20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

"Lập tức vào cung bẩm báo Hoàng hậu nương nương."

 

"Lục hoàng t.ử e là muốn tạo phản."

 

Phong Trúc vừa ra khỏi cửa.

 

Ta lập tức hạ lệnh Đông Cung đóng cửa từ chối khách.

 

Người lạ tuyệt đối không được vào .

 

Trận quyết chiến nơi biên ải sắp tới.

 

Nếu Lục hoàng t.ử muốn ra tay.

 

Thì chắc chắn là trong mấy ngày này .

 

Từ Lương Đệ và Lý Trắc Phi vội vàng chạy tới.

 

"Nương nương, xảy ra chuyện gì vậy ?"

 

Mạc Lương Đệ và Liễu Trắc Phi đang ở cấm quân nghiên cứu đội chim truyền tin của các nàng.

 

Trong phủ hiện giờ chỉ còn hai người họ ở bên cạnh ta .

 

Ta nói :

 

"Mấy ngày tới e là sẽ xảy ra biến cố."

 

"Các muội cứ ở lại viện của ta ."

 

"Nếu có chuyện gì."

 

"Thì trốn vào mật đạo dưới Tây sương phòng."

 

Đến tận tối.

 

Phong Trúc mới trở về.

 

Mang theo một tin cực kỳ xấu .

 

"Lục hoàng t.ử mất tích rồi ."

 

"Đã biến mất hơn một tháng."

 

" Nhưng vương phi và thế t.ử đều còn ở trong phủ."

 

Ta lập tức ra lệnh toàn phủ vào trạng thái phòng bị .

 

"Quản gia."

 

"Trong của hồi môn của ta có không ít binh khí."

 

"Truyền lệnh xuống."

 

"Bất kể nam nữ già trẻ trong phủ."

 

"Mỗi người lấy một món phòng thân ."

 

"Số lần tuần tra tăng lên."

 

"Cứ mỗi một nén hương tuần một lần ."

 

Ba vạn thạch lương thực.

 

Đủ cho bảy tám nghìn binh mã ăn suốt một năm.

 

Hắn vốn không định đ.á.n.h lâu dài.

 

Binh lực trong tay nhất định đều là tinh nhuệ đầy đủ.

 

Ít nhất cũng hơn một vạn người .

 

Cấm vệ quân trong kinh vốn có hai vạn.

 

Nhưng gần đây nạn dân quá nhiều.

 

Lục hoàng t.ử dâng tấu.

 

Điều hai phần ba binh lực ra vùng lân cận để giữ trật tự, cứu tế phát lương.

 

Nếu ta là Lục hoàng t.ử.

 

Ta nhất định sẽ nhân cơ hội này .

 

Tập hợp toàn bộ tinh nhuệ.

 

Bức cung.

 

Đánh nhanh thắng nhanh.

 

May mà chúng ta phát hiện kịp thời.

 

Bệ hạ đã hạ lệnh đóng cổng thành, nghiêm trận chờ địch.

 

Chỉ cần chống đỡ qua đêm nay.

 

Ngày mai cấm quân xung quanh sẽ có thể hồi phòng.

 

Vì vậy .

 

Thời khắc nguy hiểm nhất.

 

Chính là đêm nay.

 

Nếu Lục hoàng t.ử muốn cưỡng công.

 

Hắn chỉ có một cơ hội duy nhất trong đêm nay.

 

Đang lúc ta suy nghĩ.

 

Một đóa pháo hoa đỏ như m.á.u nở rộ giữa màn đêm.

 

Ngay sau đó.

 

Tiếng hô g.i.ế.c vang trời trong kinh thành đột ngột nổi lên.

 

"GIẾT!"

 

 

Trước cổng Đông Cung.

 

Lục hoàng t.ử dẫn theo năm trăm tinh binh.

 

Đội ngũ chỉnh tề.

 

Mà trước mặt mỗi người .

 

Đều quỳ một phụ nhân hoặc một đứa trẻ.

 

Tên phó tướng bên cạnh hắn lớn tiếng gọi trận:

 

"Giang Vân Âm!"

 

"Vương gia biết nàng bản lĩnh cao cường."

 

"Nếu cố thủ không ra , một đêm cũng chưa chắc công phá được Đông Cung."

 

"Cho nên..."

 

"Nếu nàng không mở phủ đầu hàng."

 

"Mỗi một nén hương."

 

"Ta sẽ g.i.ế.c mười đứa trẻ."

 

Hèn hạ.

 

Quá hèn hạ.

 

Ta nhân lúc trời tối.

 

Phi thân lên tường thành của Đông Cung.

 

"Lý Cát Minh."

 

"Ngươi rốt cuộc muốn gì?"

 

Ta ra lệnh đốt đuốc trên lầu canh.

 

Giữa ánh lửa và đao kiếm.

 

Ta cuối cùng cũng nhìn rõ gương mặt của hắn .

 

Tái nhợt.

 

Quỷ dị.

 

Ngũ quan có năm phần giống Thái t.ử.

 

Nhưng ánh mắt lại lạnh như băng.

 

Lục hoàng t.ử ngồi trên lưng ngựa.

 

Khẽ cười .

 

"Vân Âm."

 

"Đầu hàng đi ."

 

"Nàng biết mà."

