Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hàng mi khép xuống che đi cảm xúc trong mắt.
"Nàng..."
"Đợi ta một lát."
"Ta sẽ quay lại giúp nàng."
Ta nằm sấp bên bờ sông.
Toàn thân ướt sũng.
Y phục mùa đông hút no nước rồi nặng đến mức gần như không thể nhúc nhích.
Gió lạnh thổi qua.
Mái tóc nhỏ nước dường như sắp kết thành băng.
Nha hoàn cuống quýt giữ lấy ta .
Nhưng vẫn không ngăn nổi cơ thể ta mềm nhũn.
Suýt chút nữa lại trượt xuống dòng nước lạnh.
"Tiểu thư!"
"Tiểu thư, người mau bám lấy nô tỳ!"
Nàng ấy lo đến mức sắp khóc .
Trong cơn mê man.
Ta bỗng cảm thấy cổ tay bị ai đó kéo mạnh.
Ngay sau đó.
Cả người rơi vào một vòng tay rộng lớn và ấm áp.
Nha hoàn ngẩn người .
Rồi lập tức vui mừng kêu lên:
"Tiểu... Tiểu Tạ tướng quân!"
"Ngài trở về rồi !"
…
Tạ Đình Tự...
Sao?
Ta mờ mịt mở mắt.
Ánh mặt trời rực rỡ phủ khắp mặt sông.
Mặt nước lấp lánh như vô số hạt bạc vụn.
Hắn đứng ngược sáng.
Sau lưng là cây liễu khô bên bờ sông cùng bầu trời xanh trong không một gợn bụi.
Hắn cúi đầu nhìn ta .
Cái lạnh trên người dường như biến mất hết.
Ta nắm c.h.ặ.t vạt áo hắn .
Không chớp mắt nhìn hắn .
Là Tạ Đình Tự.
Hắn thật sự đã trở về.
Hơn nữa còn sớm hơn kiếp trước tới nửa năm.
Một chiếc áo lớn dày được quấn quanh người ta .
Tạ Đình Tự mím môi.
Không nói một lời.
Nhanh ch.óng bế ngang ta lên xe ngựa.
"Sao nàng cứ ngây ra thế?"
"Lâu ngày không gặp, không nhận ra ta nữa rồi à ?"
Hắn vừa lau nước trên tóc cho ta .
Vừa còn có tâm trạng đùa giỡn.
Ta cuối cùng cũng hoàn hồn.
Sống mũi bỗng cay xè.
Ta giơ nắm đ.ấ.m đ.á.n.h mạnh vào người hắn .
Giọng khàn đặc, đầy tủi thân .
"Tạ Đại Mã."
"Ngươi còn biết đường trở về nữa sao ?"
"Ngươi có biết lúc ngươi không ở đây, ta ... ta ..."
Lời còn chưa kịp nói hết.
Đã nghẹn lại trong cổ họng.
Hốc mắt nóng lên.
Nước mắt rơi xuống như chuỗi ngọc bị đứt dây.
"Đừng khóc ."
"Đừng khóc nữa."
Lúc này Tạ Đình Tự mới thật sự hoảng hốt.
Hắn lúng túng lau nước mắt cho ta .
Ngón tay thô ráp đầy vết chai lướt qua gương mặt lạnh buốt.
Lại nóng đến lạ thường.
Ta cọ nhẹ má vào lòng bàn tay hắn .
Hắn khẽ mím môi.
Sau đó ôm ta vào lòng.
"Ta biết ."
"Ta đều biết cả."
"Là ta trở về quá muộn."
"Để nàng phải chịu uất ức."
Bóng dáng hắn nhòe đi trong làn nước mắt.
Ta lại nhớ tới kiếp trước .
Trong phủ Định Viễn Hầu.
Đã từng có người bí mật gửi thư cho ta .
Nhưng ta còn chưa kịp xem.
Thư đã bị chặn lại .
Trước lúc c.h.ế.t.
Chính Lận Tuế Duật đã cười lạnh nói cho ta biết .
"Tạ Đình Tự thật không biết xấu hổ."
"Dám quyến rũ thê t.ử của người khác."
"Nàng biết trong thư hắn viết gì không ?"
"Hắn nói chỉ cần nàng đồng ý, hắn sẽ giúp nàng hòa ly."
"Hắn muốn cưới nàng."
"Hắn dựa vào đâu mà cưới nàng?"
"Hắn có tư cách gì?"
"Chính nàng đã khiến ta mất Thính Lan."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/van-dinh-quy-nguyet/chuong-4.html.]
"Cả đời này nàng chỉ có thể là thê t.ử của ta !"
