Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

5

Ngày thứ hai, ta tặng kẹo hồ lô (phiên bản ít đường). Ngày thứ ba, ta tặng burger thịt trứng. Ngày thứ tư, ta tặng khoai tây nướng. Ngày thứ năm, ta tặng trà sữa nướng và bánh trứng nướng.

Mấy đứa trẻ ngày nào cũng xoay quanh ta , miệng lại gọi Tiết mẫu phi không rời, gọi rất nhiệt tình....

Ngày thứ mười, ta bị Thái hậu gọi tới phạt quỳ. Có người tố cáo ta .

Lão thái thái thấy lúc trước ta làm liên lụy đến đại nhi t.ử tốt của bà, giờ lại làm hại đến tôn t.ử tốt của bà. Đồ ăn không ra gì như thế, sao có thể lọt vào miệng Hoàng t.ử cao quý được ?

Nhưng không sao , bà mắng ta , ta không đáp lại . Bà lại không dám đá-nh ta .

Vốn định cứ như vậy mà lấp l.i.ế.m cho qua. Lại đột nhiên có người tới bẩm báo, nói Lục Hoàng t.ử tới cầu xin cho ta .

Ta khựng lại , ngẩng mắt nhìn Thái hậu vẻ mặt nghiêm nghị.

Bà chỉ vào ta : “Tôn t.ử của ai gia hiếu thuận như vậy , sao lại có người mẹ như ngươi. Trước kia ngươi không quản nó, giờ ngươi lại đối xử tệ với nó, nếu ngươi không muốn nuôi thì sớm đưa tới cho ai gia.”

Ta khẽ nói :

“Thái hậu nương nương bớt giận. Kỳ Nhi rất được bệ hạ và Thái hậu thương yêu, nó tuy tuổi còn nhỏ, cũng biết cảm ơn, muốn cầu phúc cho bệ hạ và Thái hậu. Sau khi hỏi Quốc sư, mới biết cần phải tiếp xúc nhiều với tập tục dân gian, bớt đi sự yếu ớt của Hoàng t.ử mới có thể cầu được ước thấy.”

“Thần thiếp là người làm mẹ , muốn thành toàn lòng hiếu thảo của Kỳ Nhi, lại không nghĩ ra ý tưởng nào khác, mới nghiên cứu món ăn dân gian. Mong Thái hậu tha lỗi .”

Thái hậu thần sắc hòa hoãn hơn một chút, nhưng giọng điệu vẫn không tốt : “Vừa nãy sao ngươi không nói ?”

Ta bái: “Thần thiếp có tội, tất nhiên phải chịu phạt. Thái hậu nương nương thương Kỳ Nhi như vậy , thần thiếp không muốn làm Thái hậu nương nương phiền lòng.”

Thật lâu sau , bà thở dài, gọi ta đứng dậy: “Ngươi bỏ được sự kiêu căng rồi thì vẫn coi là hiền đức. Thôi vậy , về đi , dạy dỗ tôn t.ử của ai gia cho tốt .”

Ta đáp lời, vừa đi được hai bước, lại bị Thái hậu gọi lại : “Đồ ăn ngươi làm cho Kỳ Nhi, cũng đưa tới cho ai gia một phần.”

Ta ngẩn người , nói : “Vâng.”

Bước ra khỏi Từ Ninh cung, đập vào mắt là Tiểu A Bảo tĩnh lặng đứng ven đường đợi ta . Trên mặt nó không có vẻ lo lắng, bình tĩnh không giống một đứa trẻ.

Thấy ta bước ra , đôi mắt mới sáng lên, lao tới ôm lấy ta : “Mẫu phi, người không sao chứ?”

Ta xoa xoa khuôn mặt hơi lạnh của nó: “Đương nhiên không sao rồi . Nghe nói con đi vội quá, ngã một cú à ?”

Nó lắc đầu: “Gấu áo chỉ bẩn một chút thôi ạ.”

Ta cười cười : “Đi thôi, chúng ta về nhà.”

Nó gật đầu thật mạnh.

Đúng lúc hoàng hôn buông xuống, ta nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nó, bóng dáng một lớn một nhỏ hắt nghiêng trên tường cung.

