Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nhưng anh ấy vẫn sẽ về, có lẽ ngay từ đầu mọi chuyện đã được định sẵn, giống như trong phim hoạt hình Thành Long Lịch Hiểm Ký, Thành Long luôn có đủ mọi cách để thoát khỏi các tình huống hiểm nghèo.

 

Cũng giống như trong tiểu thuyết thanh xuân luôn có vô số ngõ cụt không thể thoát ra .

 

Và cũng giống như tôi và Lý Thanh, nỗi lo lắng, sự nuông chiều, tình yêu và cả sự nhút nhát của anh ấy , tôi đều nắm rõ trong lòng bàn tay nhưng tôi chính là thích anh ấy như thế.

 

15

 

Chúng tôi chỉ mất có hai mươi lăm phút để làm xong giấy chứng nhận kết hôn, thậm chí còn không ảnh hưởng đến chuyến công tác buổi chiều của Lý Thanh.

 

Chúng tôi đã trở thành vợ chồng hợp pháp. Tôi đeo ba lô tung tăng đi phía trước , vừa đi vừa ngoái đầu nhìn anh ấy , rồi lại lao tới ôm chầm lấy anh ấy .

 

Lý Thanh đón lấy tôi , bế bổng tôi lên như vô số lần trước đó.

 

"Anh đi công tác mấy ngày thế?"

 

Giọng tôi rầu rĩ: "Dù sao chúng ta cũng đang là tân hôn mà!"

 

"Vốn dĩ là ba ngày nhưng bây giờ thì anh sẽ cố gắng mai về luôn. Ở nhà một mình phải chú ý an toàn , anh bảo dì giúp việc buổi tối qua biệt thự ở cùng em nhé."

 

"Không cần đâu , em sẽ gọi Dương Hạ qua, hai đứa em sẽ tâm sự thâu đêm."

 

"Được, nhớ khóa kỹ cửa nẻo, tối ngủ nhớ thay đồ ngủ vào , nếu không em mặc đồ mặc nhà lại hay đạp chăn, còn nữa..."

 

Sao trên đời lại có người hay càm ràm như Lý Thanh thế nhỉ!

 

Nhưng cũng may, anh ấy là của tôi .

 

"..."

 

-----Hết-----

 

Ngoại truyện: Lý Thanh.

 

Một ngày nọ khi về nhà, gia đình tôi bỗng nhiên có thêm sự xuất hiện của Trần Tư Nhan.

 

Trần Tư Nhan là một đứa trẻ rất hoạt bát.

 

Cũng đã lâu lắm rồi tôi mới được thấy một người tràn đầy sức sống đến vậy .

 

Cuộc sống của tôi từ trước đến nay vốn chỉ xoay quanh đi làm rồi về nhà, cái vòng lặp khô khan vô vị đó đối với một người ba mươi ba tuổi như tôi đã trở thành thói quen, thậm chí chẳng buồn than vãn.

 

Cho đến khi trong nhà có thêm cô ấy .

 

Ban đầu tôi chẳng hề có ý đồ gì, tôi chỉ nghĩ đây là nhiệm vụ mà bố giao phó, tôi cần phải nuôi nấng cô ấy vài năm, chăm sóc như chăm một đứa trẻ vậy , đợi đến khi cô ấy tốt nghiệp đại học, lúc đó muốn kết hôn hay làm gì cũng được , chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.

 

Nhưng Trần Tư Nhan quá đỗi năng động, cô ấy hay khóc hay cười , lại còn biết đ.á.n.h nhau nữa, trông có vẻ võ công cũng khá, ít nhất là hôm đó cô ấy một mình chấp tám mà vẫn không hề yếu thế.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-dinh-hon-toi-va-nam-chinh-da-co-cai-ket-hanh-phuc/chuong-7.html.]

Tám người kia đều bị thương tích ở các mức độ khác nhau , tôi đến xem Trần Tư Nhan, cô ấy chống tay xuống đất ngẩng đầu lên, thấy tôi liền nở nụ cười , gương mặt đầy m.

á.u nhưng vẫn dõng dạc bảo mình lại thắng rồi .

 

Tôi sững sờ, khoảnh khắc đó tôi chợt tự hỏi, cô ấy đã lớn lên như thế nào?

