Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Để nhanh ch.óng sinh ra người thừa kế.
Mà đã là chiến tranh.
Thì phải có chiến thuật.
Cho nên.
Chỉ trong một khắc ngắn ngủi.
Ta đã liên hoàn sử dụng kế khích tướng kết hợp với lạt mềm buộc c.h.ặ.t.
Nhìn ánh mắt như có lửa cháy âm ỉ nhưng vẫn cố nhẫn nhịn của Thái t.ử.
Lòng ta vô cùng hài lòng.
…
Xe ngựa bỗng xóc một cái.
Ta chuẩn xác ngã vào lòng hắn .
Giả vờ vô tình lướt qua vạt áo.
"Thái t.ử phi."
Thái t.ử ôm lấy ta .
Ánh mắt nóng rực.
Ngón tay khẽ véo vào eo ta .
"Không ngờ."
"Nàng còn có tiềm chất làm yêu phi."
Ta chỉ nhìn hắn .
Mỉm cười không đáp.
Tiểu t.ử.
Đám lão gia trong quân doanh có ai chưa từng lui tới thanh lâu kỹ quán.
Số phòng của các hoa khôi mà ta từng bước vào .
E rằng còn nhiều hơn số thủ đoạn hắn từng thấy.
Quả nhiên.
Hắn không kiềm được mà nghiêng người tới gần.
Nhưng thời điểm ta ngã vào lòng hắn đã tính toán từ trước .
Ngay giây tiếp theo.
Tiếng nội thị vang lên ngoài xe.
"Điện hạ."
"Đã đến Thần Vũ môn."
Nhìn vẻ mặt tiếc nuối của hắn .
Ta liền biết .
Chuyện sinh đích t.ử.
Có hy vọng rồi .
Trong hoàng gia.
Sủng ái là thứ hư vô nhất.
Chỉ có sớm sinh ra người kế vị.
Đưa nhi ngồi lên ngai vàng.
Mới là mục tiêu cuối cùng.
…
Trong điện Phụng Thiên.
Hoàng đế và Hoàng hậu ngồi trên cao.
Khí thế của hai người ngang nhau , đều rực rỡ ch.ói mắt, uy nghiêm bức người .
"Nhi thần bái kiến phụ hoàng, mẫu hậu."
"Miễn lễ."
Ta vừa đứng thẳng người đã sáng mắt nhìn Hoàng hậu nương nương.
A.
Thần tượng.
Hoàng hậu tuy là nữ t.ử, nhưng lại là người kết tóc se duyên với bệ hạ từ thuở hàn vi.
Người theo Hoàng thượng từ thân phận áo vải, cùng nhau chinh chiến thiên hạ, từng nhiều lần chiêu binh mãi mã, cứu bệ hạ khỏi thành trì thất thủ.
Có thể nói .
Nếu không có Hoàng hậu nương nương.
Bây giờ bệ hạ còn chẳng biết đang ngồi đâu chơi cỏ đuôi ch.ó.
Nữ t.ử Đại Vu hoàng triều có địa vị cao như hôm nay, có thể làm quan, thậm chí phong hầu bái tướng.
Đều nhờ công của Hoàng hậu nương nương.
"Nhìn xem, Vân Âm mỗi lần gặp muội đều như thế này ."
Hoàng đế chỉ về phía ta , cười nói với Hoàng hậu:
"Nếu Thái t.ử không phải nhi t.ử, e là Vân Âm còn chẳng chịu gả."
"Đều lớn lên trong quân doanh cả, khí thế không tầm thường."
"Thoáng nhìn một cái, trẫm còn tưởng gặp lão Lục."
Nghe xong.
Mồ hôi lạnh sau lưng ta lập tức túa ra .
Bệ hạ đúng là biết đ.â.m chỗ đau.
Lục hoàng t.ử ấy mà.
Chính là vị tình cũ trong tin đồn của ta .
Bệ hạ không nhắc thì thôi.
Vừa nhắc tới.
Mặt Thái t.ử lập tức tối sầm.
Tối đến mức đặc sắc vô cùng.
Ta khom người hành lễ.
Cung kính đáp:
"Điện hạ nhân hậu khoan dung, phẩm hạnh cao khiết."
"Nhi thần được gả cho người , là cam tâm tình nguyện, cũng là phúc phận lớn nhất đời này ."
Nói xong.
Ta mượn tay áo rộng che khuất.
Lén nắm lấy tay Thái t.ử.
Nhẹ nhàng gãi vào lòng bàn tay hắn .
Thái t.ử lập tức rụt tay
lại
.
