Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cô ấy lắc đầu.
"Không phải lỗi của em, là bệnh viện làm nhầm."
"Thật ra mẹ nuôi đối xử với chị rất tốt . Một mình bà nuôi chị khôn lớn, nhưng luôn dành cho chị những điều tốt đẹp nhất."
"Từ nhỏ đến lớn, bà còn chẳng nỡ nặng lời với chị một câu."
"Năm chị tốt nghiệp cấp ba, bà đặc biệt đưa chị đi du lịch tốt nghiệp."
"Không ngờ giữa đường lại gặp t.a.i n.ạ.n xe."
"Để bảo vệ chị, bà bị va đập vào đầu rồi qua đời."
"Em rất giống bà ấy ."
"Chị thích bà ấy , nên đương nhiên cũng thích em."
"Em thật sự muốn quay về sao ? Cho dù em trở về đó, nơi ấy cũng chẳng còn người thân nào nữa."
"Tiếp tục ở lại nhà họ Giang đi , chị sẽ bảo vệ em."
Tôi lắc đầu.
"Dù thế nào đi nữa, đó vẫn là nhà thật sự của em."
"Với lại , cho dù em ở lại , Giang Doãn Thần cũng chẳng ưa gì em."
3
Tôi luôn biết Giang Doãn Thần ghét mình .
Ngay từ khi mới sinh ra , tôi đã được chẩn đoán mắc bệnh tim bẩm sinh.
Bác sĩ nói nếu không phẫu thuật, tôi sẽ không sống nổi quá năm tuổi.
Vì vậy , người nhà đặc biệt cưng chiều tôi .
Chuyện gì cũng thuận theo ý tôi , thiên vị tôi , và luôn vô thức bỏ qua cảm nhận của anh .
Vào độ tuổi Giang Doãn Thần cần được yêu thương nhất, câu mà mọi người thường nói với anh nhất là:
"Em gái con sức khỏe không tốt , con nhường em một chút đi ."
Nhưng chính sự nhẫn nhịn vô tận và cách đối xử khác biệt ấy đã từng chút một đẩy trái tim Giang Doãn Thần ra xa.
Trái ngược với sự lạnh nhạt của anh .
Từ nhỏ tôi đã thích bám theo anh trai nhất.
Điều tôi mong chờ nhất là được ngồi cùng tài xế đi đón anh tan học.
Đứng trước cổng trường, sợ anh không nhìn thấy mình .
Tôi vừa vẫy tay vừa nhảy nhót gọi lớn:
"Anh ơi, ở đây. Em ở đây này !"
Đám bạn bên cạnh Giang Doãn Thần trêu chọc anh :
"Ồ, ở trường lạnh lùng thế mà không ngờ ở nhà lại là một ông anh cuồng em gái đấy."
Con trai ở độ tuổi đó luôn rất coi trọng thể diện.
Huống chi anh vốn đã ghét tôi .
Hai chữ "cuồng em gái" dường như khiến anh cảm thấy bị xúc phạm.
Anh đẩy tôi ra ngay trước mặt mọi người .
"Đã bảo đừng lại gần tôi rồi mà."
Theo quán tính, tôi ngã phịch xuống đất, chiếc váy yêu thích cũng bị bẩn.
Nhưng tôi chỉ phủi phủi người rồi đứng dậy, tiếp tục mặt dày bám theo anh .
"Lần sau em sẽ ngồi yên trong xe đợi anh , không chạy ra chào anh nữa."
Tôi cứ thế lớn lên trong những dấu chân của Giang Doãn Thần.
Anh đi đâu , tôi theo đó.
Mỗi khi có người hỏi cái đuôi nhỏ luôn lẽo đẽo bên cạnh anh là ai.
Anh đều nghiêng đầu đáp:
"Không quen, không biết , không cần để ý cô ấy ."
Lẽ ra tôi phải hiểu từ lâu rồi .
Anh luôn tránh tôi như tránh tà.
4
Bây giờ là kỳ nghỉ hè năm ba đại học, tôi không thể ở ký túc xá.
Suy đi nghĩ lại , cuối cùng tôi vẫn tìm đến địa chỉ mà Giang Doãn Thần đưa cho.
Đó là nhà của
mẹ
ruột
tôi
.
