Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tiểu Phúc T.ử hỏi ta : “Tỷ không theo qua đó xem sao à ?”

Ta lắc đầu: “Có theo qua đó cũng vô dụng, nó đâu có nhìn thấy ta .”

Không lâu sau , Bùi T.ử Ngôn thất thần quay về Đông cung. Chắc là nó đã gặp Khám Thư rồi . Chắc cũng biết , nó không tìm được mẹ của nó nữa rồi .

8

Bùi T.ử Ngôn tự nhốt mình trong phòng suốt ba ngày ba đêm. Đến ngày thứ tư, nó đẩy cửa phòng ra , đi đến ngự thư phòng của Bùi Dã.

“Con tới làm gì?”

Bùi T.ử Ngôn im lặng vài giây, rồi vén vạt áo, quỳ xuống.

“Phù hoàng, nhi thần muốn xuất cung.”

Bùi Dã xem tấu chương, không thèm ngẩng đầu: “Xuất cung làm gì?”

Bùi T.ử Ngôn đáp: “Trước kia Trương Các lão bị nhi thần làm cho tức đến đổ bệnh, nhi thần muốn đi thăm ông ấy .”

“Dù là có phải mang roi đến chịu tội, nhi thần cũng phải mời Trương Các lão quay trở về.”

Bùi Dã khựng lại , ngước mắt nhìn lên. Bùi T.ử Ngôn mím môi, vẻ mặt đầy hy vọng nhìn hắn .

Bùi Dã cười nhạt: “Đừng có diễn kịch trước mặt trẫm, lại muốn gì nữa?”

Bùi T.ử Ngôn cúi đầu, giọng lí nhí:

“Nhi thần muốn cầu xin phụ hoàng một việc.”

“Nếu như, nếu như phụ hoàng có thể nhìn thấy mẹ trong mơ, cha có thể nhắn với bà ấy một tiếng, bảo nàng ấy cũng vào trong mơ gặp con được không ?”

...

Sau khi Bùi T.ử Ngôn rời đi , Bùi Dã sực tỉnh, cây b.út lông trong tay đã làm nhòe một mảng lớn trên giấy.

Hắn tự giễu cười khổ: “Nàng ấy đến giấc mơ của ta còn chưa từng ghé qua…”

Trời đất chứng giám!

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Không phải ta không muốn vào , mà là ta không biết cách!

Trong sách kể hồn ma nhập mộng nghe có vẻ đơn giản, nhưng ta đã thử chín mươi chín tư thế rồi mà vẫn không được !

Ta bĩu môi, nhìn người đàn ông đang đau khổ buồn bã trong ngự thư phòng, rồi cứ thế bay đi mất.

...

Phù Dung điện.

Khám Thư đang co ro trên giường run rẩy. Ta và Tiểu Phúc T.ử bay ở hai bên trái phải .

Ta cố gắng tỏ ra dịu dàng thân thiện nhất: “Khám muội muội à , đừng sợ, tỷ tỷ bàn với muội chuyện này được không ?”

Khám Thư run lập cập: “Chuyện… chuyện gì?”

Ta nói : “Mượn cơ thể muội dùng hai ngày.”

Khám Thư: “...”

Nàng ấy hét lên một tiếng rồi cắm đầu chạy ra ngoài.

Ta bay bên cạnh nàng ấy thuyết phục: “Muội suy nghĩ chút đi , có thể thương lượng điều kiện mà.”

Nàng ấy bịt tai lại : “Ta không nghe , ta không nghe .”

Ta kiên trì: “Thử chút đi mà.”

Khám Thư nhắm mắt lao về phía trước , ta vừa định nhắc nhở thì nàng ấy đã đ.â.m sầm vào người khác.

Bùi Dã đứng từ trên cao nhìn xuống nàng ấy : “Đã đến giờ giới nghiêm, còn chạy loạn cái gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-the-tu-doan-menh-cua-de-vuong-muon-xac-hoan-hon/chuong-5.

html.]

Giọng điệu rất lạnh lùng, thậm chí còn có chút hung dữ.

