20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Mặt nàng đỏ lên.

 

07

 

Thời gian nữa tháng cũng đã đến, nàng thu dọn đồ tế tốt , chuẩn bị nửa đêm trốn khỏi hoàng cung.

 

Nàng biết ngày mai toàn bộ kinh thành sẽ chấn động vì tin hoàng đế đột nhiên băng hà. Chẳng qua náo nhiệt này , nàng không tính nhìn . Thù nhà đã báo, nàng liền yên tâm trở về Nam Cương.

 

Hắc nguyệt phong cao, nàng mang theo đồ tế bỏ trốn khỏi căn phòng nàng đã ở ba tháng

.

Nhưng mà nàng không đoán được , nàng vừa ra khỏi cửa, phía sau liền điều động rất nhiều quan binh, tay cầm binh khí, lạnh lẽo hướng về phía nàng. Nàng nghe thấy người đi đầu hô to một tiếng.

 

“Truy nã nàng ta , bắt vào đại lao, chờ thẩm vấn!”

 

Nàng ngây ngẩn cả người .

 

Quan binh cũng hơn trăm người , mà cổ trùng trên người nàng nhiều nhất chỉ có 30 con, không có khả năng trốn thoát từ trong tay trăm người này . Nàng biết phản kháng không có tác dụng, liền ngoan ngoãn bị người bắt vào đại lao.

 

Nàng suy nghĩ cẩn thận suốt một ngày cũng không suy nghĩ ra .

 

Rốt cuộc nàng lộ sơ hở ở chỗ nào.

 

Làm sao hoàng đế phái người bắt nàng? Nhưng chỉ nghĩ như thế, cũng vậy thôi, truy nã thì truy nã, dù sao cổ trên người hoàng đế chỉ có nàng mới có thể cởi bỏ, sẽ có một ngày hoàng đế phải thả nàng ra .

 

Nàng nhìn đại lao.

 

A, thật ra đại lao Lan quốc không tệ, có giường mềm mại, còn có thức ăn phong phú, còn có tốt hơn thoại bản viết hơn nhiều. Đại lao tốt như vậy , đúng là ngoài dự đoán của nàng.

 

Nhưng mà, càng ngoài dự đoán của nàng là, đã qua ba ngày, mà hoàng đế chưa thả nàng ra , cũng không có tin hoàng đế băng hà truyền đến, nhóm ngục tốt vẫn ăn ngủ bình thường, nhìn không giống như là hoàng đế băng hà.

 

“Ngục tốt đại ca.” Nàng kêu một tiếng.

 

Ánh mắt ngục tốt nhìn qua, thấy là ta , ánh mắt không quan lập tức thay đổi. Hắn nịnh nọt cười với ta , nói : “Thần y có gì phân phó?”

 

Nàng nói : “Bệnh tình của bệ hạ như thế nào rồi ?”

 

Ngục tốt nói : “Ít nhiều cũng nhờ diệu thủ của thần y, bệ hạ đã khỏi hẳn.”

 

A? Đã khỏi hẳn? Sao có thể!

 

Nhưng vào lúc này , cửa lao mở ra , nàng nghe thấy tiếng bước chân, chỉ một lát, Thẩm Triệt xuất hiện trước mặt nàng. Hắn ý cười đầy mặt nhìn nàng, gọi: “Tô thần y.”

 

Nàng lạnh nhạt nói : “Các ngươi đây là có ý gì? Ta hảo tâm chữa trị cho bệ hạ, hiện giờ bệ hạ đã khỏi hẳn liền bắt ta vào đại lao?”

 

Thẩm Triệt kêu ngục tốt mở cửa cho nàng.

Hắn khom người đi vào , nói : “Thần y còn muốn đi sao ?”

 

Tay của nàng sờ bên hông, một bóng trắng thoáng hiện, chui vào trong cơ thể Thẩm Triệt. Cả người Thẩm Triệt run lên, đôi mắt nhắm lại , bộ dáng như lần đầu nàng dùng cổ trùng với hắn .

 

Nàng tức giận nói : “Thẩm tướng cũng muốn đi cùng ta sao ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/su-huynh-thinh-nghiem-tuc/chuong-5.html.]

 

Lập tức Thẩm Triệt mở to mắt, trong mắt có ý cười .

 

“Nàng đã biết ? Biết khi nào?”

