20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Đương nhiên là dám.

 

Ta túm lấy cổ áo hắn .

 

Mạnh tay kéo một cái.

 

"Roẹt!"

 

Cổ áo Thái t.ử rách toạc.

 

Từ cổ xuống tận rốn.

 

Từ áo ngoài tới áo lót.

 

Tất cả đều tung bay trong gió.

 

Ta nhướng mày.

 

Huýt sáo một tiếng.

 

"Thân hình không tệ nha."

 

"LƯU MANH!!!"

 

Tiếng gào đầy bi phẫn của tiểu Thái t.ử vang vọng khắp Đông Cung.

 

Ba ngày vẫn còn dư âm.

 

 

Từ ngày ta vào Đông Cung.

 

Sang ngày thứ hai.

 

Toàn bộ trắc phi, lương đệ và thị thiếp trong cung đều biết một chuyện.

 

Nữ nhi của nhũ mẫu Thái t.ử là Từ Lương Đệ người trước nay được sủng ái nhất.

 

Sắp thất sủng rồi .

 

"Phải nói Từ Lương Đệ đúng là không biết nhìn sắc mặt người khác."

 

"Thái t.ử phi là người được Hoàng thượng và Hoàng hậu đích thân chọn lựa, lại xuất thân tướng môn."

 

"Ấy thế mà đêm tân hôn còn dám giả vờ không khỏe, đòi điện hạ sang bầu bạn."

 

"Thấy chưa ? Mới sáng sớm đã bị phạt quỳ rồi ."

 

"Chứ còn gì nữa."

 

"Tự chuốc nhục vào thân ."

 

"Nghe nói đêm qua Thái t.ử chẳng những không đi ..."

 

Người nói đến đây liền bật cười .

 

"Đêm qua còn gọi nước tới tận năm sáu lần ở viện của Thái t.ử phi cơ."

 

...

 

Mà trung tâm của mọi lời đồn đại ấy .

 

Chính là ta .

 

Lúc này ta đang thảnh thơi ngồi trên ghế chủ vị trong đại sảnh.

 

Nhìn mỹ nhân đang quỳ dưới đất.

 

Mắt sáng môi hồng.

 

Eo thon như liễu.

 

Là một mỹ nhân.

 

Nhưng cũng là một kẻ ngu xuẩn.

 

Người thông minh sẽ không bao giờ tùy tiện ra tay khi còn chưa phân rõ địch ta .

 

Sự thăm dò tối qua của nàng ta .

 

Ngu đến hết t.h.u.ố.c chữa.

 

Nếu đặt trong quân doanh.

 

Ít nhất cũng đủ hại c.h.ế.t cả một doanh trại.

 

"Thần thiếp không biết mình phạm phải lỗi gì."

 

"Vậy mà lại khiến tỷ tỷ nổi giận từ sáng sớm như thế."

 

Từ Lương Đệ vốn được nuông chiều quen rồi .

 

Mới quỳ chưa đầy nửa nén hương đã không chịu nổi.

 

Tâm tính nóng nảy.

 

Chỉ biết ghen tuông tranh sủng.

 

Dựa vào sắc đẹp để lấy lòng nam nhân.

 

Đạo hạnh quá thấp.

 

Ta nâng chén trà sứ trắng trong tay lên.

 

Lơ đãng gạt mấy lá trà .

 

Thản nhiên nói :

 

"Muốn làm muội muội của bản cung."

 

"Ngươi không đủ tư cách."

 

Từ Lương Đệ xuất thân thấp kém nhưng luôn được sủng ái từ khi nào đã nghe ai nói thẳng như vậy .

 

Sắc mặt lập tức thay đổi.

 

"Ngươi... ngươi..."

 

"Ngươi không sợ điện hạ biết sao ?"

 

Ta nhìn nàng ta .

 

Khóe môi cong lên thành một nụ cười hơi tàn nhẫn.

 

"Ngươi nghĩ gây ra động tĩnh lớn thế này ."

 

"Điện hạ thật sự không biết ?"

 

"Nếu biết rồi ..."

 

"Vậy ngươi nhìn xem, người có tới không ?"

 

Sắc mặt Từ Lương Đệ lập tức trắng bệch.

 

Như không dám tin.

 

Ta đứng dậy.

 

Chậm rãi bước đến trước mặt nàng ta .

 

Nâng cằm nàng ta lên.

 

Tựa như đang nhấc một con cá sắp c.h.ế.t đuối.

 

"Mấy trò tranh sủng vô bổ đó."

 

"Tốt nhất nên dừng lại ."

 

"Ta quản Đông Cung giống như quản quân đội."

 

"Kẻ dùng thủ đoạn hèn hạ..."

 

"G.i.ế.c."

 

"Không."

 

"Tha."

 

Từ Lương Đệ run lên.

 

Mặt trắng như tờ giấy.

 

Ta buông tay.

 

Quay người bước ra ngoài.

 

"Tiếp tục quỳ đi ."

 

"Bao giờ nghĩ thông rồi hãy đứng dậy."

