20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

"Nó yếu ớt thế nào con biết rõ mà."

 

"Có con ở đây, nhất định không để muội ấy bị lạnh."

 

Mẫu thân cười mắng:

 

"Chính vì có con nên ta mới lo cho muội muội con."

 

"Đường đường là một cô nương, ngày nào cũng nghịch như khỉ."

 

Bên bờ Nam Hà đã tụ tập rất nhiều người .

 

Có người đang bán những con ch.ó kéo xe trượt băng.

 

A tỷ đang định tới xem.

 

Bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên.

 

"Ngu Thính Lan."

 

Tim ta chợt thắt lại .

 

Ta lập tức quay đầu.

 

Đây là lần đầu tiên trong kiếp này ta gặp lại Lận Tuế Duật.

 

Hắn không mặc bộ cẩm y của lần đầu gặp gỡ ở kiếp trước .

 

Mà thay bằng trường bào màu đỏ vàng.

 

Một đoạn đai da ngắn ôm lấy vòng eo săn chắc.

 

Trên trán buộc mạt ngạch.

 

Mày mắt tuấn mỹ.

 

Khí chất vừa cao quý vừa kiêu ngạo.

 

Phong lưu bất phàm.

 

A tỷ lập tức căng thẳng.

 

Mặt hơi đỏ lên.

 

Tay siết lấy tay ta .

 

"Hôm nay ta đâu có giả nam trang."

 

"Sao lại gặp hắn ở đây?"

 

"Hắn có nghĩ ta nữ cải nam trang vào Quốc T.ử Giám là không đứng đắn không ?"

 

Ta cũng thoáng ngẩn người .

 

Kiếp này .

 

Không có sự xuất hiện của ta .

 

Vậy tại sao phản ứng của hắn khi biết a tỷ là nữ t.ử lại bình thản đến thế?

 

Chẳng lẽ...

 

Lận Tuế Duật cũng đã sống lại ?

 

Tim ta đập liên hồi.

 

Chỉ có thể miễn cưỡng giữ bình tĩnh rồi nhỏ giọng an ủi a tỷ.

 

"Không đâu a tỷ."

 

"Hai người làm đồng môn suốt một năm, chẳng phải vẫn luôn ở chung rất tốt sao ?"

 

"Hắn hẳn không phải người như vậy ."

 

"Đừng lo."

 

Đúng lúc ấy .

 

Ngẩng đầu lên.

 

Lận Tuế Duật đã đi tới trước mặt chúng ta .

 

 

Lận Tuế Duật nhìn thấy ta .

 

Nhưng ánh mắt hắn chỉ lướt qua ta một cách nhàn nhạt, giống như nhìn một người xa lạ, rồi nhanh ch.óng dời đi .

 

"Thính Lan... Hôm nay nàng mặc nữ trang, rất đẹp ."

 

Hiếm khi thấy a tỷ lộ vẻ ngượng ngùng như vậy .

 

Tỷ ấy khẽ ho một tiếng rồi hỏi:

 

"Thế t.ử làm sao biết ta là nữ t.ử?"

 

"Trước đây ta từng nhìn thấy lỗ xỏ khuyên trên tai nàng. Nàng giải thích rằng lúc nhỏ không hiểu chuyện, bắt chước nam t.ử Miêu Cương nên mới xỏ."

 

"Khi ấy ta đã có chút nghi ngờ rồi ."

 

A tỷ theo bản năng sờ sờ vành tai.

 

Sau đó thản nhiên giới thiệu ta với hắn .

 

"Đây là muội muội ta , Chiếu Nguyệt."

 

"Chúng ta là tỷ muội song sinh."

 

"Thế nào? Có phải rất giống nhau không ?"

 

Lận Tuế Duật chỉ liếc ta một cái.

 

Cái miệng độc địa quen thuộc lại mở ra .

 

"Chỉ giống về dung mạo."

 

"Còn phẩm hạnh thì khác nhau một trời một vực."

 

"Ngươi nói vậy là có ý gì?"

 

A tỷ lập tức mất vui, nhíu mày.

 

"Mới gặp mặt một lần mà đã kết luận phẩm hạnh chúng ta khác nhau ?"

 

"Ngươi đang châm chọc ta hay châm chọc muội muội ta ?"

 

Biểu cảm kiêu ngạo trên mặt Lận Tuế Duật mới hơi dịu đi đôi chút.

 

"Thính Lan, sao nàng nói chuyện lại sắc bén như vậy ?"

 

"Ta và nàng làm đồng môn suốt một năm, cũng chưa từng thấy nàng nổi giận với ta như thế."

 

Nhiệt tình trong mắt a tỷ nhạt đi vài phần.

 

Tỷ ấy hừ lạnh.

 

"Nguyệt Nhi là muội muội ruột của ta .

"

 

"Đương nhiên khác với người ngoài như ngươi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/van-dinh-quy-nguyet/chuong-3.html.]

