Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khi còn ở bên A Từ, chàng thường lén mua cho ta ăn.
Thứ bánh này vốn đắt đỏ, ta tiếc không nỡ ăn. Mỗi lần đều vừa trách chàng tiêu tiền hoang phí, vừa bẻ từng miếng nhỏ bỏ vào miệng.
Chàng ôm ta cười , bảo ta chờ chàng .
Sau này nhất định sẽ mua thật nhiều bánh hạnh nhân cho ta , nhiều đến mức bày kín cả mặt bàn.
Đáng tiếc...
Ta đã không đợi được ngày ấy .
Có lẽ vì ánh mắt ta nhìn hộp bánh quá mức tha thiết nên Tạ Liễm cảm thấy mất mặt, nổi trận lôi đình.
“ Đúng là nữ t.ử lớn lên nơi thôn dã, nông cạn thô tục.”
“Đó là thứ bệ hạ ban thưởng cho Quý phi nương nương. Dù nương nương không thích ăn, cũng chưa đến lượt nàng.”
Nghĩ đến chuyện cũ, ta đẩy hộp bánh trở lại .
“Thế t.ử mang về đi . Ta đã không còn thích ăn nữa.”
Lại một lần tan cuộc trong không vui.
Sau khi chàng rời đi , Hoàn Nhi khẽ thở dài, nhỏ giọng khuyên nhủ:
“Phu nhân, người đã khuất cũng đã khuất rồi , con người dù sao cũng phải bước tiếp. Thế t.ử đã có ý muốn hòa giải, người hà tất phải đẩy ngài ấy ra xa?”
Ta im lặng.
Tạ Liễm vốn luôn coi thường ta , chuyện ấy ta biết .
Chàng chê xuất thân của ta nơi thôn dã, chê ta từng hạ mình gả cho một thợ săn.
Mỗi lần nhắc đến đều lộ rõ vẻ chán ghét.
Nhưng chàng không biết .
Nửa năm thành thân cùng A Từ giữa chốn thôn quê ấy , lại là những ngày tháng vui vẻ nhất trong đời ta .
Sau bữa trưa, trong cung cho người tới truyền lời, nói Quý phi nương nương muốn gặp ta .
Ta lên xe ngựa tiến cung.
Rùa
Kể từ lần gặp Quý phi trước đó, ta đã rất lâu không bước chân vào cung nữa.
Trong nội điện, tỷ ấy đang nghiêng người trên nhuyễn tháp, thong thả thưởng trà .
Trên án vẫn là bốn đĩa bánh hạnh nhân, nguyên vẹn không hề động tới.
Ta khẽ nhắm mắt, cúi đầu hành lễ.
Một lúc lâu sau , tỷ ấy đặt chén trà xuống, khẽ cười :
“Hôm qua Thế t.ử vào cung, còn đặc biệt xin một hộp bánh hạnh nhân cho muội . Muội có thích không ?”
Ta cụp mắt, cung kính đáp:
“Nương nương hẳn đã nghe nhầm rồi . Hộp bánh ấy được đưa tới viện của lão phu nhân. Lão phu nhân rất vui.”
Quý phi thoáng sững người , ý cười lướt qua gương mặt.
“Thật vậy sao ? Bổn cung còn tưởng rằng...”
Nói rồi liếc nhìn ta .
“Còn quỳ đó làm gì? Đứng lên đi .”
Ta không hề nói dối.
Sau khi Tạ Liễm bỏ đi trong cơn giận, ta đã sai người đem hộp bánh tới chỗ lão phu nhân.
Tỷ ấy nói rất nhiều.
Nói về những năm tháng thanh mai trúc mã cùng Tạ Liễm.
Nói về chuyện chàng đề thơ vẽ tranh cho tỷ ấy , vì tỷ ấy mà gảy đàn pha trà .
Nói về phong thái đoan chính của bậc quân t.ử nơi chàng .
Nói về thanh danh vang khắp thiên hạ của chàng .
Cuối cùng, tỷ ấy đứng thẳng người , từ trên cao nhìn xuống ta :
“Mạnh Nhan Thù, nếu không có ta , cả đời này muội cũng không thể với tới một lang quân tốt đến vậy .”
