1
Ta vội vàng giật lại bức họa, cẩn thận kiểm tra một lượt, xác nhận không hề hư hại mới ngẩng đầu nhìn Tạ Liễm.
“Đa tạ…”
Không ngờ lại thấy sắc mặt chàng xanh trắng khác thường, đôi mắt chăm chăm nhìn ta .
“Người đó là phu quân của nàng?”
Ta gật đầu, sửa lại :
“Là tiên phu.”
Tạ Liễm đột ngột mở to mắt, giọng nói dường như mang theo chút run rẩy:
“Nàng chẳng phải từng nói hắn là một thợ săn sao ?”
Ta nhíu mày:
“Thế t.ử nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ thợ săn thì không thể có tranh chân dung?”
Di vật mà tiên phu để lại vốn chẳng nhiều. Bức họa này là thứ duy nhất. Năm ấy cũng phải do ta nài ép mãi, chàng mới chịu để người ta vẽ.
Tạ Liễm nhìn ta không chớp mắt, ánh mắt từ trên xuống dưới dò xét mấy lượt. Dường như sau khi xác nhận vẻ mặt ta không hề giả dối, chàng mới bật cười q.u.á.i dị:
“Nàng vậy mà không biết hắn là ai... Nàng vậy mà lại cho rằng hắn đã c.h.ế.t...”
“Chàng nói gì?”
Ta nghe không rõ, đang định hỏi lại .
Thế nhưng Tạ Liễm như chợt nhớ ra điều gì, bỗng lao tới, giật lấy bức họa rồi ném thẳng vào lò than.
Ném xong còn bỏ thêm mấy khối than vào trong.
Đợi đến khi ta hoàn hồn, cuộn tranh đã cháy mất một nửa.
Ta tức giận đến mức trợn mắt nhìn chàng .
Trong ánh lửa bập bùng, dường như chàng đã trút được gánh nặng nào đó, thần sắc trở lại vẻ lạnh nhạt thường ngày.
“Nàng đã là phu nhân của ta , vẫn nên đừng giữ chân dung của nam nhân khác thì hơn.”
2
Ta tát Tạ Liễm một cái.
Hiếm có lần nào chàng bị đ.á.n.h mà không so đo tính toán.
Chỉ mang theo dấu tay đỏ hằn trên mặt tiến cung.
Ta biết , hẳn là chàng lại đi tìm đích tỷ để giãi bày tâm sự.
Tạ Liễm yêu đích tỷ, chuyện ấy cả kinh thành đều biết .
Đích tỷ cũng có tình ý với chàng . Vốn dĩ đó là một mối lương duyên đẹp đẽ.
Đáng tiếc, sau khi bệ hạ tuần du phương Nam trở về kinh, trong cung mở đại yến.
Đích tỷ theo mẫu thân dự tiệc, gảy một khúc tỳ bà.
Nào ngờ bậc đế vương cao cao tại thượng lại thất thần ngay tại chỗ, lập tức muốn phong tỷ ấy làm phi.
Có người nói tiếng tỳ bà của đích tỷ chỉ có trên trời, nhân gian khó gặp, nên mới được thánh tâm ưu ái.
Cũng có người nói , bệ hạ vừa nhìn thấy dung mạo của đích tỷ đã ngẩn người , bởi gương mặt ấy khiến ngài nhớ tới người trong lòng từng gặp nơi phương Nam.
Cuối cùng, bệ hạ sắc phong đích tỷ làm Quý phi.
Mối si tình của Tạ Liễm từ đó hóa thành gông xiềng.
Khi những lời đồn truyền đến tai, bệ hạ khẽ nhíu mày.
Phụ thân ta vốn là người khôn khéo nhất.
Ông lập tức cúi đầu thưa:
“Khởi bẩm bệ hạ, người mà Tạ thế t.ử hai lòng tương duyệt vốn không phải Quý phi nương nương, mà là tiểu nữ của vi thần.”
Sắc mặt bệ hạ dịu đi .
Tạ Liễm cũng thở phào nhẹ nhõm.