 

Nàng nói : “Ngay từ đầu ta đã hoài nghi, ngón tay người dùng cổ đều rất lạnh, xác nhận vào nửa tháng trước . Ngày A Tiên vào trong phòng ta , ta té ngã, ngươi đã lỡ miệng nói . Ta dùng cổ trên người ngươi đã hai lần , mà ngươi chỉ biết ta té ngã trước mặt ngươi có ba lần , nhưng ngày đó ngươi lại nói là năm lần . Ta liền biết cổ trùng không có tác dụng với người , cũng biết ngươi là người dùng cổ. Cổ trên người A Tiên là ngươi hạ.”

 

Thẩm Triệt không có phủ nhận.

 

Nàng thở dài, là ta quá sơ suất. Ban đầu ta nghĩ Thẩm Triệt sẽ không biết ta hạ cổ trên người hoàng đế, không nghĩ tới, cuối cùng thất bại trong gang tấc.

 

Nàng hỏi: “Là ngươi nói cho hoàng đế, phải hay không ?”

 

Giờ nhớ lại , mỗi lần nàng hạ cổ trên người hoàng đế, đều sẽ gặp Thẩm Triệt, xem ra không phải là ngẫu nhiên.

 

Mà người trả lời lại là hoàng đế.

 

Hoàng đế đi ra từ trong bóng tối, chậm rãi đi vào , hắn không giận mà uy, thanh âm nặng nề.

 

“Trẫm đã sớm biết , Tô thần y, không , có lẽ trẫm phải gọi ngươi là Tô Niệm.”

 

08

 

Edit: Tiểu Đậu Đậu

 

Cả người nàng run lên.

 

Khi tiến cung nàng nói cho hoàng đế nàng họ Tô, danh một tự Tâm. Tô Niệm mới là tên thật của nàng. Hiện tại hoàng đế đã biết , cũng sẽ nghĩ đến phụ thân hắn g.i.ế.c phụ thân nàng.

 

Thật là một hoàng đế tốt !

 

Nàng rất khinh thường người có thể làm hoàng đế, tự cho là có thể giấu trời qua biển, ai ngờ bản thân chỉ là một tên nhảy nhót. Bọ ngựa bắt ve chim sẻ núp sau , từ đầu đến cuối, nàng đều chỉ là ve, ngay cả bọ ngựa cũng không phải .

 

Nàng nói : “Muốn c.h.é.m muốn g.i.ế.c, tùy người .”

 

Hoàng đế nói : “Trẫm không tính g.i.ế.c ngươi. Năm đó tiên đế kiêng kị Tô tướng quân, cho nên mới hạ sát tâm.”

 

Nàng ngẩn ra , không nghĩ tới hoàng đế sẽ thừa nhận dứt khoát như vậy . Nàng cho rằng tất cả hoàng đế đều là dối trá, rõ ràng g.i.ế.c ngươi mà còn muốn ngươi ca tụng công đức. Hoàng đế lại nhàn nhã nói : “Hôm nay trẫm muốn nói rõ ràng với ngươi, tiên đế g.i.ế.c phụ thân ngươi, cho nên ngươi thống hận trẫm, cũng về tình có thể tha thứ. Trẫm tha thứ ngươi, cũng không so đo việc ngươi có ý đồ thí đế*. Chẳng qua Tô Niệm ngươi đã nghĩ kỹ? Sau khi ngươi g.i.ế.c trẫm, ngươi cũng khó thoát c.h.ế.t, bao gồm sư phụ và sư huynh ngươi. Ngươi đi từ Nam Cương đến đây, thì cũng thấy một đường phồn hoa từ Nam Cương đến kinh thành này , bá tánh an cư lạc nghiệp, từ lúc trẫm đăng cơ tới nay, cần chính ái dân**, mới có Lan quốc thịnh thế hôm nay. Nếu ngươi g.i.ế.c trẫm, thời thế thay đổi, ngươi đặt bá tánh Lan quốc ở đâu ?”

 

*G.i.ế.c hoàng đế

**Giải quyết chính sự, yên dân

 

Hoàng đế nói : “Không bằng như thế này , tiên đế g.i.ế.c phụ thân ngươi, trẫm liền trả cho ngươi một hôn phu. Thẩm khanh là lương đống* triều ta , trẫm đem hắn đưa ngươi, nửa đời sau ngươi có thể nô dịch hắn , bình thù năm đó.”

 

*đại thần trụ cột của đất nước

 

Hoàng đế chuyển đề tài quá nhanh, nhất thời ta không có phản ứng lại kịp.

 

Lúc sau hoàng đế còn nói thêm: “Giam ngươi những ngày qua cũng là trừng phạt nhỏ, nhưng mà trẫm xem ngươi là người trong lòng Thẩm khanh nên ta không so đo.”

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...