20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Ta ngẩn người .

 

A tỷ cũng nhận ra mình vừa nói gì, lập tức cười gượng.

 

"Thôi thôi, ta không nhắc đến hắn nữa. Nguyệt Nhi, muội đừng giận."

 

Nhưng ta chỉ nhìn ngọn lửa đỏ đang nhảy múa trong lò than, hoàn toàn thất thần.

 

Tạ Đình Tự.

 

Cái tên này ...

 

Ta đã bao lâu không nghe thấy rồi ?

 

Năm năm?

 

Mười năm?

 

Hay là suốt một đời ngắn ngủi, sơ sài ở kiếp trước ?

 

 

Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn không ngừng rơi.

 

Ánh đèn dưới hành lang hắt lên những bóng cây gầy guộc, mờ nhạt in trên lớp lụa mỏng.

 

Ta chợt nhớ lại .

 

Kiếp trước , nếu không có đạo thánh chỉ ban hôn bất ngờ ấy ...

 

Thật ra ta cũng không nhất định phải gả cho Lận Tuế Duật.

 

Từ trước khi đại quân xuất chinh Tây Vực.

 

Đã có người ngồi trên lưng tuấn mã cao lớn, đón gió Tây ào ạt mà cười với ta .

 

"Lần này đi , không biết bao giờ mới trở về."

 

"Nếu trong vòng ba năm ta có thể đ.á.n.h hạ Khương Ly và Di La, khải hoàn hồi triều, Ngu Chiếu Nguyệt, nàng cứ chờ ta xin thánh chỉ của bệ hạ, cưới nàng làm thê t.ử đi ."

 

Ta đã chờ.

 

Từ xuân sang hạ.

 

Từ hạ sang đông.

 

Nhìn cây lê do chính tay Tạ Đình Tự trồng cho ta ngoài cửa sổ nảy mầm, đ.â.m cành, nở hoa, kết trái.

 

Rồi cuối cùng tàn lụi.

 

Cành cây phủ đầy sương tuyết.

 

Ba mươi ba bức thư ta gửi cho hắn cuối cùng cũng nhận được hồi âm.

 

Ta vui mừng khôn xiết mở thư ra .

 

Trên tờ giấy mỏng chỉ có vài chữ.

 

"Bình an. A Nguyệt chớ nhớ."

 

Ngắn gọn dứt khoát.

 

Đến mức những lời nhớ nhung và lo lắng ta viết kín từng trang thư đều trở thành trò cười .

 

Ta có chút tủi thân .

 

Giận dỗi không gửi thư cho hắn nữa.

 

Nhưng trong lòng cũng hiểu.

 

Kinh thành và Tây Vực cách nhau núi sông vạn dặm.

 

Một võ tướng như hắn , ngày ngày qua lại giữa đao quang kiếm ảnh.

 

Làm sao có thể chu toàn mọi thứ được .

 

Huống hồ hắn vốn là người ít nói .

 

Miệng lưỡi lại vụng về.

 

Về sau khi viết thư.

 

Ta không gửi cho hắn nữa.

 

Mà cất hết vào một chiếc hộp.

 

Hơn một năm trôi qua, chiếc hộp ấy đã đầy kín.

 

Nhưng tạo hóa trêu ngươi.

 

Năm thứ hai sau khi Tạ Đình Tự rời đi , ta lại bị ban hôn cho Lận Tuế Duật.

 

Hoàng ân khó trái.

 

Ta khóa lại bộ giá y mình thêu suốt hai năm.

 

Khoác lên người bộ hỉ phục do tú nương vội vàng may gấp.

 

Rồi xuất giá.

 

Hậu viện phủ Định Viễn Hầu sâu hun hút.

 

Hết lớp sân này đến lớp sân khác.

 

Ngay cả bầu trời rộng lớn vô biên đến nơi đó cũng bị nhốt vào những khuôn phép vuông vức.

 

Nửa năm sau .

 

Tạ Đình Tự khải hoàn trở về.

 

Dân chúng đứng kín hai bên đường đón chào.

 

Tiếng cười nói náo nhiệt kéo dài từ Chu Tước Môn tới tận hoàng cung.

 

Đoàn quân chiến thắng đi ngang qua phủ Định Viễn Hầu.

 

Toàn bộ người trong phủ đều ra nghênh đón.

 

Tạ Đình Tự mặt mũi phủ đầy bụi đường.

 

Khôi giáp còn chưa tháo xuống.

 

Trên người vẫn vương mùi m.á.u tanh của chiến trường đầy lạnh lẽo và sắc bén.

 

Hắn ghìm cương ngựa trước cổng hầu phủ.

 

Xuyên qua biển người ồn ào.

 

Lặng lẽ nhìn ta .

