Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nói không lo lắng là giả.
Huống hồ.
Đây còn là lần đầu tiên hắn ra chiến trường.
Ta dặn dò:
"Đánh thắng được thì đ.á.n.h cho thật mạnh."
"Đánh không lại thì chạy."
"Không mất mặt đâu ."
Đôi mắt đào hoa của hắn nhìn ta không chớp.
Như muốn khắc sâu hình bóng ta vào lòng.
Ta bị nhìn đến mất tự nhiên.
Vô thức lùi nửa bước.
"Nhìn ta như vậy làm gì?"
Bỗng nhiên.
Hắn kéo mạnh ta vào lòng.
Không gian lập tức yên tĩnh.
Chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập nóng bỏng xuyên qua lớp giáp sắt.
Giọng hắn khàn khàn vang lên trên đỉnh đầu.
"Chỉ là..."
"Muốn nhìn nàng thêm vài lần ."
"Lần sau không biết ..."
Ta lập tức bịt miệng hắn .
"Đừng nói ."
"Không may mắn."
"Ta chờ người trở về."
Thái t.ử nghiêm túc gật đầu.
"Được."
Nói xong.
Hắn lén nhét vào tay ta một bức thư.
Rồi vội vàng chạy đi .
Vừa chạy vừa quay đầu hô lớn:
"Không được đọc lén đâu ."
"Đợi nhi t.ử ra đời rồi mới được xem."
Ta bất lực gọi theo:
"Sao người biết chắc là nhi t.ử?"
Thái t.ử quay đầu.
Dưới gốc cây phượng đang nở rộ.
Vị thiếu tướng quân mặc giáp cười rạng rỡ hơn cả hoa.
"Nhi nữ cũng tốt ."
"Giống nàng."
"Nhất định sẽ là một nữ tướng quân đội trời đạp đất."
"Về đi ."
"Bên ngoài gió lớn."
Hắn phất tay.
Mỉm cười với ta .
Ta bỗng thấy sống mũi cay cay.
Không phải vì mình .
Mà là vì mẫu thân .
Thì ra ...
Đây chính là cảm giác tiễn người thân ra chiến trường.
Lúc tự mình xuất chinh.
Chỉ thấy nhiệt huyết sôi trào.
Hào khí ngút trời.
Nhưng người đứng phía sau .
Ngoài mỉm cười vẫy tay.
Chỉ có thể nói một câu:
"Nhất định phải sống mà trở về."
…
Trận chiến này vô cùng gian khổ.
Từ đầu xuân đ.á.n.h mãi đến tận cuối thu.
Lương thảo của Khương tộc đã cạn.
Bọn chúng cũng đã là nỏ mạnh hết đà.
Cuối cùng chiến sự cũng nhìn thấy ánh sáng thắng lợi.
Nhưng ta luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Kinh thành cách xa ngàn dặm.
Ta lại đang dưỡng t.h.a.i trong Đông Cung.
Phản ứng khi m.a.n.g t.h.a.i rất dữ dội, nôn đến trời đất quay cuồng.
Rất nhiều chiến báo tiền tuyến không thể đưa tới tay ta .
Nhưng trực giác chinh chiến nhiều năm vẫn khiến ta bất an.
Quá yên tĩnh.
Lục hoàng t.ử quá yên tĩnh.
Từ sau khi lập công trong việc cứu tế, hắn được phong làm Thân vương bảy châu.
Là chính địch có khả năng uy h.i.ế.p ngôi vị trữ quân của Đông Cung nhất.
Hắn là kẻ không muốn nhìn thấy Thái t.ử khải hoàn nhất.
Huống hồ người này cũng chẳng phải loại lương thiện không nỡ nhìn bá tánh chịu khổ.
Năm đó sau khi công phá một thành của người Hồ.
Chỉ để nhanh ch.óng lập danh, dựng uy hắn không hề nương tay mà đồ thành.
Vậy mà hắn vẫn luôn không có động tĩnh.
Điều này rất kỳ lạ.
"Nương nương, người bớt suy nghĩ đi ."
"Lý Trắc Phi chẳng đã dặn rồi sao ?"
"Trên người người có quá nhiều vết thương cũ, m.a.n.g t.h.a.i rất nguy hiểm."
"Không thể hao tổn tinh thần quá mức."
Phong Trúc vừa xoa huyệt thái dương cho ta .
Vừa không ngừng lải nhải.
Tiền tuyến nguy hiểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-tuong-thai-tu-phi/chuong-8.html.]