 

"Ta không nỡ g.i.ế.c nàng.

"

 

Ta bật cười lạnh.

 

"Lý Cát Minh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-tuong-thai-tu-phi/chuong-9.html.]

 

"Đều là người bò ra từ đống x.á.c c.h.ế.t."

 

"Ngươi từng thấy lão nương đầu hàng bao giờ chưa ?"

 

"Ồ?"

 

Lục hoàng t.ử vẫn mỉm cười .

 

Thanh đao trong tay bất ngờ c.h.é.m xuống cô gái đứng gần nhất.

 

Nhưng cố tình không lấy mạng.

 

"A!"

 

"Nương nương cứu ta !"

 

"Nương nương cứu ta với!"

 

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang vọng trong màn đêm.

 

Từng tiếng một.

 

Đâm thẳng vào tai.

 

Cũng đ.â.m thẳng vào tim.

 

Nhưng ta không thể nhượng bộ.

 

Lục hoàng t.ử muốn bắt ta .

 

Chắc chắn là muốn dùng ta uy h.i.ế.p Hoàng hậu mở cổng cung.

 

Cấm quân trong hoàng cung đều là tinh nhuệ.

 

Hắn không công phá nổi.

 

Cho nên mới dùng kế tru tâm này .

 

Ta nhìn hắn .

 

Không hề đổi sắc.

 

"Lý Cát Minh."

 

"Chinh chiến nhiều năm."

 

"Cảnh tượng thê t.h.ả.m nào ta chưa từng thấy?"

 

"Hôm nay nếu ngươi g.i.ế.c sạch bọn họ."

 

"Ngày mai ta sẽ tru di tam tộc nhà ngươi."

 

"Để tế linh hồn những người vô tội."

 

" Nhưng muốn dùng cách này ép ta đầu hàng?"

 

"Nằm mơ."

 

Lục hoàng t.ử khẽ cười .

 

"Ta biết mà."

 

"Giang Vân Âm trước nay quyết đoán sát phạt."

 

"Lòng dạ cũng lạnh lùng."

 

Hắn phất tay.

 

Một bóng người quen thuộc bị áp giải ra .

 

"Còn nàng ta thì sao ?"

 

"Nữ tham tướng Liễu Doanh Nhiên."

 

"Người được xưng một tướng chống ngàn quân."

 

"Ngươi cũng không cứu sao ?"

 

Là...

 

Liễu Doanh Nhiên!

 

Liễu Trắc Phi!

 

C.h.ế.t tiệt!

 

Nàng không phải đang cùng Mạc Lương Đệ huấn luyện đội chim truyền tin ở doanh Tây Lỗi ngoài thành sao ?

 

Nhìn tình hình hiện tại.

 

Doanh Tây Lỗi hoặc đã đầu hàng.

 

Hoặc đã bị công phá.

 

Ta cố hết sức giữ bình tĩnh.

 

Không để lộ dù chỉ một tia cảm xúc.

 

Xa xa.

 

Ta và Liễu Doanh Nhiên nhìn nhau một cái.

 

Nàng bỗng cười .

 

Nụ cười bi tráng mà đẹp đến đau lòng.

 

"Tướng quân."

 

"Từ nhỏ Doanh Nhiên đã muốn trở thành anh hùng."

 

"Điều ta ngưỡng mộ nhất…"

 

"Là mỗi lần người khải hoàn hồi kinh."

 

"Dân chúng hai bên đường đón chào."

 

"Không ngờ..."

 

"Ta cũng có ngày được làm anh hùng."

 

Tim ta chợt thắt lại .

 

"Doanh Nhiên, đừng!"

 

Nhưng nàng không hề do dự.

 

Đột ngột xoay người .

 

Lao thẳng vào lưỡi đao phía sau .

 

Trong khoảnh khắc ấy .

 

Máu nóng b.ắ.n tung.

 

Nhuộm đỏ màn đêm.

 

Tiếng chim hót trong trẻo cũng vang lên theo.

 

Xé toạc bầu trời.

 

Ta lắng nghe thật kỹ.

 

Theo mật mã mà Liễu tham tướng từng đặt ra .

 

Tiếng chim ấy có nghĩa là:

 

"Doanh Nhiên hôm nay đã tận trung vì nước."

 

Thành công rồi .

 

Cuối cùng nàng cũng thành công rồi .

 

Nỗi đau và niềm vui đồng thời dâng lên.

 

Máu nóng trong l.ồ.ng n.g.ự.c như sôi trào.

 

"Liễu tham tướng!"

 

"Nếu không báo được mối thù này ."

 

"Bản tướng quân thề không làm người !"

 

Ta giương cung.

 

Lắp tên.

 

Một mũi tên lao thẳng về phía Lý Cát Minh.

 

Hắn tưởng ta muốn g.i.ế.c mình .

 

Lập tức kéo một thường dân chắn trước người .

 

Nhưng hắn không biết .

 

Ngay từ đầu.

 

Mục tiêu của ta đã không phải hắn .

 

Mũi tên này .

 

Ta dùng toàn bộ nội lực.

 

Khí thế như cầu vồng xuyên nhật.

 

Một tên xuyên tim.

 

Bắn c.h.ế.t phó tướng bên cạnh hắn .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...