 

Nhưng lại chần chừ không tiến lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/van-dinh-quy-nguyet/chuong-2.html.]

 

 

Chuyện ta và Tạ Đình Tự có tình cảm với nhau .

 

Cuối cùng Lận Tuế Duật vẫn biết được .

 

Đêm đó.

 

Lần đầu tiên hắn mất khống chế như vậy , xông thẳng vào phòng ta .

 

Trong tay cầm những bức thư ta viết .

 

Không biết hắn tìm thấy từ đâu .

 

Ngay trước mặt ta .

 

Hắn xé từng bức thư thành từng mảnh vụn.

 

Rồi ném hết vào chậu than.

 

Ngọn lửa nuốt lấy giấy vụn.

 

Ánh lửa soi đôi mắt ngạo nghễ của hắn đỏ lên nhàn nhạt.

 

"Ta mặc kệ trước kia nàng và Tạ Đình Tự thế nào."

 

"Hiện giờ nàng đã gả cho ta , chính là người của phủ Định Viễn Hầu."

 

"Nàng không được nhìn hắn nữa, cũng không được nhớ tới hắn ."

 

"Dù đời này chúng ta chỉ có thể trở thành một đôi oán ngẫu, nhưng trong mắt nàng cũng chỉ được có một mình ta là phu quân."

 

Ngón tay thon dài của hắn vuốt lên mặt ta .

 

Đầu ngón tay mạnh mẽ day trên môi.

 

Làm nhòe đi một vệt son đỏ.

 

Ta c.ắ.n rách ngón tay hắn .

 

"Phu quân?"

 

"Có phu quân nào ngày ngày nhớ thương tỷ tỷ của thê t.ử mình không ?"

 

Lận Tuế Duật như bị đ.â.m trúng chỗ đau.

 

Hắn hoàn toàn phát điên.

 

Hắn ép ta xuống giường.

 

Hơi thở mang theo vị tanh ngọt quẩn quanh nơi môi lưỡi.

 

Hắn oán ta .

 

Cũng hận ta .

 

Hắn bắt ta mở mắt nhìn bài vị của a tỷ bên ngoài màn giường.

 

"Ngu Chiếu Nguyệt, để tỷ tỷ nàng nhìn cho rõ bộ dạng hiện giờ của nàng đi ."

 

"Ta thật sự thắc mắc không biết nàng ấy có biết muội muội ngoan của mình quyến rũ đến mức nào không ?"

 

"Nàng là đồ không biết xấu hổ thay thế tỷ tỷ mình , sống cuộc đời vốn thuộc về nàng ấy ."

 

Trên bài vị.

 

Tên của a tỷ hiện lên cứng cáp mạnh mẽ.

 

Đó là do chính tay Lận Tuế Duật viết sau khi a tỷ c.h.ế.t.

 

Cổ họng ta như bị ai bóp nghẹt.

 

Không thể phát ra thêm một âm thanh nào.

 

Mọi tủi nhục và phẫn hận đều hóa thành nước mắt.

 

Từng giọt từng giọt làm nhòe đi tầm mắt.

 

Lận Tuế Duật hận ta .

 

Hận ta phá hỏng nhân duyên giữa hắn và a tỷ.

 

Hận ta khiến hắn sống cả đời trong day dứt với a tỷ.

 

Có lẽ hắn đã sớm mong ta c.h.ế.t.

 

Nhưng lại không nỡ từ bỏ khuôn mặt giống hệt a tỷ này .

 

Ta bị nhốt trong hậu viện.

 

Giống như chim bị giam trong l.ồ.ng.

 

Cho đến lúc c.h.ế.t.

 

Ta mới ngoài ba mươi tuổi.

 

Ta nhắm mắt lại .

 

Nhìn ánh đèn leo lét ngoài cửa sổ.

 

May mà...

 

Ông trời cho ta cơ hội sống lại .

 

Đời này .

 

Con đường phía trước của ta vẫn còn rất dài.

 

 

Ngày tuyết tan trời quang.

 

Mặt sông Nam Hà đã đóng thành một lớp băng dày.

 

A tỷ đi đôi ủng da hươu dày cộm.

 

Rủ ta ra ngoài chơi.

 

"Chiếu Nguyệt vừa mới khỏi bệnh, con làm tỷ tỷ kiểu gì mà suốt ngày dẫn muội muội đi nghịch ngợm thế?"

 

Mẫu thân đứng dưới hành lang khẽ trách.

 

Rồi đưa áo choàng lông cáo tới.

 

A tỷ nhận lấy, cẩn thận quấn quanh người ta .

 

Vừa cười vừa đẩy ta lên xe ngựa.

 

"Mẫu thân yên tâm."

 

"Con đưa Nguyệt Nhi ra ngoài hít thở không khí thôi."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...