"Ta đã đem bức thư ấy giao cho Ngự Sử Đài."
"Còn cho người truyền khắp đầu đường cuối ngõ."
"Bây giờ ai cũng nói Tạ hầu vừa khải hoàn là kẻ dòm ngó thê t.ử người khác."
"Ta muốn hắn thân bại danh liệt!"
"Đồ điên."
Ta cố chống đỡ hơi thở cuối cùng.
Rồi bật cười .
Nhìn khuôn mặt ngày một tiều tụy của hắn vì thứ độc ta âm thầm hạ suốt nhiều năm.
Cơn uất nghẹn trong lòng cuối cùng cũng vơi đi đôi chút.
"Dù ngươi có phá hoại thế nào thì sao ?"
"Trái tim ta ..."
"Từ rất nhiều năm trước đã thuộc về hắn ."
"Hiện tại vẫn vậy ."
Trong ánh mắt kinh ngạc của hắn .
Ta trút hơi thở cuối cùng.
…
Trên xe ngựa.
Than trong lò cháy rất ấm.
Ta thay bộ y phục ướt sũng rồi vén rèm xe lên.
Tạ Đình Tự ngồi phía trước đ.á.n.h xe.
Tấm lưng rộng lớn che khuất phần lớn gió lạnh.
"Sao ngươi đột nhiên trở về?"
Hắn quay đầu nhìn ta .
Mặt dày vô cùng.
"Ta đoán nàng nhớ ta ."
"Nên ngày đêm thúc ngựa chạy về."
…
Khi xe ngựa đi ngang qua đê sông.
Gió thổi tung một góc rèm.
Ta thoáng nhìn thấy Lận Tuế Duật đứng bên bờ.
A tỷ đã được thị nữ thân cận đưa về phủ.
Bên cạnh hắn không còn ai.
Một mình hắn cô độc đứng giữa bãi sông trắng xóa.
Nhưng đôi mắt lại chăm chăm nhìn về phía xe ngựa của ta .
Hay nói đúng hơn.
Là đang nhìn Tạ Đình Tự.
Không biết có phải gió lạnh quá mạnh hay không .
Mắt hắn hơi đỏ.
Biểu cảm cũng rất kỳ lạ.
Không giống tức giận.
Mà giống như có thứ gì đó trong lòng đột nhiên sôi trào.
…
Rèm xe buông xuống.
Ta thu hồi ánh mắt.
Tạ Đình Tự nhận ra điều gì đó.
Hắn nhét bàn tay lạnh buốt của ta vào trong n.g.ự.c mình .
"Quen à ?"
Ta gật đầu.
"Đồng môn của a tỷ."
"Ồ."
"Vậy là người không liên quan."
Khóe môi Tạ Đình Tự nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt.
Không hỏi thêm gì nữa.
Nhưng cánh tay đặt trên vai ta lại siết c.h.ặ.t hơn một chút.
Vừa về đến nhà.
Ta liền ngã bệnh.
Cơn bệnh tới dữ dội.
Ta nằm trên giường suốt một tháng.
Tạ Đình Tự ngày nào cũng tới phủ họ Ngu.
Nhưng chưa từng bước vào cửa.
Hắn chỉ giao d.ư.ợ.c liệu và đồ bổ cho nha hoàn .
Giữ đủ lễ nghĩa.
Liên tục nhiều ngày như vậy .
Mẫu thân sinh nghi.
Sai người đi dò hỏi.
Lúc ấy mới biết người tới là Tạ Đình Tự.
Hắn là nhi t.ử duy nhất của phủ Ninh Quốc Công.
Lần này theo đại quân chinh phạt Tây Vực.
Vừa mới xuất chiến đã liên tiếp lập công.
Một trận đ.á.n.h hạ Khương Ly và Di La.
Hai nước liên tiếp tiến cống.
Tình nguyện cúi đầu xưng thần với triều đình.
Hoàng đế vô cùng vui mừng.
Phong hắn làm Tứ phẩm Quân hầu.
Ban thưởng vạn lượng hoàng kim.
Phong thực ấp một nghìn hộ.
Đúng nghĩa thiếu niên thành danh.
Phong quang vô hạn.
Ngày thứ mười lăm Tạ Đình Tự tới phủ.
Phụ thân và mẫu thân cuối cùng cũng mời hắn vào chính sảnh.
Ta quấn chăn ngồi sau bình phong.
Nghe phụ thân hỏi hắn về chức quan, chính sự.
Cũng hỏi hắn quen biết ta như thế nào.
Tạ Đình Tự đáp từng câu một.
Không kiêu không nịnh.
Mạch lạc rõ ràng.
Chaporia
Bình Luận (0)