Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Vừa hay sắp tới sinh nhật Thái hậu, không bằng mô phỏng theo dân gian, dựng một con phố ăn uống, làm vài món ăn mới lạ mà trong cung không ăn được , có thể mở cửa cho cả cung trên dưới , náo nhiệt lên để lấy lòng Thái hậu. Bệ hạ thấy thế nào?”
Tiêu Dục suy tư một chút, gật đầu: “Ý tưởng không tồi. Vậy nàng đảm nhận việc này nhé?”
Ta ngẩn người : “A?”
Tiêu Dục cười nói : “Ý của nàng, chẳng lẽ muốn nhường công lao cho người khác?”
Ta mỉm cười ôn hòa: “Danh tiếng của thần thiếp ... không tốt lắm. Chuyện làm nổi bật thế này vẫn nên bớt làm thì hơn. Hơn nữa, thần thiếp đã nghĩ ra ý tưởng rồi , các tỷ muội khác cũng nên góp sức. Vừa hay cũng sắp tới sinh nhật Tam Hoàng t.ử rồi , không bằng để Thục Phi tỷ tỷ chủ trì?”
Tiêu Dục bật cười : “Nếu nàng đã muốn làm hiền phi, sao trẫm có thể không thành toàn cho nàng.”
Ta tạ ơn.
7
Thục Phi làm việc rất hiệu quả, con phố ẩm thực trông rất ra dáng đã nhanh ch.óng được chuẩn bị xong. Nghe nói Thái hậu rất vui. Ta cũng rất vui.
Sáng sớm trước khi Tiểu A Bảo đi học, ta cố nén cơn buồn ngủ dặn dò thằng bé: "Tan học xong đừng chạy lung tung, nhớ mua đồ ăn ngon cho mẫu phi."
Thằng bé luôn ra dáng người lớn lắc lắc đầu, rồi đáp một tiếng: "Biết rồi ạ!"
Ta lại hôn mê mấy ngày.
Mấy ngày trước bày sạp khiến ta mệt muốn chế-t. Sau khi ngủ đủ giấc, ta chọn một buổi chiều tà rực rỡ, đi dạo một vòng quanh con phố ẩm thực của Thục Phi.
Ừm...
Không kém gì thời hiện đại, lại còn không có phụ gia.
Tình cảm của mấy vị Hoàng t.ử Công chúa tốt hơn nhiều, tay trong tay cùng đi dạo phố. Chỉ duy nhất loại trừ Tam Hoàng t.ử ra .
Thằng bé ngồi xổm một mình trong góc. Ta đứng sau lưng nó, cái bóng dài che phủ lấy một vốc người cô độc của nó.
Nó kinh ngạc quay đầu lại : "Tiết mẫu phi?"
Ta ngồi xổm xuống, dịu dàng hỏi: "Sao lại không vui thế?"
Tai nó đỏ lên: "Chắc là Lục đệ đã nói với người rồi , là mẫu phi của con đã mách lẻo với Thái hậu, hại người bị trách phạt, hại các huynh đệ tỷ muội không được ngửi thấy đồ ăn ngon người làm ."
Ta bật cười thành tiếng.
"Vậy nên con vì chuyện này mà cãi nhau với mẫu phi con?"
Nó do dự gật gật đầu.
Ta gõ nhẹ vào đầu nó một cái: "Mẫu phi là vì tốt cho con, lo con bị vật ngoài thân dụ dỗ, sao có thể giận dỗi với nàng ấy chứ? Nàng ấy là người yêu con nhất trên đời đấy."
Đuôi mắt nó đỏ ửng, giọng điệu rất bướng bỉnh: " Nhưng các huynh đệ tỷ muội ghét con, không chơi với con."
Ta an ủi nó: "Đó là bọn nó không đúng, Tiết mẫu phi sẽ bảo bọn nó xin lỗi con."
Không đợi nó phản ứng, ta hét lớn một tiếng: "Tiêu Kỳ, con qua đây!"
