng động lòng.
Nhưng lần gặp lại này ...
So với A Kiều, nàng quả thực chẳng khác nào ánh đom đóm so với ánh trăng sáng.
A Kiều dung mạo xinh đẹp , lại là khuê tú danh môn.
Đâu phải A Cẩn có thể so sánh.
Bây giờ hủy hôn rồi .
Lẽ ra hắn phải vui mới đúng.
Nhưng chẳng hiểu vì sao .
Trong lòng hắn luôn cảm thấy ngột ngạt.
Có lẽ là vì...
Trong lòng nàng, hắn lại còn không bằng một vạn lượng bạc?
Đúng là nữ nhi nhà buôn thiển cận.
Uổng cho hắn mấy ngày nay còn cảm thấy hôm ấy mình có phần thất lễ.
Nghĩ đến đây, giọng điệu hắn trở nên lạnh nhạt:
“Nàng tính tình thô lỗ, vốn không phải lương phối. Chuyện hôn sự năm đó chẳng qua chỉ là một câu nói đùa của trưởng bối mà thôi.”
Đám bạn lập tức cười ầm lên.
Tạ Nam Tự nhìn về phía ngoài thành xa xa.
Đợi sau khi trở về Dương Châu.
Với tư sắc và thân phận của nàng.
Chỉ sợ cũng chỉ có thể gả cho phu khuân vác hoặc thương nhân bình thường, sống hết một đời tầm thường mà thôi.
12
Ba tháng sau , ta trở về Dương Châu, mẫu thân kể lại mọi chuyện ở Tạ gia cho phụ thân nghe .
Phụ thân từ tức giận ban đầu đến dần bình tĩnh lại , rồi an ủi ta :
“A Cẩn nhà chúng ta là cô nương tốt như vậy , còn sợ không gả được sao ?”
Thế nhưng vừa quay đầu, ông đã khắp nơi trong thành Dương Châu tìm lang quân cho ta .
Tìm đi tìm lại mãi vẫn chẳng có ai thích hợp, khiến ông ngày nào cũng vò đầu bứt tóc, suýt nữa thì hói luôn.
Ngược lại , ta chẳng mấy để tâm.
Chuyện gả chồng mà, vẫn phải xem duyên phận.
Chỉ là không ngờ đến đầu hạ năm sau , phụ thân cười tươi trở về, nói đã tìm được cho ta một mối hôn sự rất tốt .
Ta hỏi:
“Hôn sự gì vậy ?”
Phụ thân thần thần bí bí cười :
“Là một nhà rất tốt , người bên đó cũng dễ ở chung. Vài ngày nữa con sẽ được gặp thôi!”
Ta chẳng hiểu gì, nhưng cũng không để trong lòng.
Gần đây ở Dương Châu lại có thổ phỉ quấy phá, số dân lưu lạc ngày càng nhiều.
May mà năm nay mùa màng vẫn khá.
Ta cùng mẫu
thân
dựng lều phát cháo,
làm
việc thiện giúp
người
.
Đợi đến lúc nồi cháo gần cạn, chúng ta chuẩn bị dọn quầy, nào ngờ những người chưa nhận được cháo bỗng nhào tới tranh cướp!
Trong lúc hỗn loạn, ta bị xô ngã xuống đất.
Bắp chân bị người khác giẫm phải một cái.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Cơn đau dữ dội truyền tới.
Theo bản năng, ta vội bò ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tham-a-can/6.html.]
Nhưng ngay lúc ấy , bỗng nghe một tiếng xé gió vang lên.
Vút!
Một mũi tên cắm phập vào cột gỗ!
Biến cố đến quá bất ngờ.
Những người lưu dân còn đang tranh cướp lập tức đứng khựng lại .
Ta ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy một nam nhân mặc giáp bạc, dứt khoát xoay người xuống ngựa.
Giọng nói trầm thấp:
“Tránh ra !”
Sát khí trên người hắn quá nặng.
Đám đông sợ hãi tự động tránh ra một con đường.
Chỉ trong vài nhịp thở, Bùi Hoài Tịch đã đi tới trước mặt ta .
Ánh mắt thâm trầm lướt qua vạt váy lấm bẩn của ta .
Hắn khẽ nhíu mày.
Ngay sau đó liền cúi người , bế ngang ta lên.
Thân thể bỗng nhiên rời khỏi mặt đất.
Ta theo bản năng vòng tay ôm cổ hắn .
Mẫu thân trợn tròn mắt kinh ngạc.
Nhưng vì quá đông người nên cũng không tiện hỏi nhiều.
Bị bao người nhìn chằm chằm, ta không khỏi ngượng ngùng:
“Tiểu thúc, mau thả ta xuống đi ! Ta tự đi được mà!”
Đúng lúc ấy , Bùi Hoài Tịch lên tiếng.
Giọng điệu cứng nhắc:
“Nàng bị thương rồi .”
Ta: “...”
13
Hắn đưa ta thẳng đến y quán.
Trên đường đi , ta mới phát hiện phía sau hắn còn có không ít phó tướng trẻ tuổi.
Lúc ấy ta mới nhớ ra .
Hắn hẳn là đến thực hiện lời hứa ngày trước .
Chỉ tiếc đến không đúng lúc.
Vừa hay gặp phải lúc ta bị thương.
Ta len lén liếc nhìn những vị phó tướng trẻ tuổi ấy .
Dung mạo tuy chưa thể gọi là xuất chúng bậc nhất.
Nhưng ai nấy đều mày thanh mắt sáng, mang theo vẻ chính trực.
Chỉ là không biết phẩm hạnh ra sao .
Nếu phù hợp, thử tìm hiểu một thời gian cũng không phải không được .
Dù sao vẫn tốt hơn để phụ thân suốt ngày lo lắng vì hôn sự của ta .
Đang nghĩ ngợi như vậy .
Bắp chân bỗng bị ai đó nắm lấy.
Ta đau đến hít ngược một hơi lạnh.
Hoàn hồn lại , cúi đầu nhìn xuống.
Chỉ thấy Bùi Hoài Tịch đang ngồi xổm bên cạnh.
Bàn tay lớn giữ lấy chân ta .
Thấy ta nhìn sang, sắc mặt hắn dịu đi đôi chút:
“Đừng sợ, không gãy xương.”
Vị đại phu ngồi khám bệnh thấy hắn có vẻ rất am hiểu.
Cũng không nói gì thêm.
Khám thương cho ta , bôi t.h.u.ố.c, băng bó xong liền vội vã đi xem bệnh cho người khác.
Trong nhất thời, bầu không khí rơi vào im lặng.
Ta nhìn đám người phong trần mệt mỏi trước mặt.
Nhớ tới lời mình từng nói , vội bảo:
“Đến khách điếm nhà ta đi , ta mời mọi người dùng cơm.”
Mấy vị phó tướng trẻ tuổi rất nhiệt tình.
Ai nấy đều vui vẻ đồng ý.
Bùi Hoài Tịch mím môi.
Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Chaporia
Bình Luận (0)