Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hôm nay thứ Tiểu A Bảo mang cho ta là tiểu long bao canh tươi và bánh gạo hoa quế, đều là mới ra lò. Ta tranh thủ ăn sạch tiểu long bao từ sớm.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, vừa ăn xong Tiêu Vũ đã tới.
Hắn nhón lấy một miếng bánh gạo, nếm thử một miếng: "Lạ thật, ngửi thấy có mùi thịt, nhưng ăn lại không cảm thấy."
Đũa trên tay ta khựng lại , rồi gắp cho hắn thêm miếng bánh gạo nữa: "Chắc là quốc sự bận rộn, bệ hạ mệt đến mức sinh ra ảo giác rồi , thần thiếp gọi người truyền thiện ngay đây."
Vừa mới đứng dậy, cửa điện bỗng nhiên bị người đẩy mạnh ra .
Đại cung nữ của Thái hậu hớt hải lao vào , quỳ xuống dập đầu: "Bệ hạ! Không xong rồi , Thái hậu nương nương ăn đồ ở phố dài, trúng độc hôn mê bất tỉnh rồi !"
Tiêu Vũ đại kinh. Ta cũng đại kinh.
Nội thị bên cạnh Tiêu Vũ vội vàng hỏi: "Thái hậu ăn cái gì? Không phải là bánh gạo hoa quế đấy chứ?"
Cung nữ kia lắc đầu: "Không phải ."
Bọn ta thở phào nhẹ nhõm.
Ai ngờ câu tiếp theo của nàng ta lại là: "Là tiểu long bao. Tiểu long bao có độc!"
Lệ Chi hét lên một tiếng. Ta cũng hét lên một tiếng.
Tiêu Vũ: "?"
Khoảnh khắc tiếp theo, ta che cổ họng, vô lực ngã thẳng xuống.
9
Khi ta tỉnh lại lần nữa, phát hiện Tiểu A Bảo đang gục bên giường ta ngủ thiếp đi . Tiêu Vũ đang xử lý chính vụ trên cái bàn bên cạnh.
Thấy ta tỉnh lại , chỉ liếc nhìn một cái nhẹ tênh: "Tiết Minh Ý. Nàng đúng là bảo vệ đồ ăn thật đấy."
À, cái này .
Ta cười gượng: "Hơi thôi, hơi thôi."
Hắn buông tấu chương, qua ánh đèn và bóng ảnh nhìn thẳng vào ta : "Sau này nàng muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, không cần phải che đậy, không cần phải sợ vì thế mà trẫm không thích nàng."
...
Ta ngủ mệt, mắt buồn ngủ, đọng lại chút nước mắt.
Tiêu Vũ càng hiểu lầm, thâm tình nói : "Trẫm đã hạ chỉ, khôi phục vị trí Quý phi của nàng."
Ta ngơ ngác nói : "Đa tạ bệ hạ."
Hoàn hồn một lát, ta mới nhớ ra : "Thái hậu nương nương thế nào rồi ?"
Ánh mắt Tiêu Vũ phức tạp: "Bà ấy trúng độc còn không sâu bằng nàng. Rốt cuộc là nàng đã ăn bao nhiêu?"
Ta khá ngại ngùng.
"Chuyện đã điều tra rõ chưa ? Rốt cuộc là ai hạ độc vậy ?"
Trong mắt Tiêu Vũ lướt qua một tia hung ác: "Một tiểu cung nữ trước đây trong cung của Thái hậu, sau khi bị Thái hậu trách phạt thì luôn ôm hận trong lòng, lần này nhân lúc hỗn loạn đã hạ độc vào món ăn vặt Thái hậu thích nhất, liên lụy đến nàng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trau-ngua-thoi-hien-dai-xuyen-thanh-phi-tan-hau-cung/chuong-6.html.]
Ta thở dài: "Ta vẫn
ổn
. Liên lụy đến Thục Phi tỷ tỷ mới là thật.
