20px

 

Văn án:

 

A tỷ song sinh của ta vì muốn vào Quốc T.ử Giám học tập nên đã nữ cải giả nam trang.

 

Ngày ta mang cơm đến cho tỷ ấy , vừa hay bị vị đồng môn của tỷ là Lận thế t.ử phủ Định Viễn Hầu bắt gặp.

 

Hắn thất thần nhìn ta .

 

"Thì ra nàng thật sự là nữ t.ử."

 

Ngay trong ngày hôm đó, thánh chỉ ban hôn của hoàng đế được truyền xuống, chỉ định ta gả vào phủ Định Viễn Hầu.

 

A tỷ buồn bã đau lòng.

 

Lận Tuế Duật cũng đến lúc ấy mới biết người được ban hôn bị nhầm là ta .

 

Nhưng thánh chỉ đã ban, nước đổ khó hốt.

 

Vì chuyện đó, hắn oán trách ta nên đối xử với ta vô cùng lạnh nhạt.

 

Ngay cả trên giường, hắn cũng luôn c.ắ.n môi ta , dùng đủ lời lẽ để sỉ nhục.

 

"Nếu nàng chịu nói cho ta biết sự thật sớm hơn, sao ta có thể bỏ lỡ tỷ tỷ nàng được ?"

 

Ta u uất mà c.h.ế.t.

 

Mở mắt lần nữa, ta đã quay về ngày a tỷ nhờ ta mang cơm đến Quốc T.ử Giám.

 

Ta lắc đầu.

 

"Ta không đi ."

 

 

 

A tỷ khựng lại một chút.

 

"... Không đi sao ?"

 

Tỷ ấy b.úi mái tóc dài vào trong khăn vuông, khó hiểu hỏi:

 

"Hôm qua chẳng phải đã nói rồi sao ? Vì sao hôm nay đột nhiên lại không chịu đi ?"

 

"Ta nhớ món sườn xào chua ngọt muội làm lâu lắm rồi ."

 

Ngoài cửa sổ chẳng biết từ lúc nào đã nổi gió.

 

Lá cây xoay tròn, bị cuốn vào hồ sen cạn nước. Bên ngoài xám xịt mờ mịt, nhìn không rõ cảnh vật.

 

Ta cụp mắt nhìn a tỷ.

 

Tỷ ấy đã thay xong học phục Quốc T.ử Giám. Trường bào tay rộng màu lam đậm bên ngoài phủ thêm một lớp sa y trắng mỏng như sương. Chỉ một sợi dây buộc nhẹ nơi eo đã phác họa đường nét thân hình thanh mảnh.

 

Tỷ ấy tựa cằm lên vai ta , nũng nịu:

 

"Chiếu Nguyệt tốt của tỷ, muội đi một chuyến đi mà."

 

"Đồ ăn ở Quốc T.ử Giám khó ăn lắm. Muội nhìn xem, tỷ gầy đi cả một vòng rồi ."

 

Trên gương mặt giống hệt ta kia hiện lên vẻ tủi thân .

 

Kiếp trước , a tỷ cũng từng cầu xin ta như thế.

 

Chúng ta là tỷ muội song sinh cùng một mẫu thân sinh ra , từ nhỏ tình cảm đã vô cùng tốt đẹp .

 

A tỷ kén ăn.

 

Đầu bếp trong phủ thay hết người này đến người khác mà tỷ ấy vẫn không hài lòng.

 

Chỉ có đồ ăn do chính tay ta nấu, tỷ ấy mới ăn đến mặt mày hớn hở.

 

Cho nên kiếp trước , ta đã đi đưa cơm.

 

Cũng trong một ngày sương mù dày đặc như thế này , ta gặp Lận Tuế Duật lần đầu tiên.

 

Ánh mặt trời buổi trưa trắng nhợt.

 

Hắn nằm dưới bóng cây bồ đề mờ tối, dáng vẻ nhàn nhã. Đai ngọc, kim quan, tuấn mỹ xuất trần.

 

Nhìn thấy ta , hắn hơi ngẩn người .

 

"Ngu Thính Lan, nàng..."

 

Ta sững lại .

 

Đang định mở miệng nói mình không phải a tỷ.

 

Khóe mắt lại thoáng thấy bóng dáng Tô Giám Thừa.

 

Quốc T.ử Giám không cho người ngoài lưu lại quá lâu, người vi phạm sẽ bị xử phạt.

 

Ta nhất thời hoảng hốt, vội nhấc váy bỏ chạy.

 

Trong lúc hấp tấp lướt qua người hắn , mái tóc ta phất qua đầu ngón tay đang khẽ cuộn lại của hắn , để hắn tiện tay lấy mất một cây trâm vàng.

 

Ta thở hổn hển chạy về nhà.

 

Chưa đến nửa ngày, trong cung đã có công công đến truyền thánh chỉ ban hôn.

 

Nói rằng Lận thế t.ử của phủ Định Viễn Hầu vừa gặp đã đem lòng yêu mến ta , nhất quyết không cưới ai ngoài ta .

 

Phủ Định Viễn Hầu là thế gia công huân, vinh hiển nhiều đời.

 

Lận thế t.ử lại tuấn tú đường hoàng, khí độ bất phàm.

 

Vốn dĩ đây phải là một mối nhân duyên tốt đẹp không gì sánh được .

 

Nhưng đêm tân hôn, Lận Tuế Duật uống đến say khướt, loạng choạng xông vào tân phòng.

 

Hắn giật phắt khăn voan của ta xuống.

