Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mùa đông trời tối rất nhanh.
Bên ngoài đang rơi một lớp tuyết mỏng.
Ánh đèn l.ồ.ng vàng nhạt hòa cùng màu tuyết trắng, soi sáng lẫn nhau .
Xe ngựa đã chuẩn bị sẵn.
Ta ôm chiếc hộp trong lòng, dặn người đ.á.n.h xe tới Trân Phẩm Các.
Trong xe ngựa không có người ngoài.
Mẫu thân còn chưa nói gì đã thở dài trước .
Ta vốn tưởng bà sẽ trách ta từ bỏ hôn sự này .
Không ngờ bà lại đặt tay lên mu bàn tay ta :
“Như vậy cũng tốt , cũng tốt .”
“Người Tạ gia không phải hạng dễ chung sống. Chúng ta không có nhiều tâm cơ như vậy , cũng chẳng muốn đấu đá với người ta .”
“Con chọn bạc là đúng.”
Ta sững người .
Cuối cùng không nhịn được nữa, đem toàn bộ chuyện hôm nay kể hết ra .
Những giọt nước mắt trước mặt người khác cố nhịn không rơi, lúc này đối diện với mẫu thân lại như thủy triều dâng lên, thế nào cũng không ngừng được .
Mẫu thân vốn là người có tính tình ôn hòa.
Nghe xong liền vén rèm xe ngựa:
“Dừng xe lại cho ta ! Mẫu thân đi tìm tên vong ân phụ nghĩa ấy tính sổ!”
Ta vội vàng giữ bà lại :
“Thôi đi .”
Gia thế Tạ gia hiển hách như vậy .
Chúng ta chỉ là gia đình thương hộ.
Làm sao đấu lại được ?
Có thể cầm theo lợi ích rồi rời đi đã là chuyện tốt nhất rồi .
7
Vừa nghĩ tới việc trong lòng đang ôm một khoản bạc lớn, tâm trạng của ta liền tốt hơn đôi chút.
Ta bỏ ra một trăm lượng bạc ở Trân Phẩm Các để chế tác một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng, rồi nghỉ lại khách điếm một đêm.
Sáng hôm sau , ta cùng mẫu thân tới phủ Tướng quân thăm Mẫn tỷ tỷ.
Vừa nhìn thấy chúng ta , Mẫn tỷ tỷ liền vui mừng khôn xiết, đích thân ra đón:
“Bá mẫu! A Cẩn muội muội !”
Ta ôm chầm lấy tỷ ấy , cười trêu:
“Mấy năm không gặp, Mẫn tỷ tỷ hình như đầy đặn hơn nhiều rồi đấy!”
Mẫn tỷ tỷ bật cười , đưa tay đ.á.n.h nhẹ ta một cái:
“Cái miệng ngày càng lanh lợi. Đợi sau này muội thành thân , sống sung túc rồi , chưa chắc đã không đầy đặn hơn ta đâu !”
Nhắc đến hôn sự.
Ta khựng lại một chút.
Mẫn tỷ tỷ biết lần này ta lên kinh thành là để thành thân với Tạ gia, từ tận đáy lòng vẫn luôn vui mừng thay ta .
Tỷ ấy từng nói Tạ gia công t.ử tài hoa xuất chúng, tuổi còn trẻ đã đỗ đạt công danh, là nhân tài hiếm có .
Lúc này nhắc đến chuyện hôn nhân, thấy sắc mặt ta và mẫu thân đều hơi thay đổi, nụ cười trên mặt tỷ ấy cũng khựng lại , không hỏi thêm nữa, chỉ kéo tay ta vào trong phòng.
“Mau vào đây xem nó đi , nghịch ngợm lắm đấy.”
Đứa bé nằm trong nôi mở to đôi mắt tròn xoe nhìn chúng ta .
Khuôn mặt trắng trẻo như ngọc, đáng yêu vô cùng.
Trái tim ta lập tức mềm nhũn.
Ta đưa tay chạm vào ... bàn chân nhỏ xíu của nó.
“Nhỏ quá!”
Mẫn tỷ tỷ bật cười :
“Lúc muội còn nhỏ cũng bé như vậy đấy.”
Ta cười hì hì.
Nhưng nhìn quanh một vòng vẫn không thấy người khác, không khỏi hỏi:
“Tướng quân
không
có
ở phủ
sao
? Ngay cả
người
hầu hạ cũng ít như
vậy
.