Đằng xa, Tiểu A Bảo ngơ ngác
nhìn
quanh,
sau
khi khóa c.
h.ặ.t ánh mắt
vào
ta
, liền nở một nụ
cười
, chạy lon ton về phía
này
. Một tay dắt Nhị tỷ, một tay kéo Nhị ca. Ba đứa trẻ
sau
khi
nhìn
thấy Tam Hoàng t.ử, đồng loạt xụ mặt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trau-ngua-thoi-hien-dai-xuyen-thanh-phi-tan-hau-cung/chuong-5.html.]
Ta hỏi: "Có thích con phố này không ?"
Chúng đồng thanh nói : "Thích ạ!"
Ta hỏi: "Có thích những món ngon này không ?"
Chúng: "Thích ạ!"
Ta hỏi: "Có biết là ai đã dựng lên con phố này không ?"
Giọng chúng nhỏ hơn một chút, mặt đỏ bừng: "Thục mẫu phi."
Ta tiếp tục nói : "Là Tam Hoàng t.ử đã cầu xin mẫu phi của nó chuẩn bị thật tốt đấy, các con phải nói gì với Tam ca hoặc Tam đệ đây?"
Nhị Công chúa ngoảnh mặt đi hừ lạnh một tiếng. Nhị Hoàng t.ử lẳng lặng không nói gì.
Tiểu A Bảo nghiêng đầu nhìn ta , dõng dạc nói : "Cảm ơn Tam ca!"
Nhị Công chúa tức đến giậm chân: "Tiểu Lục! Mẫu phi đệ bị mách lẻo đấy!"
Ta thấy buồn cười : "Biết lỗi mà sửa, không gì tốt hơn thế. Thục Phi đã dùng hành động để xin lỗi ta , ta tha thứ cho nàng ta . Các con trút giận lên Tam Hoàng t.ử, có phải là đã làm sai rồi không ? Nên nói gì nào?"
Tam Hoàng t.ử vội lắc đầu: "Không không , Tiết mẫu phi..."
Mấy người im lặng một hồi.
Vẫn là Tiểu A Bảo lên tiếng trước : "Xin lỗi Tam ca!"
Nhị Hoàng t.ử khẽ nói : "Tam đệ , xin lỗi ."
Nhị Công chúa đá đá viên sỏi nhỏ dưới chân một lúc, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, kéo tay Tam Hoàng t.ử: "Tam ca, chúng ta cùng đi chơi đi !"
Cảm xúc của mấy đứa trẻ đến nhanh, đi cũng nhanh. Kết bạn chạy xa mất.
Ta buồn cười lắc đầu, cùng Lệ Chi về cung.
Khoảnh khắc quay người lại , một bóng dáng huyền sắc lóe lên rồi biến mất.
8
Thục Phi gửi cho ta rất nhiều trang sức quý giá, mặc dù nàng ta không nhắn nhủ lời nào, nhưng ý xin lỗi đã rất rõ ràng.
Lệ Chi bày tỏ quan điểm: "Nương nương, trước đây người bắt nạt người khác đều là công khai, chưa bao giờ chơi trò mờ ám. Thục Phi quả thực là quá đáng."
Ta: "... Hèn gì mà ta t.h.ả.m thế này ."
Lệ Chi lại nghi hoặc: "Nương nương, tại sao người lại giúp Thục Phi nói chuyện?"
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Ta thở dài: "Nàng ta nhắm vào ta thì thôi, nhưng không thể ảnh hưởng đến tình cảm của bọn trẻ. Huynh đệ tỷ muội nhất định phải hòa thuận, từ nhỏ đã nảy sinh hiềm khích, lớn lên thì làm sao cho tốt đây?"
Lệ Chi trầm ngâm suy nghĩ, nhưng nghĩ không ra , thế là gọi người mang đồ ăn ngon vào .
Hoàng thượng ra vào cung của ta ngày càng nhiều, dù ban đêm không ở lại , cũng phải đến ăn cùng ta bữa tối.
Ta cảm thấy chuyện này khá đau đầu, việc ăn uống hạnh phúc thế này , ta không thích bị làm phiền. Thế là thường xuyên ăn nhiều hơn một chút trước khi hắn tới.
Chaporia
Bình Luận (0)