Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ý tứ là: “Thỏ khôn c.h.ế.t, ch.ó săn bị mổ làm thịt; chim bay cao hết, cung tốt vứt bỏ; nước địch phá xong, mưu thần bị g.i.ế.c”.
(Trong Chuyện Việt Vương Câu Tiễn vong ân bội nghĩa, bức hại công thần)
Mẫu thân rất thương tâm, sau khi phụ thân mất được một năm, thì cũng rời khỏi nàng.
Cũng là một ngày tuyết rơi, bông tuyết tung bay, cực kỳ giống ngày tuyết hôm đó. Hai ngày tuyết rơi, nàng từ đích nữ phủ tướng quân người người hâm mộ trở thành đứa trẻ không phụ không mẫu không người đáng tin cậy.
Nàng muốn báo thù.
Nhưng nàng biết chỉ bằng sức lực của một mình nàng, đối với một người cao cao tại thượng trên ngôi cửu ngũ chí tôn, dù có một trăm người như nàng, cũng sẽ rơi vào kết cục c.h.ế.t t.h.ả.m như nhau . Nàng chỉ có thể dựa vào trí để thắng.
Nàng được kiều dưỡng* mười năm ở trong nhà, dựa vào sức mạnh thù hận, nàng cầm năm mươi lượng bạc cuối cùng trong phủ, trèo đèo lội suối không ngại gian khổ, đi Nam Cương ở xa ngàn ngàn dặm.
*Kiều dưỡng : Nâng niu chiều chuộng hết mực.
Năm nàng bảy tuổi, trong cung tổ chức hạ yến, phụ thân mang theo nàng.
Nàng gặp một tiểu công t.ử.
Hắn nói cho nàng biết Nam Cương là một nơi toàn cổ trùng, có rất nhiều người dùng cổ, chỉ dựa vào một con sâu nhỏ mà có thể đưa người vào chỗ c.h.ế.t mà không có tiếng động nào.
Khi nàng trên bờ tuyệt vọng, trong đầu hiện rõ những lời mà tiểu công t.ử nói năm đó.
Nàng không nhớ rõ tướng mạo của hắn , cũng không nhớ rõ tên hắn , chỉ nhớ kỹ những lời hắn nói .
Nàng quỳ trước cửa nhà sư phụ hai ngày hai đêm, đến ngày thứ ba, sư phụ mới thu nhận nàng làm đồ đệ , bắt đầu dạy nàng cổ thuật.
Cũng bắt đầu từ lúc đó, tính tình nàng thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Nàng thích trưng ra khuôn mặt lạnh lùng, dùng cao ngạo và lãnh đạm che giấu nội tâm thật sự của nàng.
Muốn g.i.ế.c hoàng đế, nhất định không thể hiện hỉ nộ.
Nàng thu tay đang bắt mạch đập của hoàng đế lại , nói : “Bệ hạ, qua mười lăm ngày nữa ngài sẽ khỏi hẳn.” Sau mười lăm ngày là ngày c.h.ế.t của người ! Tiên đế c.h.ế.t quá nhanh, nàng học chưa xong thì đã băng hà. Nhưng mà không sao , phụ nợ thì t.ử trả*.
*Cha nợ thì con trả.
Mười lăm ngày sau , nàng phải lấy t.h.i t.h.ể hoàng đế để tế phụ thân trên trời!
Hoàng đế đột nhiên hỏi: “Tô thần y có giao tình không tệ với Thẩm khanh nhỉ? Trẫm nghe cung nhân nói , lần trước ở Ngự Hoa Viên, Thẩm khanh anh hùng cứu mỹ nhân, tránh cho thần y ngã xuống đất”
Nàng ho một tiếng nói : “Cũng được ạ.”
Hoàng đế nói : “Thẩm khanh năm nay cũng hai mươi năm tuổi rồi , vừa hay năm nay Tô thần y cũng hai mươi, nam chưa cưới nữ chưa gả, không bằng để trẫm làm chủ tứ hôn cho hai người . Tuy Tô thần y có bản lĩnh diệu thủ hồi xuân, nhưng vẫn là một cô nương, không có cái gì quan trọng hơn hôn nhân đại sự.”
Nàng hơi giật mình .
Sao nàng cảm thấy câu sau hoàng đế nói có chút ý vị thâm trường?
Nhưng
mà nàng cũng
không
để ý, nhàn nhạt
nói
: “Đa tạ hảo ý của bệ hạ, chỉ là tâm nguyện của dân nữ
chưa
thành,
chưa
muốn
thành
thân
.
