Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giọng mẫu thân dần mang theo ý cười .
"Nguyệt Nhi từ nhỏ thân thể đã yếu."
"Tính tình cũng có chút được nuông chiều."
"Sau này e rằng phải làm phiền tướng quân chăm sóc nhiều hơn."
Ta siết c.h.ặ.t góc chăn.
Vành tai bất giác nóng lên.
…
Chuyện của ta và Tạ Đình Tự khiến phụ mẫu hai bên đều rất hài lòng.
Lại thêm việc hắn cố ý vô tình thúc giục Ninh Quốc Công đứng ra bàn bạc.
Cho nên trước năm mới, hôn sự đã được định xong.
Một tháng sau , Lận Tuế Duật mới đến phủ họ Ngu tìm a tỷ.
Từ sau lần ngã xuống hồ băng, a tỷ cuối cùng cũng biết sợ.
Không còn dám nghịch ngợm như trước nữa.
Mấy ngày nay đều ngoan ngoãn ở nhà dưỡng bệnh.
May mà được cứu lên kịp thời, không uống phải quá nhiều nước.
Uống vài thang t.h.u.ố.c xong, phong hàn cũng đã đỡ đi nhiều.
Tỷ ấy ôm lấy ta , tủi thân nói :
"Nguyệt Nhi tốt của tỷ, nếu không có muội thì lần đó a tỷ c.h.ế.t đuối thật rồi ."
"Cái tên Lận Tuế Duật kia miệng thì nói thích ta , vậy mà lúc thấy ta rơi xuống nước lại chần chừ không dám nhảy xuống."
"Nước mùa đông lạnh thật, hắn sợ cũng là chuyện bình thường."
" Nhưng điều đó không ngăn được việc hình tượng của hắn trong lòng ta tụt dốc không phanh!"
"Nói cái gì mà thích với không thích."
"Rõ ràng chỉ có Nguyệt Nhi là thương a tỷ nhất thôi."
"A tỷ thề, sau này có miếng ngon nào cũng sẽ chia cho muội hơn một nửa."
Ta không nhịn được bật cười .
Dùng khăn lau nước mắt trên mặt tỷ ấy rồi nhẹ giọng dỗ dành.
Buổi chiều.
A tỷ đã lấy lại tinh thần.
Sai người nhóm lửa trong sân, xắn tay áo lên nướng khoai lang.
Mấy ngày nay Tạ Đình Tự đã quen cửa quen nẻo trong phủ.
Lúc này hắn đang ngồi bên bàn đá lau thanh bội kiếm của mình .
Ánh mặt trời phủ lên gương mặt nghiêng của hắn .
Đường nét lạnh lùng cứng rắn.
Thế nhưng đôi mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía ta .
Khi Lận Tuế Duật bước vào sân.
Điều đầu tiên hắn nhìn thấy chính là cảnh tượng ấy .
Bước chân hắn khựng lại trong thoáng chốc.
A tỷ nhìn hắn một cái.
Giơ củ khoai nướng trong tay lên.
"Thế t.ử tới rồi à ?"
"Có ăn không ?"
Lận Tuế Duật im lặng một lát rồi lắc đầu.
"Thính Lan."
"Mấy ngày nay nàng không tới Quốc T.ử Giám."
"Bỏ lỡ khá nhiều bài học."
Hắn vô tình liếc nhìn Tạ Đình Tự.
Giọng điệu có chút miễn cưỡng.
"Ta đã mang sách vở tới giúp nàng rồi ."
A tỷ trợn tròn mắt.
"Ta còn đang bệnh mà ngươi bắt ta học bài?"
Tỷ ấy ôm chồng sách.
Mặt đầy vẻ u oán rồi xoay người đi vào phòng.
Lận Tuế Duật đứng yên tại chỗ.
Không đuổi theo như trước .
Một lúc lâu sau .
Hắn đột nhiên lên tiếng.
"Phong hàn của Ngu nhị cô nương cũng khỏi rồi sao ?"
Hôm nay trời trong nắng đẹp .
Tuyết đọng trước đó đã tan hết.
Mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng rực rỡ.
Quả hồng trong sân chín đỏ, lặng lẽ treo trên cành.
Con mèo vàng cam nằm trong lòng ta phơi nắng.
"Khỏi rồi ."
Ta vuốt bộ lông mềm mượt của nó, khẽ gật đầu.
"Đa tạ thế t.ử quan tâm."
Hắn
nhìn
ta
.
Lại nhìn Tạ Đình Tự đang ngồi rất gần bên cạnh ta .
