Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
4
Không còn ngọc bội nữa, nhất thời ta không nghĩ ra nên mang thứ gì đi gặp Mẫn tỷ tỷ. Lại thêm tâm trạng tệ hại, thực sự không muốn khiến tỷ ấy lo lắng, nên nhờ người truyền lời rằng hôm nay có việc làm chậm trễ, hai ngày nữa sẽ tới.
Mẫn tỷ tỷ vốn là người thấu tình đạt lý, rất nhanh đã sai người hồi đáp, nói không sao cả, ngày nào tỷ ấy cũng ở trong phủ, đợi ta rảnh rồi đến là được .
Ta khẽ thở dài.
Trước khi tới Tạ gia, thực ra ta đã mang theo đầy ắp mong chờ.
Năm đó ở Dương Châu, Tạ Nam Tự đối xử với ta rất tốt .
Tháng tư, hắn cùng ta ngồi thuyền du hồ, còn đàn cho ta nghe một khúc nhạc.
Tháng mười, cua béo nhất mùa, hắn đích thân bóc cua cho ta , bóc đầy một bát, tất cả đều để ta ăn.
Tháng chạp, khi tuyết rơi, hắn sẽ sưởi tay cho ta , đỏ cả vành tai mà nói : “Đừng để bị lạnh.”
Khi ấy chúng ta đều còn trẻ, thiếu niên thiếu nữ cùng du ngoạn, tình ý lặng lẽ nảy sinh.
Thế nhưng cũng chính người như vậy , giờ đây lại chê ta thô tục, nói ta nhỏ nhen tính toán.
Ta không thay đổi.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Người thay đổi là hắn .
Ta không vì hắn mà đau lòng đâu .
Thế nhưng vì sao nước mắt lại chẳng thể ngừng rơi?
Ta lau rồi lại lau.
Âm thầm mắng bản thân không có tiền đồ.
5
Đợi cảm xúc hơi bình ổn lại , nha hoàn bên ngoài tới gọi, nói Tạ phu nhân cho mời.
Ta thay lại một bộ y phục khác, chỉnh trang xong xuôi rồi đi tới chính viện.
Điều khiến ta bất ngờ là trong chính viện có rất nhiều người .
Mẫu thân cũng ở đó. Vừa thấy ta , bà liền vẫy tay gọi, trên mặt còn mang theo ý cười .
Ta không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn bước tới bên cạnh mẫu thân , khẽ gọi:
“Mẫu thân .”
Tạ Nam Tự đứng ở phía đối diện, trên mặt không có biểu cảm gì.
Ngược lại , biểu muội của hắn lại âm thầm trừng mắt nhìn ta , ánh mắt đầy ác ý.
Ta coi như không thấy, tiếp tục hành lễ vấn an Tạ phu nhân.
Tạ phu nhân chỉ lạnh nhạt đáp một tiếng.
Thấy ta nhìn về phía Tạ Nam Tự, mẫu thân khẽ cong khóe môi, vỗ vỗ tay ta rồi dịu dàng nói :
“Tạ phu nhân, quấy rầy nhiều ngày như vậy , ta cũng không muốn vòng vo nữa. Lần này lên kinh thành, chính là vì hôn sự của nữ nhi ta .”
Năm đó khi phụ thân Tạ gia còn làm quan ở Dương Châu, bởi vì thanh liêm nên gia sản chẳng có bao nhiêu. Khi ấy Tạ Nam Tự bệnh nặng, nhà ta không biết đã bỏ ra bao nhiêu bạc mới cứu được hắn . Vốn chỉ là chuyện tiện tay giúp đỡ, nhưng thấy hai đứa có ý với nhau , hai nhà mới định ra hôn sự, cũng coi như là báo đáp ân tình.
Ta mím c.h.ặ.t môi, theo bản năng ngẩng đầu nhìn Tạ Nam Tự.
Nam nhân
kia
thần sắc lãnh đạm.