Mười một hộ vệ còn lại đều đã được ta phái tới tiền tuyến bảo vệ Thái t.ử.
Bên cạnh ta bây giờ chỉ còn Phong Trúc.
Vì thế nàng ấy đã biến thành Thái t.ử thứ hai.
Vô cùng lắm lời.
"Được rồi , đừng niệm nữa."
"Ta sắp bị nhốt trong Đông Cung đến phát điên rồi ."
"Đi ra ngoài dạo với ta !"
Phong Trúc không lay chuyển được ta .
Đành phải cùng ta cải trang ra ngoài.
Nói ra thì đây là lần đầu tiên ta nghiêm túc ra khỏi cửa sau khi mang thai.
Không ra thì thôi.
Vừa ra đã giật mình .
Trên đường xuất hiện không ít nạn dân lác đác.
Ta hỏi:
"Biết những nạn dân này từ đâu tới không ?"
Phong Trúc đáp:
"Nghe nói là từ phương Bắc chạy nạn chiến loạn tới."
Phương Bắc?
Không đúng.
Ta sống ở phương Bắc hơn mười năm.
Khẩu âm của những người này hoàn toàn không phải giọng Tây Bắc.
Ngược lại giống vùng Trung Nguyên hơn.
Ta cầm hai đồng tiền.
Đưa cho một ông lão ngồi cách Đông Cung không xa.
"Lão nhân gia, có thể hỏi ông từ đâu tới không ?"
Ông lão vội vàng bái tạ.
"Đa tạ phu nhân."
"Bẩm phu nhân, tiểu nhân từ Phần Dương, Tấn Tây tới."
Ta hơi trầm mắt.
Đổi sang thổ âm Phần Dương hỏi ông ta :
"Ông sống ở Phần Dương bao lâu rồi ?"
Ông lão lập tức khựng lại .
Ấp úng hồi lâu.
Không đáp được .
Ta lại đưa thêm một xâu tiền.
"Nói thật."
"Nếu không ..."
Phong Trúc rất phối hợp.
Tiêu sái rút đao ra một đoạn.
Ông lão lập tức sợ hãi.
"Ta nói , ta nói ."
"Chúng ta vốn là dân chạy nạn từ Vũ Châu."
"Vũ Châu gặp hạn hán, ruộng đồng mất trắng."
" Nhưng quan gia nói ."
"Nếu muốn vào thành giữ mạng."
"Thì không được nói mình là người Vũ Châu."
"Chỉ được nói là dân Tây Bắc..."
Ta nheo mắt.
"Vì sao phải chạy nạn?"
"Đầu năm bệ hạ chẳng phải đã sớm cấp bạc cứu tế."
"Còn đặc phái khâm sai tới cứu nạn sao ?"
Ông lão cười khô khốc.
"Quý nhân."
"Nếu sống nổi thì ai muốn tha hương chạy nạn chứ?"
"Số lương cứu tế mà người nói ..."
"Ngoài vài châu phủ ra ."
"Mấy thôn huyện phía dưới chúng ta ."
"Ngay cả một hạt gạo cũng chưa thấy."
Cái gì?!
Chỉ cứu châu phủ.
Không cứu thôn huyện.
Thế mà cũng gọi là cứu tế sao ?
Chỉ làm màu thôi à ?
Bệ hạ đích thân cấp chín nghìn vạn lượng bạc trắng.
Cuối cùng chỉ dùng để làm màu?
"Phong Trúc."
"Truyền tin này cho Hoàng hậu nương nương."
"Xin người cho điều tra kỹ."
"Vâng."
…
Việc này không khó điều tra.
Mật thám của Hoàng hậu vừa được phái đi .
Chưa đến bảy ngày đã mang chứng cứ thật về.
Số tiền Lục hoàng t.ử thật sự dùng để cứu tế.
Chưa tới ba phần số bạc được cấp.
Chuông báo động trong lòng ta lập tức vang lên.
Nếu hắn chỉ tham ô thì còn dễ xử lý.
Tịch thu gia sản là xong.
Nhưng nếu hắn dùng số tiền ấy để âm thầm nuôi binh mã thì sao ?
Trong số vật tư cứu tế ấy không chỉ có bạc.
Mà còn có ba vạn thạch lương thảo.
Bất kể hắn âm thầm tích trữ binh lực.
Hay đáng sợ hơn là mang đi thông địch, ngược lại tiếp tế cho quân Hồ.
Đều sẽ là đòn chí mạng.
"Không ổn ."
"Cầm thư tay của ta ."
Chaporia
Bình Luận (0)