Còn
ta
, kẻ từ nhỏ
bị
nuôi dưỡng nơi thôn dã, cuối cùng cũng
được
đón về phủ.
Chỉ tiếc rằng bọn họ không ngờ ta đã tự ý xuất giá, lại còn trở thành quả phụ.
Thật ra ta từng gửi thư báo tin.
Rùa
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/nhan-thu-ekci/chuong-1.html.]
Chỉ là chẳng ai để tâm, cũng chẳng có lấy một hồi âm.
Phụ thân tức giận đến mức nổi trận lôi đình.
Tạ Liễm thì mặt mày ủ rũ.
Sau cùng, chàng vẫn quyết định cưới ta .
Vì thanh danh của đích tỷ.
Hôn sự được tổ chức vô cùng long trọng.
Đương nhiên, sắc mặt của Tạ Liễm cũng khó coi chẳng kém.
Đêm tân hôn, chàng không vén khăn hỉ của ta .
Giọng nói lạnh như băng:
“Hãy yên phận làm Thế t.ử phu nhân của nàng. Đừng yêu ta , cũng đừng vọng tưởng rằng ta sẽ thích nàng.”
Đêm ấy giá lạnh.
Trong bụng ta trống rỗng vì chưa ăn gì, bộ phượng quan trên đầu lại nặng trĩu.
Khi ấy ta mới chợt hiểu.
Thì ra không phải người phu quân nào cũng giống A Từ.
Cũng có những người như Tạ Liễm.
Chỉ tiếc, người từng đối xử tốt với ta nhất đã không còn trên đời nữa.
Ta hoàn toàn dập tắt tia hy vọng cuối cùng.
Đêm đó, chàng mượn rượu giải sầu, ôm bức họa của đích tỷ nhìn suốt một đêm.
Đêm đó, ta đội khăn hỉ đỏ trên đầu, lặng lẽ ngồi khô héo suốt một đêm dài.
Sáng hôm sau , trước mặt Tạ Liễm, ta lấy chiếc hộp đựng tro cốt của tiên phu ra , tỏ rõ thái độ:
“Phu quân cứ yên tâm, ta sẽ không mong cầu chàng thương yêu.”
Chàng khựng lại trong thoáng chốc, rồi cứng nhắc đáp:
“Được như vậy thì tốt .”
Thật ra ta đã lừa chàng .
A Từ bị dã thú c.ắ.n c.h.ế.t trong một lần đi săn, đến thi cốt cũng chẳng còn.
Ta nào có tro cốt của chàng .
Trong chiếc hộp kia chẳng qua chỉ là một ít tro bụi mà thôi.
Bạch nguyệt quang của Tạ Liễm ở trong cung.
Chu sa chí trong lòng ta lại nằm sâu dưới nấm mồ.
Nghĩ đi nghĩ lại , dường như chàng vẫn may mắn hơn ta .
Nghĩ đến đó, lòng ta bất giác chua xót.
3
Lúc Tạ Liễm trở về thì trời đã tối.
Chàng lại đến tìm ta .
Đứng lặng nhìn ta không biết bao lâu, mãi một lúc sau mới lên tiếng:
“Nàng và đích tỷ của nàng, quả thật rất giống nhau .”
Ta không đáp, chẳng hiểu chàng lại nổi cơn gì.
Ta và đích tỷ vốn là tỷ muội cùng cha, đương nhiên có nét tương đồng. Nếu không phải như vậy , năm ấy chàng cũng sẽ không vì biết ta từng xuất giá mà vẫn đồng ý cưới ta .
Thấy ta không phản ứng, dường như chàng có đôi phần ngượng ngùng.
Chàng khẽ ho một tiếng, rồi lấy từ trong tay áo ra một hộp điểm tâm đưa cho ta .
“Ta nhớ nàng thích món này . Là đồ trong cung, nàng nếm thử xem.”
Tim ta khẽ rung lên.
Là bánh hạnh nhân.
Lần đầu vào cung bái kiến Quý phi, trên bàn của tỷ ấy bày trọn bốn đĩa bánh hạnh nhân.
Ta đã nhìn rất lâu.
Chaporia
Bình Luận (0)