Nghe
vậy
,
hắn
khẽ
cười
nhạt một tiếng, ánh mắt sắc bén lướt qua
ta
rồi
chế giễu:
“Nghe nói thương nhân trọng lợi. Một vạn lượng bạc hay bước chân vào cửa Tạ gia, ngươi chọn đi .”
Lời này vừa thốt ra , cả sảnh đều kinh ngạc.
Đem bạc và hôn sự đặt lên bàn cân.
Rõ ràng là đang làm nhục người khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tham-a-can/3.html.]
Chắc hẳn là muốn thay Lâm Tiêu Vân đòi lại công bằng.
Đồng t.ử ta khẽ co lại , nơi n.g.ự.c truyền tới từng cơn đau âm ỉ, đầu ngón tay vô thức bấu sâu vào lòng bàn tay.
Tạ phu nhân hơi kinh ngạc, sau đó cúi đầu nhấp một ngụm trà .
Không nói một lời.
Nụ cười trên mặt mẫu thân lập tức biến mất. Những ánh mắt chế giễu và xem kịch vui xung quanh gần như muốn nhấn chìm chúng ta . Sắc mặt bà trắng bệch, vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y ta .
Ngược lại , Lâm Tiêu Vân lại lẩm bẩm:
“Thế thì chắc chắn nàng ta sẽ chọn gả cho biểu ca rồi . Nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết .”
Câu nói ấy khiến những người khác đều bừng tỉnh.
Chẳng qua chỉ là một câu mỉa mai mà thôi.
Ai lại từ bỏ cơ hội gả vào danh môn Tạ gia chứ?
Trước bao ánh mắt dõi theo.
Ta nhìn chằm chằm Tạ Nam Tự.
Trong ánh mắt lạnh lẽo của hắn , ta chớp mắt một lần rồi lại một lần .
Cuối cùng chậm rãi mở miệng:
“Ta chọn... một vạn lượng bạc.”
Một vạn lượng.
Đủ để ta trở về Dương Châu tìm một vị phu quân ở rể rồi .
Lời vừa dứt.
Ánh mắt của nam nhân kia lập tức thay đổi.
6
Đồng t.ử Tạ Nam Tự mở lớn, nhìn chằm chằm vào ta . Sắc mặt hắn lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Nhưng ta lại làm như không thấy, nghiêm túc hỏi:
“Đều đổi thành ngân phiếu cả chứ? Mang theo sẽ tiện hơn.”
Lần này đến lượt Tạ phu nhân không bình tĩnh nổi. Bà vỗ nhẹ vào Tạ Nam Tự, rồi quay sang nói với mẫu thân ta :
“Trẻ con nói năng hồ đồ, bà đừng để bụng. Hôn sự này Tạ gia chúng ta vẫn nhận.”
Mẫu thân vừa mở miệng định nói thì đã bị Tạ Nam Tự cắt ngang:
“Được thôi, muốn ngân phiếu đúng không ?”
Nói rồi , hắn nhìn Tạ phu nhân, tức đến bật cười :
“Mẫu thân , năm đó hôn ước vốn chỉ là lời hứa miệng, không thể coi là thật. Chi bằng đưa luôn một vạn lượng bạc này , coi như trả hết ân cứu mạng năm xưa!”
“A Tự!”
Tạ phu nhân do dự hồi lâu, cuối cùng khó xử nhìn về phía chúng ta , rồi vẫn sai quản gia mang ngân phiếu tới.
Tạ gia hiện giờ gia đại nghiệp đại, đương nhiên không thiếu chút bạc ấy .
Trước ánh mắt trợn tròn của mọi người , ta thản nhiên nhận lấy chiếc hộp đựng ngân phiếu, khoác tay mẫu thân :
“Mẫu thân , chúng ta đi thôi.”
Mẫu thân muốn nói lại thôi.
Nhưng trước mặt mọi người , cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ gọi gia bộc rồi cùng ta rời khỏi Tạ gia.
Chaporia
Bình Luận (0)