Có lẽ nơi này đã được ai đó dọn dẹp qua, rất sạch sẽ.
Kéo vali ngồi xuống sofa, tôi đột nhiên có cảm giác như bị cả thế giới bỏ rơi.
Anh trai ghét tôi .
Mẹ ruột cũng đã qua đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-choc-vo-khoc-anh-trai-lanh-lung-ha-minh-do-danh/chuong-2.html.]
Cả hai bên đều không cần tôi .
Tôi không còn nhà nữa rồi .
Tôi ngồi trên sofa, thẫn thờ nhìn khoảng không .
Đúng lúc ấy , điện thoại vang lên tiếng báo tin nhắn.
Giang Doãn Thần gửi cho tôi một bức ảnh.
Đó là một bức ảnh vô cùng táo bạo.
Trong ảnh, anh đang đeo món đồ mà trước đó anh đã nhắc tới.
Làn da bị ép nhẹ hiện lên sắc hồng nhạt, mang theo một cảm giác quyến rũ khó tả.
Trên n.g.ự.c anh có xăm một chữ cái N.
Bởi vì chúng tôi từng hẹn với nhau rằng sẽ để lại trên cơ thể đối phương chữ viết tắt tên của người kia .
Còn của tôi ở trên đùi, là YC.
Ai mà ngờ được .
Lại chính là chữ viết tắt của Doãn Thần.
Anh nhắn tin đầy vẻ trêu ghẹo:
[Cục cưng, có muốn bắt nạt anh không ?]
Từ sau khi biết anh chính là Giang Doãn Thần.
Tôi càng nghĩ càng tức.
Ngoài đời anh đối xử với tôi chẳng ra gì.
Vậy thì trên mạng, tôi nhất định phải trêu anh cho hả dạ .
Hừ hừ hừ.
Tôi gọi cho Giang Doãn Thần một cuộc gọi thoại.
Anh lập tức bắt máy, giọng đầy phấn khích.
"Món đồ đó đẹp không , cục cưng?"
Tôi khẽ cười rồi gõ chữ trả lời:
[Đẹp lắm.]
[Tiếp theo, tự kéo sợi dây phía trước đi .]
Anh làm theo.
Trong lúc cử động, chiếc chuông nhỏ trên phụ kiện phát ra những tiếng leng keng khe khẽ.
Anh buột miệng phát ra một tiếng rên khàn đầy kiềm chế.
Tôi hỏi:
[Đau không ?]
Anh khẽ hít thở vài lần rồi mới hỏi tôi :
"Cục cưng, hôm nay em nói mình không còn nhà nữa là có ý gì?"
Tôi cụp mắt xuống:
[Người nhà ghét em, không cho em ở lại nữa thôi.]
Anh hừ lạnh:
" Đúng là không biết quý trọng."
"Cục cưng đáng yêu như vậy , nếu là anh thì sẽ giữ em ở nhà, nâng niu chiều chuộng thật tốt ."
Tôi cười nhạt trong lòng.
Ha ha.
Người vừa nói câu đó chẳng phải chính là anh sao .
5
Tôi quen Giang Doãn Thần khi làm công việc trò chuyện cùng khách hàng.
Sở dĩ tôi làm công việc này là vì bạn tôi nói tôi dành quá nhiều tâm trí cho anh trai.
Cô ấy khuyên tôi tìm một công việc làm thêm, như vậy sẽ có thứ để phân tâm, không còn thời gian suốt ngày nghĩ xem anh trai có ghét mình hay không .
Tôi thấy cũng có lý.
Đúng lúc đó, bạn cùng phòng tôi làm công việc trò chuyện cùng khách hàng và kiếm được kha khá tiền tiêu vặt.
Thế là tôi cũng làm theo.
Giang Doãn Thần là vị khách đầu tiên của tôi .
Anh nói mình luôn sống trong môi trường áp lực cao, cần một cách nào đó để giải tỏa.
Anh hỏi tôi có ngại chơi trò chủ - tớ hay không .
Rùa
Luật chơi rất đơn giản.
Tôi đóng vai chủ, còn anh đóng vai tớ.
Tôi chịu trách nhiệm đưa ra mệnh lệnh, còn anh phải vô điều kiện làm theo.
Chaporia
Bình Luận (0)