”
Nghe vậy , nụ cười trên mặt Mẫn tỷ tỷ cũng nhạt đi vài phần.
Mẫu thân lo lắng hỏi:
“Có phải đã xảy ra chuyện gì không ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/tham-a-can/4.html.]
Nghe vậy , tỷ ấy vội vàng xua tay:
“Không phải , cũng không phải chuyện lớn gì.”
“Chỉ là biên cương không yên ổn , tướng quân đã ra tiền tuyến. Trong phủ cũng không cần nhiều người như vậy ... Có lẽ cũng sắp trở về rồi .”
Ta và mẫu thân nhìn nhau .
Đều biết mọi chuyện chắc chắn không đơn giản như lời tỷ ấy nói .
Lão tướng quân mất sớm.
Lão phu nhân một lòng ăn chay niệm Phật, chẳng quản việc gì.
Mẫn tỷ tỷ một mình quán xuyến cả gia nghiệp rộng lớn.
Hiện giờ phu quân lại ra chiến trường.
Ngày ngày sống trong lo lắng thấp thỏm.
Chắc hẳn cuộc sống chẳng dễ dàng gì.
Không khí trong phòng lập tức trầm xuống.
Để phá tan sự yên lặng ấy , ta lấy chiếc khóa vàng ra đưa cho Mẫn tỷ tỷ:
“Đây là quà gặp mặt ta chuẩn bị cho tiểu ngoại sinh. Tỷ thay nó nhận lấy đi .”
“Sao có thể được ? Quý giá quá rồi .”
Mẫn tỷ tỷ vội vàng từ chối.
Ta nhét thẳng vào tay tỷ ấy :
“Đây là chút tâm ý của người dì như ta . Tỷ không được từ chối đâu .”
Ta đã nói như vậy .
Tỷ ấy mới chịu nhận.
Xem tiểu ngoại sinh xong, lại dùng bữa xong xuôi, mẫu thân có chút mệt nên nghỉ ngơi ở phòng khách.
Ta và Mẫn tỷ tỷ ngồi trong phòng trò chuyện chuyện nhà.
Đúng lúc ấy , bên ngoài chợt vang lên tiếng bước chân.
Động tác thêu thùa của Mẫn tỷ tỷ khựng lại .
Trên mặt lập tức hiện lên vẻ vui mừng:
“Chắc là tướng quân trở về rồi !”
Nói rồi , tỷ ấy đặt khăn xuống, vội vàng đi ra ngoài.
Nhưng khi nhìn rõ người tới, lại lặng lẽ lui vào .
Ta không hiểu chuyện gì, bước tới bên cạnh hỏi:
“Sao vậy ?”
Tỷ ấy quay đầu lại , kiên nhẫn giải thích:
“Là tiểu thúc của ta .”
“Mười sáu tuổi đã theo tướng quân ra chiến trường, lập được không ít quân công.”
“Chỉ tiếc là người này không dễ chung sống, mắng người rất dữ. Ta thực sự không dám nói chuyện nhiều với hắn .”
“Vậy hắn có bắt nạt tỷ không ?”
Sau chuyện ở Tạ gia, ta đã chẳng còn thiện cảm gì với đám công t.ử thế gia trong kinh thành nữa.
Thấy Mẫn tỷ tỷ lộ vẻ sợ hãi, ta càng tức giận hơn.
Ta phẫn nộ nói :
“Mẫn tỷ tỷ, nếu tỷ sống ở phủ Tướng quân không vui vẻ, chúng ta sẽ về Dương Châu.”
“Đánh không lại thì chẳng lẽ còn không trốn được sao ?”
Ta thao thao bất tuyệt nói một hồi.
Thế nhưng thật lâu vẫn không nghe thấy ai đáp lời.
Ngẩng đầu lên.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Ta chỉ thấy Mẫn tỷ tỷ trợn to mắt, ánh mắt đầy kinh hãi.
Ta:
“?”
Theo ánh mắt của tỷ ấy quay đầu nhìn lại .
Lập tức đụng phải một đôi mắt đen sâu như mực.
Ta:
“...”
Cái đó...
Đây là lần đầu tiên ta nói xấu sau lưng người khác.
Vậy mà lại bị chính chủ bắt gặp sao ??!
Chaporia
Bình Luận (0)