20px

 

Văn án:

 

Đêm động phòng hoa chúc.

 

Thái t.ử ôm c.h.ặ.t dây quần của mình , mặt đỏ bừng:

 

"Nàng giở trò lưu manh!"

 

Ta bật cười .

 

Đêm tân hôn không giở trò lưu manh thì còn làm gì nữa?

 

Chẳng lẽ đi nghịch cái dây quần đã đứt làm đôi của hắn sao ?

 

 

 

Thiên hạ đồn ta mang mệnh phượng hoàng.

 

Ngày ta chào đời, trăm hoa đua nở, vạn chim kéo đến triều bái.

 

Nhưng sự thật là...

 

Hoa là do phụ thân ta trồng.

 

Chim là do phụ thân ta bắt.

 

Ngay cả giờ sinh cũng được tính toán kỹ lưỡng từ trước , mẫu thân ta phải cố hết sức mới sinh ta đúng thời khắc đã định.

 

Phụ thân ta là ai?

 

Ông là đại tướng quân Trấn Quốc nhất phẩm, từng nắm giữ ba châu mười hai quận vùng Tây Bắc, thống lĩnh ba mươi vạn binh mã, một truyền kỳ áo vải được phong hầu từ thuở thiếu niên.

 

Nhưng đó là chuyện trước kia .

 

Còn bây giờ...

 

Ông chỉ là một nam nhân trung niên cực kỳ nhàm chán, không còn binh quyền, ở không trong phủ, lại chẳng sinh được nhi t.ử.

 

Có lẽ vì quá nhàn rỗi.

 

Nên ông bắt đầu một kế hoạch vô cùng vĩ đại.

 

Kế hoạch nuôi dưỡng Hoàng hậu.

 

Nhưng cô mẫu ta vẫn luôn cho rằng, phụ thân không phải đang nuôi con dâu cho Hoàng đế.

 

Mà là đang nuôi một tay đ.ấ.m cho Hoàng đế.

 

Các tiểu thư danh môn khuê các khác đều tinh thông cầm kỳ thi họa, cử chỉ đoan trang, dung mạo xinh đẹp , lời nói dịu dàng.

 

Còn ta ...

 

Đao thương kiếm kích đã luyện tới mức xuất thần nhập hóa.

 

Rìu b.úa câu xiên cũng đạt tới cảnh giới đăng phong tạo cực.

 

Sức cổ tay, sức cánh tay mạnh đến mức đáng sợ.

 

Hai quả lưu tinh chùy bằng huyền thiết trong tay ta múa lên vù vù như gió.

 

Thanh lâu kỹ quán đi lại như sân sau nhà mình .

 

Theo lời cô mẫu.

 

"Phụ thân ngươi chinh chiến nửa đời, cuối cùng lại bị tước binh quyền bằng một chén rượu."

 

"Ông ấy đang báo thù theo cách vòng vo."

 

Ông tỉ mỉ nuôi dưỡng ta thành bộ dạng này .

 

Chỉ để chuyên môn khiến Hoàng đế đau đầu.

 

Các ngươi thử nghĩ xem.

 

Có vị Hoàng đế nào vui nổi khi vật tay còn thua cả Hoàng hậu của mình ?

 

Hoàng đế cũng cần thể diện chứ.

 

Nhưng nhi t.ử Hoàng đế thì không cần.

 

Bởi vậy mới có chuyện vị Thái t.ử kia bị ép cam tâm tình nguyện cưới ta .

 

Hôm thái giám truyền chỉ tới phủ.

 

Ta đang ôm một con báo gấm mới bắt được , giúp nó mài vuốt.

 

Vị cận thần bên cạnh Hoàng thượng sợ tới mức suýt ngồi bệt xuống đất.

 

Đến lúc đọc thánh chỉ, giọng còn run lên.

 

"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết ."

 

"Đích thứ nữ phủ Bình Viễn tướng quân, Giang Vân Âm, dịu dàng hiền đức, tính tình đoan trang, tài danh xuất chúng."

 

"Phong làm Thái t.ử phi."

 

"Ban thưởng Phượng Minh Cửu Thiên một kiện, ba đấu minh châu, ba mươi cây gấm Phù Dung."

 

Khoan nói đến việc người trong thánh chỉ có liên quan gì tới ta hay không .

 

Chỉ riêng ba chữ "Thái t.ử phi" thôi.

 

Phụ thân và ta đã nhìn nhau trừng trừng suốt ba nhịp thở.

 

Ta hỏi:

 

"Phụ thân đút lót rồi à ?"

 

Phụ thân :

 

"???"

 

"Ta không có !"

 

"Ta không làm !"

 

"Con đừng nói bậy!"

 

Ta:

 

"Thế sao con lại thành Thái t.ử phi?"