”
06
Sau nửa tháng hoàng đế sẽ băng hà, đến lúc đó, chắc lúc đó Thẩm Triệt sẽ thương tâm nhỉ. Nếu hắn biết là nàng làm , nhất định sẽ oán hận nàng nhỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/su-huynh-thinh-nghiem-tuc/chuong-4.html.]
Nghĩ như vậy , tim nàng hơi đau.
Nhưng thù nhà chưa trả, sẽ không có khả năng lo tư tình nhi nữ, huống hồ Thẩm Triệt đã có người trong lòng. Nàng thích hắn , chưa chắc hắn sẽ thích nàng.
Chợt có tiếng mèo kêu, nàng hoàn hồn lại , thấy là mèo trắng A Tiên của Thẩm Triệt.
Nàng sửng sốt.
Không phải A Tiên nên ở phủ tế tướng sao ? Sao lại chạy đến trong cung rồi ? Vì sao lại xuất hiện trong phòng nàng?
A Tiên nhảy vào trong n.g.ự.c nàng.
Nàng nhìn bốn phía thấy không có người , liền ôm c.h.ặ.t A Tiên.
Lúc trước nàng nói không yêu mèo là nói dối, sau khi phụ mẫu mất, nàng không dám nói yêu thích thật của mình ra . Nàng sờ đầu A Tiên, A Tiên ngoan ngoãn cọ vào lòng bàn tay của nàng. Trong lòng nàng ấm áp, cười đến đôi mắt thành đường thẳng.
“A Tiên, A Tiên…” Giọng nói Thẩm Triệt vang lên ngoài cửa.
Mèo trắng kêu meo meo.
Thẩm Triệt đẩy cửa đi vào , nhanh đến mức nàng không kịp trở tay. Mà A Tiên lại ăn vạ trong n.g.ự.c nàng không chịu rời đi . Thẩm Triệt vừa vào , liền nhìn thấy nàng và A Tiên thân mật với nhau .
Ngay lập tức mặt nàng cứng đờ.
Thẩm Triệt nhìn A Tiên trong n.g.ự.c nàng, thần sắc hoảng loạn liền biến mất, thay vào là kinh hỉ và thả lỏng.
“A Tiên!”
Lúc này A Tiên nhảy khỏi vòng tay nàng, nhảy vào trong n.g.ự.c Thẩm Triệt, dùng đôi mắt đen tròn lúng liếng nhìn nàng, bộ dáng vô cùng ngoan ngoãn, làm người khác nhìn thấy thương. Thẩm Triệt vuốt A Tiên, nói với nàng: “Thì ra A Tiên chạy tới chỗ nàng. Hôm nay ta mang A Tiên vào cung, mới chớp mắt đã không thấy A Tiên. May mắn tìm được rồi .”
Thấy Thẩm Triệt khẩn trương như thế, hỏi: “A Tiên là ngươi nuôi?”
Thẩm Triệt nói : “Hiện tại là ta nuôi, trước kia là nàng nuôi.”
“Nàng?”
Ánh mắt Thẩm Triệt ôn nhu, hắn nói : “Ừ, là người trong lòng Thẩm mỗ.”
Lòng nàng chua chát. Lúc này Thẩm Triệt lại nói : “Vừa nãy ta thấy tư thế thần y ôm A Tiên cũng rất thành thạo, trước kia thần y cũng nuôi mèo?”
Nàng nói : “ Đúng vậy , trước kia ta và sư huynh ta cùng nuôi mèo.” Nhớ tới sư huynh , đáy lòng nàng hơi đau. Khi sư huynh biết nàng vì thù hận mà học cổ thuật, đã xảy ra tranh chấp với nàng.
Cũng lần là lần đó, mèo trắng và sư huynh đều rời khỏi Nam Cương.
“Ừ?” Thẩm Triệt ánh mắt hơi tối, hắn hỏi: “Thì ra thần y có sư huynh . Sư huynh nàng là người như thế nào?”
Nàng không muốn nói thêm về sư huynh , chỉ nói đơn giản. Hình như Thẩm Triệt có chút thất vọng. Nàng ngáp một cái, nói : “Thẩm tướng, ta mệt mỏi, mời rời đi cho.”
Nàng xoay người , mới đi một bước, trên đất bằng trong phòng… ngã xuống.
Lần này Thẩm Triệt không kịp đỡ nàng.
Thẩm Triệt ở phía sau nàng nói : “Thần y tiến cung chưa đến ba tháng, đã té ngã không dưới năm lần .”
Chaporia
Bình Luận (0)