Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Khám Thư nhìn ta , thở phào một tiếng: “Ta cứ tưởng tỷ thực sự muốn cướp cơ thể của ta chứ.”

Nàng ấy nhìn quanh: “Tiểu Phúc T.ử đâu ?”

Nàng ấy nói vậy ta mới chợt nhận ra , hình như quả thật đã rất lâu rồi không nhìn thấy Tiểu Phúc Tử.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ta bay ra khỏi cửa điện, đi đi lại lại trong tường thành rộng lớn. Cho đến khi trời hoàn toàn sáng hẳn.

...

Tiểu Phúc T.ử đã được Vô Thường dẫn đi rồi , đi đầu t.h.a.i chuyển kiếp. Cuối cùng, hắn ta cũng có thể đi hưởng những ngày tháng tốt đẹp của mình rồi .

11

Nửa tháng sau , ta đã đợi được Vô Thường đến dẫn mình đi .

Ngày ta rời đi , Khám Thư cũng nhận được ân điển xuất cung. Nàng ấy đứng ở cửa cung vẫy tay với ta .

Trên tường thành, một bóng hình cao lớn đang ẩn mình trong bóng tối. Ánh mắt hắn nhìn theo hướng Khám Thư vẫy tay.

Ta mỉm cười với hắn , rồi đi theo Vô Thường dẫn đường bước lên con đường luân hồi đó.

...

Ngoại truyện 1

Bùi Dã × Cố Ninh

Mười bảy năm trước ——

Ta là một đứa trẻ mồ côi, lớn lên bằng cơm trăm nhà. Thậm chí đến họ cũng theo hầu hết mọi người trong thôn này , là họ Bùi.

Ngày gặp Cố Ninh, bầu trời như bị thủng, mưa trút xuống như trút nước. Ta cùng lão tiều phu đi đốn củi từ trên núi xuống, ông ấy bảo ta đem củi đến nhà Cố đồ tể ở đầu thôn. Ta không nghĩ nhiều, mặc áo tơi liền đi ngay.

Cố đồ tể không có nhà, nữ nhi ông ở nhà.

Ta nghe lũ trẻ trong thôn nói , nữ nhi nhà Cố đồ tể có sức mạnh như bò mộng, ngày nào cũng giế-t lợn, trông giống như một con cọp cái. Vì vậy lúc nhìn thấy Cố Ninh, ta đã ngẩn người .

Nàng rất xinh đẹp , giữa đôi mày còn có vẻ cương nghị mà những cô nương khác không có . Chẳng giống cọp cái chút nào. Giống như một tiên nữ vậy .

Nàng gọi ta một tiếng: “Ngây người làm gì? Mau vào đi !”

Ta vội vàng hoàn hồn, cẩn thận đặt củi vào sân nhà nàng, rồi xoay người định đi .

“Đợi đã !” Cố Ninh từ trong nhà đi ra , “Tiền vẫn chưa trả cho ngươi mà.”

Nàng đi tới trước mặt ta , nhét mấy đồng tiền vào tay ta .

Ta hiếm khi lắp bắp: “Cảm… cảm ơn.”

“Ta đi trước đây.”

Nhưng cơn mưa bên ngoài trút xuống đặc biệt lớn, từng giọt mưa đập xuống đất, b.ắ.n lên tung tóe. Cố Ninh không biết đã đứng bên cạnh ta từ lúc nào.

“Mưa lớn thế này , ngươi đi được sao ?”

Ta cúi đầu không nhìn nàng: “Đi được .”

Cố Ninh bảo: “Ở lại ăn bữa cơm đi , cha ta đến nhà Trương đại thúc rồi , ta ở nhà một mình cũng thấy cô đơn lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-the-tu-doan-menh-cua-de-vuong-muon-xac-hoan-hon/chuong-7.html.

]

Như bị ma xui quỷ khiến, ta đã ở lại .

...