 

"Chẳng phải đã nói con sẽ kế thừa Tây Bắc quân của phụ thân sao ?"

 

Phụ thân nghẹn lời một lúc.

 

Cuối cùng mới đáp:

 

"...Gặp vấn đề thì nên tìm nguyên nhân từ chính bản thân mình ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-tuong-thai-tu-phi/chuong-1.html.]

 

Ngồi trong kiệu phượng xuất giá.

 

Phía sau là số binh thư, võ học điển tịch và mười hai thị nữ cao thủ mà phụ thân vét sạch gia sản chuẩn bị cho ta .

 

Cuối cùng ta cũng tìm ra nguyên nhân.

 

Vinh quang của võ tướng khác với văn thần.

 

Từ xưa đến nay khó truyền thừa nhất.

 

Hoàng quyền không thể thiếu binh quyền bảo vệ.

 

Nhưng đồng thời cũng kiêng kỵ nhất những người nắm binh quyền.

 

Vì thế, phụ thân ta lúc ở đỉnh cao đã chủ động lui về.

 

Hơn nữa còn kiên quyết không sinh nhi t.ử.

 

Nhưng lão già ấy cũng không cam lòng để cơ nghiệp mình liều mạng gây dựng bị chấm dứt chỉ sau một đời.

 

Cho nên ông dựng lên truyền thuyết mệnh phượng hoàng cho ta .

 

Còn dẫn ta ra chiến trường g.i.ế.c địch.

 

Từ khoảnh khắc chiến công của ta đủ tư cách kế thừa Tây Bắc quân.

 

Đã định sẵn ta chỉ còn một con đường.

 

Gả vào hoàng thất.

 

Và thế là...

 

Ta lớn lên theo cái lối hung hãn ấy .

 

Đêm động phòng hoa chúc.

 

"Nàng... nàng... nàng muốn làm gì?"

 

Vị tiểu Thái t.ử da trắng môi hồng, vai rộng chân dài vừa đỏ mặt tía tai kéo cái dây quần đã đứt làm đôi của mình , vừa run giọng hỏi.

 

Ta đứng dậy.

 

Nâng tay.

 

Dáng điệu yểu điệu thướt tha.

 

Ôi trời.

 

Mới thế này đã nhằm nhò gì.

 

Ta nhìn hắn .

 

"Đêm tân hôn không giở trò lưu manh thì làm gì?"

 

"Chơi với cái dây quần đã thành hai khúc của điện hạ sao ?"

 

Ánh mắt ta chậm rãi hạ xuống.

 

Lướt qua nơi bên dưới .

 

Chỉ một cái nhìn .

 

Tai Thái t.ử đã đỏ tới mức như sắp nhỏ m.á.u.

 

Ta bật cười .

 

"Điện hạ không còn đòi tới viện của Từ Lương Đệ nữa à ?"

 

Thái t.ử ngẩng cổ.

 

"Ai bảo ta không đi ?"

 

"Thân thể Thấm Nhi không khỏe, ta ..."

 

"Ồ?"

 

"Điện hạ thật sự định tát vào mặt thần thiếp như thế ngay trong đêm tân hôn đầu tiên sao ?"

 

Ta mỉm cười .

 

Từng bước tiến lại gần.

 

Đến khi chỉ còn cách hắn trong gang tấc.

 

Ta mới nhẹ giọng nói :

 

"Chỉ cần điện hạ dám bước ra khỏi cửa."

 

"Thần thiếp sẽ lột luôn áo ngoài của người ."

 

"Trói lên cột trước cổng."

 

"Để toàn bộ bá tánh kinh thành được dịp chiêm ngưỡng thân thể của điện hạ."

 

Dùng giọng điệu dịu dàng nhất.

 

Nói lời độc ác nhất.

 

Ta âm thầm vỗ tay khen chính mình trong lòng.

 

Hoàn hảo.

 

Thái t.ử nhìn màn đổi sắc mặt nhanh như trở bàn tay của ta .

 

Sững sờ.

 

Hắn là đích t.ử duy nhất của Hoàng hậu.

 

Hai mươi năm làm hoàng t.ử thuận buồm xuôi gió.

 

Chắc chưa từng bị ai đối xử thế này .

 

Kinh ngạc đến mức cằm cũng suýt rơi xuống.

 

"Bản cung là Thái t.ử Đông Cung..."

 

"Nàng dám?!"

 

Ta đưa tay vuốt gò má sắc nét của hắn .

 

Ngón tay chậm rãi lướt xuống.

 

"Mười bốn tuổi ta dám dùng một mũi tên xuyên thủng n.g.ự.c thống lĩnh quân Hồ."

 

"Mười sáu tuổi dám tay không bắt sống bạch hổ."

 

"Nay ta mười tám tuổi rồi ."

 

"Điện hạ đoán xem..."

 

"Ta có dám hay không ?"

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...