Sắc mặt Lận Tuế Duật cứng lại .

 

Hắn theo bản năng nhìn ta .

 

Ánh mắt ấy ...

 

Giống hệt kiếp trước .

 

Sau khi bị a tỷ b.ắ.n trọng thương, hắn cũng dùng ánh mắt ấy nhìn ta , đổ hết lỗi lầm lên đầu ta .

 

Rõ ràng ta chỉ nghe theo lời mẫu thân hắn , giúp hắn thay t.h.u.ố.c.

 

Vậy mà lại bị hắn bóp c.h.ặ.t cổ tay.

 

"Tỷ tỷ nàng vừa vì nàng mà cãi nhau với ta ."

 

"Nàng đã vội vàng muốn quyến rũ ta rồi sao ?"

 

Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn hiện lên vẻ chế giễu.

 

"Muốn thay thế vị trí của nàng ấy trong lòng ta đến vậy à ?"

 

Các khớp ngón tay ta trắng bệch.

 

Ta quay người định rời đi .

 

Nhưng hắn lại bất ngờ kéo ta lại .

 

Ký ức kiếp trước chợt hiện về.

 

Giọng nói lạnh lẽo như ma quỷ của hắn dường như vẫn còn vang bên tai.

 

"Ngu Chiếu Nguyệt..."

 

" Đúng là chẳng biết giữ lễ nghĩa."

 

A tỷ lập tức kéo ta ra sau lưng.

 

Rồi trợn mắt nhìn hắn .

 

"Sao thế t.ử cứ nhìn chằm chằm muội muội ta mãi vậy ?"

 

" Nhưng ngươi đừng mơ tưởng nữa."

 

"Nó đã có người trong lòng rồi ."

 

Bàn tay đang vuốt ve con ch.ó của Lận Tuế Duật chợt khựng lại .

 

Hắn ngẩng đầu.

 

Ánh nắng nhạt phủ xuống, khiến hàng mày đôi mắt hắn lạnh như băng tuyết đầu cành.

 

Khóe môi hắn nhếch lên.

 

"Người trong lòng?"

 

"Tuy triều ta phong tục cởi mở, nhưng chuyện hôn nhân nam nữ vẫn nên nghe theo lệnh phụ mẫu, lời người mai mối."

 

"Nếu lệnh muội tự ý định tình với người khác..."

 

"E rằng không ổn lắm."

 

A tỷ nhíu mày thật c.h.ặ.t.

 

Không buồn nói thêm lời nào nữa, kéo tay ta bỏ đi .

 

"Hôm nay hắn bị làm sao vậy ?"

 

"Nói năng kỳ quái."

 

"Nguyệt Nhi, đừng để ý hắn , chúng ta đi thôi."

 

Ta cụp mắt.

 

Nói rằng tay chân có chút lạnh.

 

Sau đó bảo a tỷ đi trước , còn mình trở về xe ngựa.

 

Lúc này mặt trời đã lên.

 

Ánh nắng phản chiếu trên nền tuyết trắng xóa đến ch.ói mắt.

 

Ta ôm lò sưởi tay.

 

Cả người mệt mỏi không có tinh thần.

 

Đúng lúc ấy .

 

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng huyên náo.

 

Một nha hoàn hớt hải chạy tới.

 

"Không hay rồi !"

 

"Băng vừa nứt!"

 

"Đại tiểu thư rơi xuống nước rồi !"

 

Ta lập tức lao tới.

 

Chỉ thấy mặt băng đã vỡ toang.

 

Nước sông đen sâu d.a.o động lạnh lẽo.

 

Băng quanh đó nứt ra như mạng nhện.

 

Mọi người hoảng hốt lùi về phía sau .

 

Lận Tuế Duật nhíu mày ngăn ta lại .

 

"Nước sông quá lạnh."

 

"Đừng cố chấp, ta đã ..."

 

Ta gạt hắn ra .

 

Cởi áo choàng lông cáo rồi nhảy xuống nước.

 

A tỷ tính tình phóng khoáng.

 

Cầm kỳ thư họa, cưỡi ngựa b.ắ.n cung, thứ gì cũng học rất giỏi.

 

Một cây đại cung trong tay càng khiến người khác phải kinh ngạc.

 

Nhưng lại hoàn toàn không biết bơi.

 

Còn ta tuy thân thể yếu đuối.

 

Lại bơi giỏi hơn tỷ ấy rất nhiều.

 

Chịu đựng cái lạnh thấu xương.

 

Cuối cùng ta cũng kéo được a tỷ lên bờ.

 

Vừa đặt chân lên bờ.

 

Lận Tuế Duật lập tức dùng áo dày quấn lấy thân thể nửa mê nửa tỉnh của a tỷ.

 

Sau đó bế ngang người tỷ ấy lên.

 

Hắn quay đầu nhìn ta .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...