Mồ hôi trong lòng bàn tay Tiểu A Bảo vừa nóng vừa lạnh, tiếng thở dốc cố ý kiềm chế lại vô cùng rõ nét. Ta cảm nhận được trái tim mình cũng đang đập mạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trau-ngua-thoi-hien-dai-xuyen-thanh-phi-tan-hau-cung/chuong-4.html.]

6

Buổi tối, ta kể chuyện Cô Bé Quàng Khăn Đỏ dỗ nó ngủ. Tiểu A Bảo tâm trạng vẫn không cao, ủ rũ rượi, mấy lần muốn nói lại thôi.

Ta nựng ch.óp mũi nó: “Có chuyện gì thì cứ nói nhé, không tối về lại nằm mơ đấy.”

Nó cụp mắt xuống, vòng tay ôm cổ ta : “Mẫu phi, là mẫu phi của Tam ca, Thục Phi nương nương tố cáo người . Tam ca và Thục Phi cãi nhau , chúng con nghe lén được . Con, Nhị ca, nhị tỷ, chúng con đều không chơi với Tam ca nữa.”

“Oa,” ta kinh ngạc nói : “Các con thính tai thật đấy, giỏi lắm. Sau này tối ít xem sách thôi, thực sự muốn xem thì cũng phải thắp đèn sáng, thị lực cũng phải tốt như vậy mới được .”

Nó thoáng m.ô.n.g lung, sau đó gật gật đầu, ngáp một cái: “Mẫu phi, con buồn ngủ rồi .”

Ta giúp nó đắp chăn, ôn hòa nói : “Vậy chúc ngủ ngon, chúc con có một giấc mơ đẹp .”

Nó cười khúc khích: “Con muốn trong mơ đá-nh bà ngoại bại sói.”

Ta cũng cười : “Con nhất định là một thợ săn thân thủ bất phàm.”

Nó buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, bàn tay nhỏ bé vẫn nắm lấy tay áo ta , lẩm bẩm: “Con sẽ bảo vệ tốt cho mẫu phi.”

Lòng ta hơi d.a.o động, rón rén rời đi .

Đèn cung điện sáng trưng, ta tranh thủ lúc đêm chưa đậm, cùng Lệ Chi đi tới Ngự thư phòng.

Thái hậu muốn ăn món ăn vặt, ta không dám đích thân dâng lên. Nếu không cẩn thận ăn ra vấn đề gì, tội danh mưu phản của Tiết gia sẽ bị đóng đinh ngay lập tức.

Sau khi thông báo, Tiêu Dục rất nhanh đã cho ta vào .

Hắn mặt mày nhạt nhẽo: “Mấy hôm trước còn không chịu giữ trẫm lại , hôm nay sao lại chủ động tới cửa? Nếu nàng là vì bị Thái hậu trừng phạt mà tới đây kể khổ với trẫm, thì không cần mở miệng đâu .”

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ta cười khẽ, đứng tại chỗ lặng lẽ nhìn hắn .

Cho đến khi hắn hồ nghi nói : “Nàng đang nghĩ gì vậy ?”

Ta ngước mắt, “Thần thiếp đang nghĩ, chắc là sự bá đạo, kiêu căng, lỗ mãng suốt bao năm qua của thần thiếp đã thực sự khiến bệ hạ thất vọng, cho nên bệ hạ mới nghĩ thần thiếp như vậy .”

Bốn mắt chạm nhau , Tiêu Dục thở dài: “Minh Ý. Là trẫm sơ suất với nàng.”

Ta bước lên trước , cúi lễ nhẹ: “Thần thiếp cũng sơ suất với bệ hạ.”

Hắn đột nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y ta .

Thật lâu sau , cuối cùng hắn hỏi: “Nàng tới đây đêm nay, vì chuyện gì?”

Ta vào chủ đề chính:

“Thái hậu nương nương muốn nếm thử chút món ăn vặt ở cung của thần thiếp . Thần thiếp nghĩ, cứ làm như vậy rồi mang tới thì có chút mất đi ý mới mẻ.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...