4
Tỷ
ấy
nói
không
sai.
Vì mẫu thân ruột thịt của ta là hậu nhân của tội thần, từ nhỏ ta đã bị bỏ lại nơi thôn dã, chẳng ai đoái hoài.
Nếu không nhờ đích tỷ, e rằng cả đời này ta cũng không thể trở về Mạnh gia.
Khoảng chừng hết một tuần hương, tỷ ấy mới cho ta lui xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhan-thu-ekci/chuong-2.html.]
Cung nhân tới bẩm báo rằng Bắc Ngụy vừa tiến cống mấy tấm gấm màu quý hiếm, bệ hạ mời tỷ ấy tới lựa chọn.
Tỷ ấy đi rất vội.
Trong mắt tràn đầy mong đợi và vui mừng.
Ta nhìn theo bóng lưng ấy , trong lòng bất giác dâng lên chút ngưỡng mộ.
Khi ta ra khỏi cung, mặt trời đã ngả về tây.
Vừa tới ngoài cổng cung, ta đã đụng phải Tạ Liễm đang vội vã chạy tới.
Nhìn thấy ta , đôi mắt chàng lập tức sáng lên.
Chàng nhanh ch.óng chộp lấy cánh tay ta , quát lớn:
“Ai cho nàng vào cung?”
“Nàng đã gặp những ai?”
Giọng điệu chẳng khác nào đang thẩm vấn phạm nhân, ánh mắt sắc bén, thấp thoáng vẻ hung dữ.
Cánh tay đau nhói.
Ta giằng mạnh ra .
“Buông ta ra .”
Chàng khựng lại .
Dường như lúc này mới nhận ra phản ứng của mình có phần quá đáng.
Sắc mặt biến đổi mấy lần , cuối cùng chàng buông tay, quay mặt đi , giọng nói lạnh nhạt cứng nhắc:
“Sau này không có sự cho phép của ta , không được tự ý vào cung.”
“Dựa vào đâu ?”
Chàng quay đầu lại , sắc mặt sa sầm.
Khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh.
“Ngốc nghếch như vậy , vào cung để mất mặt xấu hổ sao ?”
Ta tức giận đẩy mạnh chàng ra .
“Những lời ấy , Thế t.ử nên nói với vị Quý phi tốt của mình mới phải .”
Hết bị ý trung nhân của chàng gõ đầu cảnh cáo.
Lại bị chính chàng tra hỏi.
Rốt cuộc ta đã làm sai điều gì?
Ta hít sâu một hơi , cố ép những giọt lệ nơi đáy mắt trở vào .
Tạ Liễm sững người .
Trong mắt chàng hiện lên vài phần phức tạp.
Chàng hé môi như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ mím c.h.ặ.t môi rồi im lặng.
Những ngày sau đó, Tạ Liễm dường như đã thay đổi rất nhiều.
Không biết là vì áy náy hay vì điều gì khác.
Chàng không còn đối chọi với ta gay gắt như trước .
Mỗi khi rảnh rỗi, chàng đều tới bầu bạn cùng ta .
Có lúc đ.á.n.h một ván cờ.
Có lúc dùng chung một bữa tối.
Thỉnh thoảng còn vụng về mang tới vài món đồ mà nữ nhi thường yêu thích.
Chỉ duy nhất một điều.
Chàng không muốn ta nhắc tới tiên phu.
Trước kia , chàng đâu phải như vậy .
Khi quan hệ giữa chúng ta còn khá hòa thuận, thậm chí còn có lần cùng nhau uống đến say mềm, kể cho nhau nghe về người trong lòng mình .
Ta trách chàng làm phu quân chẳng có đức hạnh, đối xử với ta không tốt .
Chàng lại cười bảo, bởi ta đâu phải người chàng yêu.
Về sau mỗi lần nhắc tới, chàng tuy có chút khinh thường và không vui, nhưng nhiều lắm cũng chỉ hừ lạnh một tiếng:
“Một tên thợ săn thấp hèn mà cũng đáng để nàng ngày ngày nhớ mãi sao ?”
Chứ không giống bây giờ.
Chỉ cần nghe nhắc đến là lập tức sa sầm mặt mày.
Chaporia
Bình Luận (0)