THẨM A CẨN/Chương 5: 5C. 5: 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

8

 

Ngoài sân, người đàn ông ấy còn rất trẻ, chừng ngoài hai mươi tuổi.

 

Hắn mặc một thân trường bào màu mực, dáng người cao lớn, dung mạo tuấn mỹ, đôi mắt phượng dài hẹp hơi nheo lại .

 

Ta nhìn hắn , cứ thấy quen mắt vô cùng.

 

Người này ...

 

Ta biết .

 

Năm ấy ở Dương Châu có thổ phỉ làm loạn, một thiếu niên cầm thương tua đỏ, dẫn người quét sạch đám lưu phỉ, trả lại cho Dương Châu một vùng yên bình.

 

Nhưng sở dĩ ta còn nhớ hắn , lại là vì một chuyện mất mặt.

 

Hắn đến quán nhà ta dùng cơm, vậy mà không mang theo bạc.

 

Khi ấy cha mẹ ta sang cửa hàng khác bận việc, để lại một quán ăn nhỏ cho ta trông coi.

 

Năm đó ta mới mười một mười hai tuổi.

 

Không biết hắn là đại anh hùng, thấy hắn ăn cơm không trả tiền, ta nhất quyết không cho đi , túm tay áo hắn nói :

 

“Nếu ngươi không trả tiền cho ta , thì phải ở lại rửa bát cho nhà ta !”

 

Sắc mặt hắn rất dữ, ta có chút sợ hãi, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, mắt thấy sắp khóc .

 

Hắn hết cách, luống cuống dỗ dành:

 

“Ta... ta rửa cho ngươi, ngươi đừng khóc nữa.”

 

Ta cố nhịn nước mắt, căng khuôn mặt nhỏ nói :

 

“Vậy thì ngươi rửa đi .”

 

Sau đó ta đứng nhìn hắn rửa đủ một trăm cái bát đĩa, lúc ấy mới chịu thả người .

 

Bây giờ nhớ lại ...

 

Mặt ta không khỏi nóng lên.

 

Có những lúc trí nhớ của con người thật ra không cần tốt đến thế.

 

Nhưng chuyện nhỏ như vậy ...

 

Chắc hắn không còn nhớ đâu nhỉ?

 

Quả nhiên.

 

Hắn chỉ liếc nhìn ta một cái, hoàn toàn không nhận ra ta , chỉ nhìn Mẫn tỷ tỷ:

 

“Tẩu tẩu, chiến sự tiền tuyến đang căng thẳng, quốc khố trống rỗng. Đại ca bảo ta trở về lấy ít ngân lượng, không biết trong phủ hiện còn bao nhiêu bạc?”

 

Mẫn tỷ tỷ quản lý việc chi tiêu trong phủ, nghe vậy lập tức lộ vẻ khó xử, ấp úng hồi lâu không nói nên lời.

 

Bùi Hoài Tịch hiểu ra .

 

Hắn cũng không hỏi thêm, chỉ khẽ nhíu mày rồi xoay người rời đi .

 

Nghĩ đến điều gì đó, ta do dự một lúc, cuối cùng vẫn đuổi theo.

 

“Này—”

 

Hắn đi quá nhanh.

 

Ta đuổi đến tận cổng viện mới chặn được người .

 

Hắn cụp mắt nhìn xuống, giọng điệu nhàn nhạt:

 

“Có việc gì?”

 

Ta mím môi, ôm c.h.ặ.t chiếc hộp trong tay.

 

Sát khí trên người hắn quá nặng, khiến ta không khỏi sợ hãi.

 

Phải lấy hết can đảm, ta mới mở miệng được , nhưng giọng nói vẫn vô thức run lên:

 

“Ta... ta có tiền.”

 

9

 

“Hửm?”

 

Hắn kéo dài âm cuối, dường như không hiểu.

 

Ánh mắt hạ xuống, dừng trên chiếc hộp của ta .

 

Ánh mặt trời đổ xuống, phủ lên gương mặt lạnh cứng của hắn , dường như khiến nó dịu đi đôi chút.

 

Ta mở hộp ra :

 

“Trong này có một vạn lượng, đều... đều cho ngài.”

 

Đối với nhà giàu buôn bán ở Dương Châu như chúng ta , số bạc này tuy không ít, nhưng với hắn thì càng quan trọng hơn.

 

Coi như báo đáp ân tình năm xưa của hắn .

 

Cha từng nói , nếu không có hắn , sẽ không có Thẩm gia ngày hôm nay.

