Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nó bất động nhìn ta . Mọi người xung quanh đã sớm tản ra hết, vì sợ hãi.

Ta đi đến trước mặt nó, nhìn nó bằng ánh mắt từ ái, rồi trong ánh nhìn chán ghét của nó, ta nắm c.h.ặ.t lấy tai nó.

Bùi T.ử Ngôn nghẹt thở.

"Thằng nhóc con, con giỏi rồi nhỉ, dám nói chuyện với cha con như vậy ?"

"Bấy nhiêu năm con càng lớn càng lệch lạc, trước kia khi ta còn ở đây con cũng rất nghe lời mà, sao đột nhiên lại thay đổi như thế?"

Bùi T.ử Ngôn sau khi kinh ngạc liền muốn giật tay ta ra .

Ta hét lớn: "Trụ Tử! Con còn dám phản kháng!"

Bùi T.ử Ngôn đứng yên. Trụ T.ử là nhũ danh của nó, đã hơn mười năm không ai gọi nữa rồi .

"Hôm nay ta mượn cơ thể Khám cô nương này để hỏi tội con cho ra lẽ."

Ta véo tai nó: "Cha con mấy năm nay có chút nào có lỗi với con không ? Hắn đối với con nghiêm khắc một chút, nhưng đó cũng là do con đáng đời!"

Ta chỉ vào tiểu thái giám vừa bị nó tát một bạt tai lúc nãy: "Con bây giờ giỏi rồi , muốn đá-nh ai thì đá-nh, muốn c.h.é.m đầu ai thì c.h.é.m, thật là oai phong quá nhỉ!"

" Nhưng sự oai phong này cũng là cha con cho con đấy!"

"Năm con năm tuổi đá-nh nhau với Đại Ngưu ở thôn bên cạnh, mẹ vì muốn tạ lỗi với người ta , đã đem cầm cố cả món trang sức duy nhất." Ta hận sắt không thành thép hỏi nó, "Lúc đó con đã hứa với ta thế nào?"

"Con nói con không bao giờ đá-nh người nữa, con nói con sẽ học hành t.ử tế, sẽ cố gắng để cho ta được sống cuộc sống tốt đẹp ."

Bùi T.ử Ngôn đã sớm hóa đá, cả người cứng đờ.

Ta cười khẩy: "Cũng đúng, con bây giờ là Thái t.ử cao cao tại thượng rồi , ta quản không nổi con nữa."

"Thôi thôi."

Ta buông tai nó ra , quay người nhìn Bùi Dã. Ánh mắt hắn nhìn ta vô cùng phức tạp, yết hầu chuyển động, dường như có lời gì đó muốn thốt ra .

Ta vừa mới bước về phía hắn một bước, thì Bùi T.ử Ngôn phía sau đã lao tới. Nó ôm chầm lấy eo ta .

"Mẹ!"

Giọng nói nghẹn ngào:

"Mẹ, con sai rồi , người đừng đi !"

"Con không hề cảm thấy làm Thái t.ử thì cao cao tại thượng gì cả, nếu được , con thà không làm cái chức Thái t.ử này ! Chỉ cần người còn sống!"

Ta khựng lại , trong lòng có chút khó chịu. Dù sao cũng là má-u mủ mười tháng ta mang nặng đẻ đau, là người ta dùng mạng để bảo vệ. Nó như thế, ta cũng đau lòng.

Bùi T.ử Ngôn giọng đã khản đặc, cánh tay ôm c.h.ặ.t lấy eo ta : "Mẹ! Người đừng đi !"

"Sau này con sẽ nghe lời, nghe lời người , nghe lời cha."

Ta thở dài một tiếng, xoa xoa đầu nó.

"Ta đã là một tàn hồn, không thể cưỡng cầu ở lại ."

"T.ử Ngôn, ta biết con oán cha con, là vì năm đó hắn không kịp trở về cứu ta ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/sau-khi-the-tu-doan-menh-cua-de-vuong-muon-xac-hoan-hon/chuong-4.html.]