 

"Vì sao nàng không nói sớm với ta , người học ở Quốc T.

ử Giám là Ngu Thính Lan, tỷ tỷ của nàng?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/van-dinh-quy-nguyet/chuong-1.html.]

 

"Nếu sớm biết nàng không phải nàng ấy , ta tuyệt đối sẽ không cưới nàng."

 

Ta c.h.ế.t lặng.

 

Đến lúc ấy mới biết , sở dĩ Lận Tuế Duật xin thánh chỉ cưới ta ...

 

Là vì hắn nhận nhầm ta thành a tỷ.

 

Biết ta chịu uất ức, a tỷ xách cung lớn xông thẳng vào phủ Định Viễn Hầu.

 

Một mũi tên b.ắ.n xuyên vai Lận Tuế Duật, m.á.u lập tức thấm đỏ y phục.

 

"Đã cưới muội muội ta , thì cả đời này ngươi phải đối xử t.ử tế với nó."

 

"Nếu còn để muội muội ta chịu bất kỳ uất ức nào nữa, ta tuyệt đối không tha cho ngươi!"

 

Vì chuyện đó, Lận Tuế Duật bệnh nặng một trận.

 

Mà a tỷ cũng vì cảm thấy có lỗi với ta nên rời kinh xuống Giang Nam.

 

Không ngờ giữa đường gặp sóng gió, bỏ mạng nơi đất khách quê người .

 

Từ đó, phủ Định Viễn Hầu và nhà ta hoàn toàn trở mặt.

 

Ngay cả lễ vật ngày tết cũng không còn sai người đưa tới.

 

Hai nhà triệt để đoạn tuyệt qua lại .

 

Nhìn dáng vẻ làm nũng của a tỷ, ta lắc đầu.

 

"A tỷ, ta có thể làm món tỷ thích ăn rồi bảo hạ nhân mang tới."

 

" Nhưng hôm nay, ta không muốn đi ."

 

Thấy ta đã quyết tâm, a tỷ khựng lại một chút rồi cũng không ép nữa.

 

"Được thôi, không đi thì không đi ."

 

Tỷ ấy nhìn ta , thở dài rồi cong mắt cười :

 

"Vốn còn định khoe với đồng môn rằng ta có một muội muội vừa xinh đẹp vừa ngoan ngoãn nữa cơ."

 

Ta nhìn theo bóng dáng tỷ ấy sải bước ra khỏi cổng.

 

Dải buộc tóc vẽ nên một đường cong đẹp mắt trong không trung.

 

Sống mũi bỗng cay xè.

 

 

Ta không đi đưa cơm.

 

Đoạn nghiệt duyên của kiếp trước tự nhiên cũng không có cơ hội bắt đầu.

 

Nhìn a tỷ trở về nhà rồi vẫn như thường ngày kể những chuyện thú vị ở Quốc T.ử Giám, ta mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.

 

Gió lạnh âm u thổi liên tiếp hai ngày.

 

Tuyết lớn bất ngờ kéo đến.

 

Sau bữa sáng không lâu, tiếng Thải Vi hưng phấn vang lên ngoài sân:

 

"Tiểu thư! Tuyết rơi rồi ! Mau ra xem đi , tuyết lớn lắm!"

 

Ta vén rèm lên.

 

Quả nhiên nhìn thấy từng bông tuyết lớn như lông ngỗng đang rơi xuống từ bầu trời âm u.

 

Mặt đất rất nhanh đã phủ một màu trắng xóa.

 

Buổi chiều, nhân lúc tuyết rơi càng lúc càng dày, ta ra cây mai ở hậu viện hứng một vò tuyết đọng mang theo hương mai.

 

Dùng thứ nước tuyết này pha trà sẽ có thêm một mùi hương mai thanh lãnh đặc biệt.

 

Không ngờ thân thể ta lại yếu đến vậy .

 

Đêm hôm đó liền ngã bệnh, sốt cao không dứt.

 

A tỷ tan học từ Quốc T.ử Giám trở về.

 

Tuyết trên vai còn chưa kịp phủi xuống đã vội bước vào phòng.

 

Trong cơn mê man, ta thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng tỷ ấy .

 

Ký ức kiếp trước cuộn trào dâng lên, ta không nhịn được nghẹn ngào gọi:

 

"A tỷ..."

 

Tỷ ấy áp bàn tay lạnh buốt lên mặt ta , lấy chiếc khăn đã bị hơi nóng trên trán ta hong khô xuống.

 

"Đáng đời. Ai bảo muội ham chơi tuyết."

 

A tỷ luôn là miệng cứng lòng mềm.

 

Miệng thì nói vậy nhưng tay lại không ngơi nghỉ.

 

Vừa dùng rượu lau người cho ta , vừa ngồi bên lò than sắc t.h.u.ố.c.

 

Ta cuộn mình trong chăn.

 

Mơ hồ thấy tay tỷ ấy bị ấm t.h.u.ố.c làm bỏng đỏ, bèn chu môi thổi phù phù.

 

Gương mặt tròn vo ấy trông giống hệt đôi sư t.ử đá đặt trước cổng phủ.

 

Chút oán khí còn sót lại trong lòng ta cũng theo đó mà tan biến.

 

A tỷ bưng bát t.h.u.ố.c tới bên miệng ta .

 

Có lẽ tỷ ấy cũng mệt lắm rồi , lẩm bẩm:

 

"Nếu Tạ Đình Tự biết ta chăm sóc muội không tốt rồi tới gây chuyện với ta , ta thật chẳng gánh nổi đâu ..."

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...