Lần thứ hai gặp mặt, là đại hội nghênh thần hàng năm của thôn. Sau khi đại hội kết thúc, Cố đồ tể bước lên đài, nói muốn tìm một người con rể cho nữ nhi mình . Hơn nữa còn phải tìm một người con rể dũng mãnh nhất.

Lúc đó ta đứng dưới đài, nhìn những người tỷ thí trên đài trông thật anh dũng. Thậm chí những người từng nói Cố Ninh là cọp cái cũng đều háo hức muốn thử. Những người bên cạnh lần lượt bước lên.

“Này, ngươi có muốn lên thử không ?”

Giọng nữ trong trẻo vang lên bên tai.

Ta ngạc nhiên quay đầu nhìn cô nương bên cạnh mình .

Cố Ninh hỏi ta : “Ngươi không muốn lên đó à ?”

Ta lắc đầu: “Ta không được .”

Cố Ninh lại nói : “ Nhưng những người trên đài ta đều không thích.”

“ Nhưng ta khá thích ngươi, ngươi có muốn lên thử không ?”

Như bị ma xui quỷ khiến, ta đã bước lên. Và là người ở lại đến cuối cùng. Ta bị gãy một cánh tay và một cái chân, sau đó được nhạc phụ cõng xuống khỏi đài.

...

Đêm ta và Cố Ninh thành thân , đó là lúc ta căng thẳng nhất trong đời. Ta không dám uống nhiều rượu, chỉ sợ uống nhiều sẽ mạo phạm đến Cố Ninh. Nhưng khi ta mặc áo bào đỏ đứng ngoài cửa dán chữ Hỷ, cổ vẫn đỏ ửng lên không thể kiềm chế.

Ta đi đi lại lại ngoài cửa.

Cho đến tiếng quạ kêu đầu tiên, người bên trong cuối cùng không nhịn được mà hét lên một tiếng: “Chàng còn không mau vào ?”

Khi ta đẩy cửa bước vào , suýt chút nữa thì vấp phải ngưỡng cửa.

Cố Ninh che miệng cười khúc khích. Nàng mặc bộ hỷ phục màu đỏ rực, trên mặt đã điểm trang.

Nến đỏ lung linh, ta đã mất hồn.

...

Không lâu sau khi cưới, triều đình sai người tới trưng binh. Mỗi hộ gia đình bắt buộc phải có một nam đinh. Nhạc phụ đã lớn tuổi, ông ấy không thể ra chiến trường được . Suất này đương nhiên rơi xuống đầu ta .

Có người trong thôn trốn trong đêm, còn có người gọi ta đi cùng. Ta không đáp. Bởi vì ta cũng muốn ra sa trường giế-t thêm vài kẻ địch, lập thêm chút quân công. Như vậy , gia đình ta sẽ có cuộc sống dễ thở hơn nhiều.

Khoảng thời gian ở trong quân doanh, là những ngày tháng khổ cực nhất của ta . Ngày nào cũng huấn luyện, mỗi tháng đều c.h.é.m giế-t. May mắn thay , ta vẫn có thể nhận được thư nhà gửi tới.

A Ninh nói , nàng m.a.n.g t.h.a.i rồi . Được ba tháng rồi . Nhờ bức thư này , ta đã kiên trì ở trong quân doanh suốt ba năm.

...

Khi ta mang theo quân công trở về Bùi gia thôn, A Ninh dắt một nam hài tới đón ta ở đầu thôn. Nam hài đó trông rất khôi ngô, nhìn ta bằng ánh mắt rất xa lạ. Nhưng ta không quan tâm, ta chỉ quan tâm đến mẹ của nó thôi.

“Trụ Tử, đây là cha con.”

A Ninh lại cười với ta : “Tên chính thức phải đợi chàng đặt, bọn ta chỉ tiện tay đặt cho nó một cái nhũ danh thôi.”

Ta dắt A Ninh và Trụ T.ử về nhà.

Sau trận chiến này , biên cương đổi lấy được hai năm bình yên.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...