Ta nhìn gương mặt trắng bệch của Khám Thư, lên tiếng: “Nếu muội đồng ý với thỉnh cầu của ta , ta có thể giúp muội rời khỏi hoàng cung.”

Khám Thư sững sờ, theo bản năng quay đầu lại : “Tỷ nói thật à ?”

Ta: “...”

Bùi Dã nheo mắt: “Ngươi đang nói chuyện với ai?”

Khám Thư giật nảy mình : “Không… không có ai, thần thiếp đang tự nói một mình thôi.”

À. Cô nương ngốc nghếch này .

Bùi Dã không hỏi thêm nữa, nhìn nàng ấy một cái sâu xa rồi bỏ đi . Khám Thư ngã ngồi xuống đất, hồi lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.

9

Khám Thư đã đồng ý.

Nàng ấy hỏi ta : “Vậy ta phải làm thế nào để cho tỷ mượn cơ thể đây?”

Tiểu Phúc T.ử giành trả lời: “Ta biết !”

“Tỷ chỉ cần phun má-u vào người nàng ấy là được !”

Ta giật giật khóe miệng: “Câm miệng.”

Sau khi suy nghĩ kỹ, ta bổ sung: “Không nhất thiết phải phun ra .”

Khám Thư hiểu ý, rồi trực tiếp lấy từ bên cạnh một cây kéo, rạch tay mình rồi vỗ một cái lên trán ta . Động tác dứt khoát đến mức khiến người ta phải thán phục!

Ta chớp chớp mắt, cảm giác quen thuộc nhanh ch.óng ập đến, ta bình tĩnh nhắm mắt lại .

...

Sáng sớm hôm sau , ta liền tới Ngự thiện phòng.

Phải nói rằng, với tư cách là nương nương duy nhất trong hậu cung, thân phận của Khám Thư thực sự rất hữu dụng. Ít nhất thì ở Ngự thiện phòng, ta có thể đi ngang không ai dám cản.

Dùng những nguyên liệu có sẵn bận rộn suốt cả ngày, đến chập tối ta quay về Phù Dung điện.

Bùi Dã đang đứng trước cửa điện.

Đối diện với ánh mắt của hắn , ta không nhịn được mỉm cười , gọi một tiếng: “A Dã.”

Ta biết ngay mà, dù ta có biến thành bộ dạng thế nào, hắn cũng luôn có thể nhận ra ta ngay lập tức.

...

Mười bảy năm trước vào ngày này , chính là đêm động phòng hoa chúc của ta và Bùi Dã. Lúc này , ta và hắn ngồi ở hai đầu bàn, y như ngày xưa. Bầu không khí đột nhiên có chút gượng gạo.

Ta cố tỏ ra nhẹ nhàng cười nói : “Ăn cơm trước đi , ta bận rộn cả ngày đấy.”

Ta đẩy đĩa chân giò về phía trước mặt hắn : “Chàng nếm thử xem, mùi vị có thay đổi không ?”

Bùi Dã cầm đũa gắp một miếng, sau đó gật đầu: “Giống y như trước , chỉ cần là nàng làm , cái gì cũng ngon.”

Ta lại gắp thêm một ít vào bát của hắn . Ta gắp bao nhiêu, Bùi Dã ăn bấy nhiêu, không thừa lại chút nào.

...

Bữa cơm ăn đến cuối, ta là người phá vỡ thế bế tắc: “Thời gian này T.ử Ngôn thay đổi nhiều lắm.”

“Bản tính nó vốn không xấu , năm đó cái chế-t của ta đã đả kích nó quá lớn, nên nó mới trút hết giận dữ lên người chàng .”

“Những năm này , nhìn hai cha con các người càng ngày càng xa cách, như nước với lửa, ta còn đau lòng hơn bất cứ ai.”

Bùi Dã không nói gì.

Ta đưa tay đặt lên mu bàn tay hắn : “Năm đó ta bị quan binh truy đuổi, không phải tại T.ử Ngôn, chàng không thể đổ hết lên đầu nó được .”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...