Nghiêng đầu nhìn ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-tuong-thai-tu-phi/chuong-3.html.]
Nửa tức giận.
Nửa xấu hổ.
Ta nháy mắt với hắn .
Hắn vội vàng quay đầu về phía trước .
Giả vờ như không có chuyện gì xảy ra .
Hoàng hậu nhìn ta rồi bật cười .
"Thần thiếp lại cảm thấy."
"Vừa rồi Âm Nhi và Ngạn Nhi sóng vai bước vào ."
"Rất giống bộ dạng của chúng ta khi mới thành thân ở Dậu Dương năm đó."
Vừa dứt lời.
Bầu không khí căng thẳng trong điện lập tức dịu xuống.
Hoàng đế mặt dày nắm lấy tay Hoàng hậu.
Hoàng hậu cũng phối hợp tựa vào người ông.
Như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra .
Ta âm thầm cảm thán.
Quả nhiên.
Toàn là cao thủ diễn xuất.
Bệ hạ lại ban thưởng thêm không ít vàng bạc châu báu.
Dặn dò Thái t.ử phải đối xử tốt với ta .
Sau đó giữ hắn ở lại bàn chính sự.
Còn Hoàng hậu gọi ta tới thiên điện nói chuyện riêng.
"Các ngươi lui hết đi ."
Sau khi Hoàng hậu đoan trang cao quý đuổi hết cung nhân ra ngoài.
Ta và hoàng hậu lập tức hiện nguyên hình.
Đá giày.
Ném tất.
Mỗi người tìm một tư thế thoải mái nhất.
Hoàng hậu ngồi bệt xuống ghế.
Vừa rung chân vừa than thở.
Dáng vẻ mẫu nghi thiên hạ ban nãy biến mất sạch.
"Âm Nhi à ."
"Cô mẫu biết ."
"Gả ngươi cho Ngạn Nhi đúng là thiệt thòi cho ngươi quá."
Hoàng hậu và phụ thân ta là huynh muội họ.
Năm đó gặp loạn thế.
Phụ mẫu và huynh đệ của người đều mất sớm.
Từ nhỏ người đã được phụ thân ta nuôi lớn.
Nên chẳng khác gì huynh muội ruột.
Ta xua tay.
"Thôi thì sống tạm vậy ."
"Dù sao gả cho ai mà chẳng là gả."
"Làm con dâu người ít nhất còn có thể nghênh ngang khắp nơi."
Hoàng hậu vỗ đùi đ.á.n.h bốp.
"Yên tâm."
"Cô mẫu chống lưng cho ngươi!"
Người tháo cây trâm phượng mười hai cánh trên đầu xuống.
Vung tay một cái.
Cây trâm cắm chuẩn xác lên b.úi tóc của ta như phi tiêu.
"Hay lắm!"
"Thân thủ của cô mẫu vẫn chưa giảm chút nào!"
Ta vỗ tay như hải cẩu.
Ra sức nịnh nọt.
Khen đến mức Hoàng hậu cười tít cả mắt.
"Hậu viện của thằng nhóc kia loạn như nồi cháo."
"Phải chỉnh đốn thật mạnh."
"Thấy cây trâm này như thấy bản cung."
"Sau này ở Đông Cung cứ việc ra tay."
"Dù ngươi có lột sạch quần áo nó cũng chẳng ai dám quản!"
Biết vì sao ta sùng bái Hoàng hậu không ?
Bởi vì hai cô cháu chúng ta thực sự là cùng một loại người .
Cùng một khuôn đúc ra .
Phụ thân ta từng nói .
Mỗi lần nhìn thấy cô mẫu.
Ông đều có cảm giác như đang nhìn thấy ta của ba mươi năm sau .
Ví dụ như chuyện lột sạch Thái t.ử.
Khắp thiên hạ.
Ngoài hai chúng ta ra .
Còn ai dám nghĩ?
Lại còn dám làm thật?
Ta ôm quyền.
"Cô mẫu cứ yên tâm."
"Cứ giao cho con!"
Hoàng hậu năm xưa chưa vào cung vốn là nhân vật có tiếng.
Bây giờ ngồi lên ngôi vị cao nhất rồi .
Những chuyện tranh sủng trong hậu cung người càng chẳng hứng thú.
Rất nhanh đã đổi đề tài.
"À đúng rồi ."
"Người của Khâm Thiên Giám nói năm nay sẽ đại hạn."
Ta lập tức bật dậy.
"Người Hồ chỉ biết chăn thả gia súc."
Chaporia
Bình Luận (0)