Dường như muốn nói điều gì đó.
Nhưng cuối cùng lại nuốt ngược vào trong.
Tạ Đình Tự đứng dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-dinh-quy-nguyet/chuong-5.html.]
Tra kiếm vào vỏ.
Hờ hững chắn giữa ta và Lận Tuế Duật.
Sau đó tự nhiên cầm áo choàng khoác lên vai ta .
"Nổi gió rồi ."
"Vị hôn thê, cẩn thận kẻo lạnh."
Hắn cười , để lộ chiếc răng khểnh sắc nhọn.
Giọng điệu thân mật vô cùng.
Cả người Lận Tuế Duật cứng đờ.
Hắn nhìn ta chằm chằm.
Ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
Sắc mặt từng chút từng chút một trầm xuống.
"Các người ..."
"Đã đính hôn rồi ?"
" Đúng vậy ."
Tạ Đình Tự nắm lấy tay ta .
Ánh mắt bình thản nhưng lại mang theo vài phần khiêu khích.
"Ta và Chiếu Nguyệt là thanh mai trúc mã, quen biết từ thuở nhỏ."
"Đính hôn vốn là chuyện thuận theo tự nhiên."
"Đến ngày thành thân , nếu Lận thế t.ử có thời gian, nhớ tới uống một chén rượu mừng."
Bàn tay giấu trong tay áo của Lận Tuế Duật dần siết c.h.ặ.t.
"Không cần."
Khóe mắt hắn hơi đỏ.
Không biết là đang giận dỗi hay là oán trách.
"Ta và Ngu nhị cô nương..."
"Vốn cũng không thân thuộc đến vậy ."
…
Năm mới sắp tới.
Bệnh của ta cũng gần như khỏi hẳn.
Các phủ trong kinh thành bắt đầu sai người qua lại tặng lễ.
Vừa giữ lễ nghĩa, vừa kết giao quan hệ.
Ta và a tỷ cũng theo mẫu thân tới thăm đại bá và ngoại tổ gia.
Mấy ngày này mọi người đều bận rộn.
Thế nhưng Lận Tuế Duật lại tới phủ họ Ngu thường xuyên hơn.
Ban đầu hắn lấy cớ đưa t.h.u.ố.c.
Mang theo đủ loại d.ư.ợ.c liệu và đồ bổ quý giá.
Ta và a tỷ đều có phần.
Về sau ngay cả lý do hắn cũng lười nghĩ.
Hết món đồ tinh xảo này tới món đồ tinh xảo khác liên tục được đưa tới.
Hôm nay là trâm vòng châu ngọc.
Ngày mai là lụa là gấm vóc, son phấn hương liệu.
A tỷ càng nhìn càng thấy không đúng.
Tỷ ấy nhìn bông hoa nhung màu hồng đào trên tóc ta rồi nghi ngờ nói :
"Ta thấy hắn say không phải vì rượu."
"Mà là vì muội thì đúng hơn."
"Những bộ y phục và trang sức này đều là thứ muội thích."
Nhớ lại những biểu hiện bất thường gần đây của Lận Tuế Duật.
A tỷ chợt hiểu ra .
Sau đó tức giận mắng:
"Bảo sao lần nào tới hắn cũng nhìn muội chằm chằm."
"Ta đúng là nhìn lầm người ."
"Đồ hào sắc!"
"Hắn không biết muội đã đính hôn với Tiểu Tạ tướng quân rồi sao ?"
Ta chỉ lắc đầu.
Sai người trả lại toàn bộ số lễ vật ấy .
Chiều ngày giao thừa.
Ta dẫn theo Thải Vi ra ngoài mua thêm đồ tết còn thiếu.
Nhân lúc Thải Vi đi lấy kẹo hạt thông.
Lận Tuế Duật đột nhiên xuất hiện.
Hắn nắm lấy cổ tay ta rồi kéo vào một con hẻm phía sau .
Bóng tường sâu hun hút đổ xuống.
Bao phủ lấy thân hình ta .
Trong gió truyền tới giọng nói khàn khàn run rẩy của hắn .
"Ngu Chiếu Nguyệt."
"Sao nàng có thể..."
"Sao nàng thật sự đính hôn với Tạ Đình Tự?"
"Ta còn tưởng nàng chỉ đang lừa ta ."
"Nàng vốn nên..."
"Vốn nên thế nào?"
Ta hất tay hắn ra .
Lùi lại hai bước tạo khoảng cách.
Chaporia
Bình Luận (0)