 

Ánh mắt Bùi Hoài Tịch lướt qua đống ngân phiếu, khẽ d.a.o động, cuối cùng dừng trên mặt ta .

 

Hắn trầm giọng:

 

“Vô công bất thụ lộc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tham-a-can/5.html.]

“Ta cũng là con dân Đại Hành, đương nhiên phải góp một phần sức lực.”

 

Ta nhét chiếc hộp vào lòng hắn .

 

Lại sợ hắn từ chối, đành cứng đầu nhận thân thích:

 

“Huống hồ A Tỷ của ta là tẩu tẩu của ngài, theo lý ta cũng nên gọi ngài một tiếng tiểu thúc. Nếu được , mong tiểu thúc để ý giúp ta trong quân doanh xem có nam t.ử trẻ tuổi nào tuấn tú, tính tình tốt , tốt nhất là có chức quan, không cần quá cao đâu .”

 

Tình cảm giữa ta và Mẫn tỷ tỷ rất sâu đậm.

 

Ta thực sự không nỡ thấy tỷ ấy sống khổ sở.

 

Đánh xong trận chiến này càng sớm, cả nhà họ càng sớm được đoàn tụ.

 

Huống hồ số bạc này cũng đâu phải của ta .

 

Tiêu đi chẳng đau lòng chút nào.

 

Nghe hai chữ “tiểu thúc”, mày hắn nhíu lại rồi lại nhíu.

 

Cuối cùng hắn nhìn ta thật sâu, nói :

 

“Việc này dễ thôi, ta có sẵn một người .”

 

Ta thuận miệng đáp:

 

“Vậy lần sau bảo hắn đến Dương Châu tìm ta nhé.”

 

“Được.”

 

Hắn đồng ý ngay.

 

Ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm ta , đột nhiên hỏi:

 

“Còn điều gì muốn nói nữa không ?”

 

Ta “a” một tiếng.

 

Đâu còn gì nữa?

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Nhưng đối diện với ánh mắt sâu thẳm ấy , nghĩ ngợi một lúc, ta chân thành nói :

 

“Chiến trường hung hiểm, mong tướng quân chuyến này thuận lợi, sớm ngày khải hoàn trở về. Nếu có dịp đến Dương Châu, ta sẽ mời ngài ăn cơm.”

 

Nghe vậy , ánh mắt Bùi Hoài Tịch khẽ rung động.

 

Một lúc lâu sau , dường như hắn cười :

 

“Biết rồi , tiểu lão bản.”

 

Người vốn luôn nghiêm túc, lúc cười lên, vẻ lạnh lùng trên gương mặt đều tan biến.

 

Đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.

 

Tim ta bỗng nhiên đập nhanh hơn.

 

Hai má lập tức nóng bừng.

 

Hắn vậy mà vẫn nhớ!

 

10

 

Thấy ta xấu hổ, Bùi Hoài Tịch cũng không trêu chọc.

 

Hắn nhận lấy chiếc hộp trong tay ta rồi xoay người rời đi .

 

Nhưng mới đi được vài bước, hắn lại quay đầu.

 

Ánh mắt dừng trên người ta , chợt nói :

 

“Đường tuyết trơn trượt, xe ngựa đi lại bất tiện. Nếu không có việc gì, có thể ở lại phủ Tướng quân thêm vài ngày, đợi qua năm rồi hẵng đi .”

 

Lời này đến quá bất ngờ.

 

Ta luống cuống ngẩng đầu, đối diện ánh mắt hắn .

 

Nhất thời không kịp phản ứng, ngây ngốc đáp:

 

“Ồ.”

 

Thấy vậy , khóe môi hắn lại hơi cong lên rồi nhanh ch.óng trở về như cũ.

 

Quả đúng như lời hắn nói .

 

Đang là dịp năm mới, lại còn có tuyết rơi.

 

Xe ngựa đi lại không thuận tiện.

 

Nhưng Bùi Hoài Tịch không ở lại đón năm mới.

 

Hắn dẫn theo đoàn người vội vã trở về biên cương.

 

Ngược lại , Mẫn tỷ tỷ giữ chúng ta ở lại ăn Tết xong, mới đích thân tiễn chúng ta rời đi .

 

Ngày ta và mẫu thân từ biệt Mẫn tỷ tỷ trở về Dương Châu là một ngày trời quang gió nhẹ.

 

Tuyết tan mây tạnh.

 

Bầu trời xanh trong như được gột rửa.

 

Ta ngoái đầu nhìn lại kinh thành phồn hoa lần cuối.

 

Trong mắt đã không còn sự mong đợi như lúc đến nữa.

 

Đã đến lúc về nhà rồi .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...