 

Người cha bỏ vợ con, người mẹ ốm yếu, bà ngoại thì đã qua đời, có phải ở trường cô ấy cũng từng cầm con d.a.o nhỏ đó để tự bảo vệ mình lần này đến lần khác không .

 

Thật xót xa, tôi bế cô bé lên, dường như cô ấy đã ngất đi , hoặc cũng có thể vì quá mệt mà ngủ thiếp đi rồi .

 

Kể từ khi gặp tôi , mỗi ngày Trần Tư Nhan đều cực kỳ vui vẻ tung tăng quanh tôi như một chú chuột chũi, bất thình lình xuất hiện từ bất cứ đâu , rồi lại lôi từ trong đống đồ ăn vặt ra một miếng khoai lang khô nhét vào miệng tôi .

 

Khoe với tôi chiếc vòng tay mới mua, chia sẻ với tôi những cảnh đẹp núi non sông hồ mà cô ấy nhìn thấy.

 

Trần Tư Nhan luôn vui vẻ, cô ấy không thích kể lể chuyện buồn, lúc nào không chịu đựng được nữa thì uống rượu, cứ như thể say rồi thì chẳng cần phải lo nghĩ gì nữa.

 

Nhưng chưa lần nào cô ấy thực sự say, có lẽ cô ấy biết mình không được phép say.

 

Tôi bị dị ứng cồn, ngày đầu tiên gặp mặt, vốn dĩ tôi không định uống cùng cô ấy nhưng Trần Tư Nhan lại tưởng bản thân bị bỏ rơi.

 

Vành mắt cô ấy cứ đỏ hoe mãi không thôi, tôi nghĩ bụng thôi thì uống một chút vậy , biết đâu cô ấy sẽ không còn buồn đến đỏ mắt như thế nữa.

 

Có lẽ vì cô ấy quá giỏi chịu đựng tổn thương, nên tôi luôn cảm thấy không nỡ, không nỡ từ chối bất kỳ ý muốn nào của cô ấy .

 

Sợ cô ấy buồn mà không dám khóc .

 

Thỉnh thoảng tôi lại không kìm được mà nghĩ, tại sao cô ấy đến cả khóc cũng không dám khóc .

 

Vì vậy , cô ấy muốn ra ngoài chơi, thì cứ đi chơi thôi.

 

Muốn tỏ tình cũng không sao , tôi có thể ở bên cạnh chơi trò yêu đương này cùng cô ấy cho đến khi cô ấy chán thì thôi.

 

Thế nhưng Trần Tư Nhan chưa hề chán trò chơi này , còn tôi thì đã bắt đầu cảm thấy lo âu trước .

 

Tôi dùng việc tập gym để chống lại sự phát tướng do tuổi tác, dùng mỹ phẩm để xóa đi những vết chân chim nơi khóe mắt.

 

Nhưng tôi vẫn thường cảm thấy bất lực, mười lăm năm, thời gian đã phân chia rạch ròi thế hệ của hai chúng tôi .

 

Thế nhưng khi nhìn vào cô ấy , dường như có ở bên nhau thêm bao nhiêu ngày nữa cũng chẳng hề hấn gì.

 

Cứ thế cho đến một ngày, Trần Tư Nhan thản nhiên đi rêu rao khắp công ty tôi rằng anh ấy đã có vợ rồi .

 

Chuyện tôi có vợ cũng nhanh ch.óng lan truyền khắp công ty. Bạn bè quen biết thỉnh thoảng tụ tập lại cũng hỏi tôi : "Sao không dẫn vợ đến cho mọi người diện kiến chút đi ?"

 

Anan

Tôi lắc đầu: "Vợ tôi còn nhỏ tuổi lắm."

 

Cả đám ồ lên trêu chọc: "Cái đồ ế lâu năm này , đã "trâu già gặm cỏ non" rồi mà còn không chịu cho bọn này xem mặt nữa chứ."

 

Dĩ nhiên là không cho bọn họ xem rồi . Vợ tôi vừa xinh đẹp , trẻ trung lại còn hoạt bát. Tốt nhất là họ đừng bao giờ biết đến cô ấy , nếu không thì bọn họ cứ chuẩn bị tinh thần "xong đời" với tôi đi ."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...