" Nhưng bao nhiêu năm qua, trong lòng cha con lại chẳng khổ sở sao ?"

"Ta không trách  hắn , con cũng đừng trách hắn ."

Bùi T.ử Ngôn vừa khóc vừa gật đầu: "Không trách nữa, con không trách nữa."

"Mẹ!"

Nhìn xem. Nhi t.ử ta vẫn rất nghe lời đấy chứ.

Ta có chút an ủi, đang chuẩn bị nói thêm gì đó, thì giọng nói của Bùi Dã truyền đến từ phía trước :

"A Ninh..."

Ta sững người , ngẩng đầu nhìn hắn . Bốn mắt nhìn nhau , ta không nhịn được mà lau đi hàng nước mắt.

"A Dã, bao nhiêu năm nay, chàng cũng vất vả rồi ."

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ta đi đến trước mặt hắn , đưa tay ôm lấy cơ thể cứng đờ của hắn : "Một vài chuyện, nên buông xuống thôi."

Nói xong, ta liền trợn mắt, ngất đi lần nữa.

7

Ta không hề giả vờ, ta ngất thật đấy.

Nghe Tiểu Phúc T.ử kể lại thì lúc đó Hoa Thanh điện hỗn loạn vô cùng, sau khi ta ngất thì Thái t.ử cũng ngất lịm theo. Các hòa thượng ở Bồ Đề tự cứ đòi đè ta ra để trừ tà, còn Bùi Dã thì sống chế-t không cho. Thái giám, cung nữ sợ hãi chạy tán loạn. Tóm lại là cực kỳ hỗn loạn.

Tiểu Phúc T.ử than vãn: “Cố đại tỷ, tỷ giấu ta kỹ quá đấy!”

Điều hắn ta nói chính là thân phận Đức Ninh Hoàng hậu của ta .

Ta xua xua tay: “Chuyện nhỏ không đáng nhắc tới, chuyện nhỏ không đáng nhắc tới.”

Hai bọn ta đang nói chuyện ở đó, thì góc giường người đẹp nọ đang run như cầy sấy.

“Rốt cuộc các ngươi là người hay là quỷ…”

Ta và Tiểu Phúc T.ử cùng nhìn sang, rồi chỉ vào nửa thân dưới trong suốt của mình : “Ngươi thấy sao ?”

Khám Thư suýt chút nữa thì sợ đến phát khóc : “Oan có đầu nợ có chủ, các ngươi đừng tìm ta …”

Lần trước sau khi ngất ở Hoa Thanh điện, ta đã phiêu dật ra khỏi cơ thể của Khám Thư. Trùng hợp thay , sau khi nàng ấy tỉnh lại , đôi mắt kia lại có thể nhìn thấy cõi âm.

Nhìn nàng ấy run bần bật sắp khóc tới nơi, ta thở dài, kéo Tiểu Phúc T.ử bay ra ngoài.

Bùi T.ử Ngôn đổ một trận bệnh nặng, trong cơn mê sảng cứ gọi “ mẹ ”. Ta ngồi trên tường Đông cung, nhìn vào bên trong, tâm trạng rối bời. Khiến nó sợ thành ra như vậy , vốn chẳng phải ý nguyện của ta .

Ta canh giữ ở Đông cung suốt ba ngày, cuối cùng Bùi T.ử Ngôn cũng hạ sốt, người cũng tỉnh táo lại đôi chút.

Bùi Dã có đến thăm nó, nhưng không đợi nó tỉnh lại đã rời đi .

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Bùi T.ử Ngôn cứ gào khóc đòi đến Phù Dung điện. Đó là tẩm cung của Khám Thư.

Nó chỉ mặc độc chiếc áo trong, chân trần chạy ra ngoài, thái giám ngăn cản, nó giơ tay định đá-nh. Nhưng lại đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, bàn tay đang giơ lên lại hạ xuống.

Nhiều cung nữ thái giám như vậy cũng không ngăn nổi nó. Bùi T.ử Ngôn chạy về phía Phù Dung điện.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...