 

 

Khi ta trở về Trung điện.

 

Vị Thái t.

ử tôn quý nào đó đang ngửa bụng giữa giường mà ngủ.

 

"Chậc chậc."

 

"Thể lực thế này thì kém quá."

 

Ta lắc đầu.

 

"Phải tăng cường rèn luyện thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-tuong-thai-tu-phi/chuong-2.html.]

 

"Nếu không sau này làm sao mau ch.óng sinh đích t.ử được ."

 

Nghe đến ba chữ "sinh đích t.ử".

 

Tiểu Thái t.ử lập tức run b.ắ.n.

 

Mở mắt ngay tức khắc.

 

Ánh mắt tỉnh táo vô cùng.

 

Không hề có vẻ vừa ngủ dậy.

 

Ồ.

 

Hóa ra là giả vờ ngủ.

 

Xem ra vị Thái t.ử này cũng không đơn giản.

 

Biết Từ Lương Đệ nhất định phải bị phạt.

 

Nhưng lại không muốn phá hỏng hình tượng si tình của bản thân .

 

Cho nên dứt khoát giả vờ không biết .

 

Thái t.ử diễn rất đạt.

 

Vừa nhìn thấy ta đã như nhìn thấy yêu quái đòi mạng.

 

Lập tức cuộn mình trong chăn.

 

"Mới... mới sáng sớm."

 

"Sinh đích t.ử cái gì chứ."

 

Ôi chao.

 

Xem ra tối qua bị ta ép quá mức.

 

Để lại bóng ma tâm lý rồi .

 

Ta ngồi xuống mép giường.

 

"Yên tâm."

 

"Hôm nay không sinh."

 

Thái t.ử lập tức thở phào.

 

Nhưng hơi thở còn chưa ra hết.

 

Ta đã nói tiếp:

 

"Theo quy củ."

 

"Mỗi tháng mùng Một và ngày Rằm, điện hạ đều phải nghỉ lại trong viện của thần thiếp ."

 

"Cơ hội còn nhiều lắm."

 

Nói xong.

 

Ta từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá hắn .

 

"Điện hạ."

 

"Người quá yếu."

 

"Phải luyện thêm."

 

Thái t.ử lập tức đổi sắc mặt.

 

"Bản cung... yếu?"

 

Ta gật đầu.

 

Mỉm cười hiền lành.

 

" Đúng vậy ."

 

"Con mèo nhà Trương Thái Phó bên cạnh còn có thể lực tốt hơn điện hạ."

 

 

Khích tướng đối với nam nhân.

 

Nhất là loại nam nhân trẻ tuổi nắm quyền trong tay nhưng chưa ngồi lên ngai vàng.

 

Xưa nay đều hữu hiệu.

 

Quả nhiên.

 

Tiểu Thái t.ử nghiến răng nghiến lợi.

 

Kéo mạnh ta trở lại giường.

 

Ngón tay bắt đầu không an phận.

 

"Tối qua bản cung chỉ thương nàng lần đầu trải qua chuyện phòng the."

 

"Không ngờ Thái t.ử phi lại chẳng biết cảm kích."

 

Ta lập tức gạt tay hắn ra .

 

Nhảy dựng lên.

 

"Lát nữa còn phải vào cung bái kiến phụ hoàng mẫu hậu."

 

"Trang điểm b.úi tóc rất phiền."

 

"Đừng có làm loạn."

 

Nhưng rõ ràng hắn đã nổi hứng.

 

Nằm nghiêng trên giường.

 

Tội nghiệp nhìn ta .

 

Ta bỗng nhớ tới câu nói nổi tiếng của các hoa khôi thanh lâu.

 

Nam nhân mà.

 

Thê t.ử không bằng thiếp thất.

 

Thiếp thất không bằng vụng trộm.

 

Mà vụng trộm cũng không bằng thứ không thể có được .

 

Đó là bản tính.

 

Cho nên.

 

Nhìn thấy mà không ăn được .

 

Mới là màn dạo đầu tuyệt nhất.

 

Ta nhón chân.

 

Chậm rãi bước tới.

 

Cúi người xuống.

 

Hôn lên yết hầu của Thái t.ử.

 

Đầu ngón tay từ từ lướt xuống.

 

"Ưm..."

 

Yết hầu hắn khẽ chuyển động.

 

Trán đã lấm tấm mồ hôi.

 

Được rồi .

 

Chính là lúc này .

 

Ta lập tức dừng tay.

 

Ung dung đứng thẳng người .

 

"Điện hạ."

 

"Đến giờ rồi ."

 

Vạt áo hắn rối tung.

 

Hô hấp dồn dập.

 

Không thể tin nổi nhìn ta .

 

Ta chỉ vào đồng hồ nước cạnh bình phong.

 

Vẻ mặt vô tội.

 

"Đến giờ thật rồi ."

 

 

Trong hoàng gia.

 

Chuyện giữa nam và nữ chưa bao giờ chỉ là chuyện tình cảm.

 

Mà là một cuộc chiến.

 

Một cuộc chiến để giữ vững sủng ái.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...