"
Tiêu Vũ hừ lạnh một tiếng: "Bất kể nàng ta có biết hay không , hữu tâm hay vô ý, trẫm đã tước đoạt phong hiệu của nàng ta , giáng làm Mỹ nhân, chuyển đến Phong Hòa cung rồi ."
Ta nhíu mày: "Bệ hạ."
Tiêu Vũ phất tay một cái: "Không cần xin tha cho nàng ta , con cái dạy dỗ không tốt , chút chuyện nhỏ này cũng làm không xong, nàng ta đáng đời."
Ta cụp mắt xuống: "Chỉ là đáng thương cho Tam Hoàng t.ử."
Tiêu Vũ nắm lấy tay ta : "Sau nàyThụy Nhi nhờ nàng chăm sóc nhiều hơn. Những ngày qua trẫm quan sát, phát hiện bọn trẻ đều rất thích nàng."
Ta khẽ nói : "Bệ hạ yên tâm. Thần thiếp sẽ làm tốt ."
10
Chuyện Thái hậu bạc đãi cung nhân bị trả thù cả cung đều biết , bà ốm một trận ra trò, từ đó về sau sức khỏe luôn không tốt .
Nhân duyên của ta ngược lại còn tốt lên một chút. Ngay cả Lâm Quý phi vốn cao ngọa cũng thỉnh thoảng đến hỏi ta cách nấu đồ ăn ngon.
Tính cách Tam Hoàng t.ử trở nên cô độc hơn, nhưng vì không còn Thục Phi ép buộc, nó không cần dành toàn bộ thời gian vào bài vở, ngược lại đã khai quật được thiên phú về y học. Ngày nào sáng tối cũng đến cung Thái hậu hầu bệnh, nói là thay mẫu phi chuộc tội. Là một đứa trẻ thông minh.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Tiểu A Bảo bớt đi áp lực do Tam ca mang lại , cái tật lải nhải cũng đã cải thiện nhiều, ta nhân lúc nó có sức lực, dạy nó học đàn.
"Đàn hát có thể nuôi dưỡng tâm hồn đấy, lợi ích nhiều lắm."
Tiểu A Bảo bịt tai lại : " Nhưng mẫu phi ơi, người có biết đàn không ?"
Ta thu tay dạy học lại , mời cho nó một sư phụ khác.
Nó quả nhiên thích thật. Còn đi khoe với các huynh đệ tỷ muội .
Nhị Hoàng t.ử ban đầu khinh thường không thèm nhìn , nhưng sau khi Tiểu A Bảo bảo nó thử xem, nó phát hiện ra kẻ có trí nhớ siêu phàm như mình lại là kẻ mù âm nhạc tuyệt đối. Tiểu hài t.ử sụp đổ.
Nó nhận ra mình không phải thiên tài. Từ đó về sau trong lớp học không bao giờ khinh thường các huynh đệ tỷ muội nữa. Tiểu A Bảo sống ngày càng vui vẻ.
Cuối thu, Lệ Chi bấm ngón tay tính toán rồi nói : "Nương nương, Tiết Tướng quân sắp khải hoàn trở về rồi ."
Nhanh thật đấy.
Ta khép hờ mắt, tỉ mỉ lắng nghe ngoài cửa sổ.
Tiếng lạnh ai gieo nơi đầu hiên, lá ngô đồng rơi vẽ nên mùa thu. Gió nổi lên rồi , trời cũng đã rất lạnh.
11
Tiệc khánh công dưới sự khuyên can hết mực của ta , đã được tổ chức khá giản dị. Ta cũng từ chối ân điển người nhà vào cung thăm hỏi. Mặc dù Tiêu Vũ không nói , nhưng ta nhìn ra được , hắn rất hài lòng.
Nhưng ta vạn vạn không ngờ tới!
Sự vô tư đến vô tâm của Tiết gia là di truyền, chảy trong xương tủy!
Ta không đến với núi, núi tự đến với ta .
Tiết phụ như ngọn núi không biết lẻn vào cung bằng cách nào, phục kích trong hậu hoa viên đợi ta .
Chaporia
Bình Luận (0)