Nhan Thù/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lần này chàng tới, ta đang lau chùi cây trâm bạc mà A Từ tặng năm xưa.

Vừa quay đầu lại , ta mới phát hiện Tạ Liễm đang đứng cách đó không xa.

Sắc mặt âm trầm, chẳng biết đã nhìn bao lâu rồi .

Ta không hiểu.

Chàng im lặng một lúc, rồi đột nhiên hỏi:

“Hắn đối với nàng tốt đến vậy sao ? Tốt đến mức tận bây giờ nàng vẫn không thể quên được ?”

Ta gật đầu.

Chàng đột ngột bước tới, nắm c.h.ặ.t cổ tay ta .

“Nếu như... ta có thể đối xử với nàng tốt hơn thì sao ?”

Ta suy nghĩ một lát rồi lắc đầu.

“Vậy ta cũng không cần chàng .”

Sắc mặt Tạ Liễm lập tức thay đổi.

Gân xanh trên trán nổi lên, lửa giận trong mắt gần như không thể che giấu.

Chàng cố nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác.

Cuối cùng chỉ hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi .

5

Tạ Liễm nổi giận.

Liên tiếp mấy ngày không chịu gặp ta , cũng không cho ta bước chân ra khỏi cửa.

Mãi đến ngày đại thọ của tổ mẫu, chàng mới lạnh mặt tới đón ta .

Khi chúng ta đến nơi, trong Hầu phủ đã tấp nập khách khứa.

Mạnh gia là danh môn vọng tộc, phú quý nhiều đời, ở kinh thành vốn rất có thanh danh. Huống hồ nay Quý phi đang được thánh sủng, lão phu nhân mở tiệc mừng thọ, trước phủ xe ngựa nối đuôi không dứt, vô cùng náo nhiệt.

Sau khi bái kiến lão phu nhân, ta đi tìm Nhị tỷ.

Ngày đầu trở về Mạnh gia, chỉ có Nhị tỷ đối xử t.ử tế với ta nhất. Sau khi tỷ ấy xuất giá, đôi bên qua lại cũng ít đi nhiều.

Trong hoa sảnh, ta cùng Nhị tỷ trò chuyện về các kiểu thêu thùa may vá. Tạ Liễm và Nhị tỷ phu ngồi uống trà đàm đạo.

Chưa nói được mấy câu, bên ngoài sân đã vang lên một trận xôn xao.

Hỏi ra mới biết , Quý phi nương nương tới rồi .

Tên hạ nhân đến báo tin kích động đến mức lắp bắp:

“Bệ hạ... bệ hạ cùng nương nương tới đấy.”

“Cái gì? Bệ hạ cũng tới sao ?”

Tạ Liễm bật dậy.

Tiểu tư liên tục gật đầu:

“Vâng, đúng là vậy .”

Nhị tỷ khẽ thở dài, trong giọng mang theo vài phần ngưỡng mộ:

“Bệ hạ đối với Đại tỷ thật tốt . Ngay cả ngày như hôm nay cũng chịu đích thân tới... Đi thôi Tam muội , chúng ta cũng đi xem một chút.”

Nói rồi kéo ta đứng dậy.

“Không được .”

Cổ tay ta đột nhiên bị siết c.h.ặ.t.

Quay đầu nhìn lại , chỉ thấy Tạ Liễm sắc mặt căng cứng, giọng nói khẽ đến mức gần như không nghe rõ, lại thoáng mang theo chút run rẩy.

“Không được đi .”

Thấy ta kinh ngạc, chàng lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh, cười lạnh một tiếng:

“Vụng tay vụng chân như nàng, lỡ va chạm quý nhân thì sao ?”

“Nàng cứ ở đây đi . Ta cùng Nhị tỷ phu qua đó xem là được .”

Cuối cùng, ta vẫn không đi được .

Ta cũng chẳng mấy để tâm.

Chỉ là Nhị tỷ bị ta liên lụy, cũng không thể đi theo nên có chút không vui.

“Tỷ phu thật quá đáng. Nào là vụng tay vụng chân, đúng là...”

Tỷ ấy càu nhàu mấy câu.

Đột nhiên “á” lên một tiếng.

“Không ổn rồi , cây quạt của phu quân để quên mất.

Ta phải mang qua cho chàng ấy .”

Nói rồi kéo tay ta .

“Tam muội đi cùng tỷ.”

Ta bị tỷ ấy kéo đi , trong lòng buồn cười .

Rõ ràng là muốn tìm cớ sang đó nhìn bệ hạ một cái.

Nhị tỷ chớp mắt với ta :

“Nghe nói bệ hạ dung mạo xuất chúng, khí độ phi phàm. Chúng ta lén nhìn một chút...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/nhan-thu-ekci/chuong-3.html.]

Trong chính sảnh, Tạ Liễm và Nhị tỷ phu đang cung kính hành lễ với một nam nhân.

Người kia đứng dậy, dường như chuẩn bị rời đi .

“Bệ hạ định hồi cung rồi sao ?”

Tạ Liễm mở lời hỏi.

Người kia khẽ “ừ” một tiếng.

Tấm rèm châu che khuất dung mạo, chỉ nghe thấy một giọng nam trong trẻo lạnh lùng vang lên:

“Trẫm không mời mà đến, đã là quấy rầy lão phu nhân rồi .”

Giọng nói này ...

Ta khẽ nhíu mày.

Đúng lúc ấy , Nhị tỷ cẩn thận vén rèm châu lên.

Gương mặt người kia hiện ra trước mắt.

Toàn thân ta chấn động.

Trong đầu như có thứ gì đó nổ tung.

A Từ…

Rùa

Mắt thấy người ấy đang dần đi xa.

Ta bật dậy.

Không kịp suy nghĩ đã muốn lao tới.

“A…”

Thế nhưng ngay giây sau đã bị Nhị tỷ bịt miệng kéo ngồi xuống.

Tỷ ấy sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u, hạ thấp giọng:

“Muội điên rồi sao ?”

Người kia quay đầu lại .

Chỉ còn tiếng rèm châu khẽ lay động.

Tạ Liễm dường như nhận ra điều gì đó, lập tức bước lên một bước che khuất tầm mắt của người kia , cười bồi:

“Chắc là nữ quyến trong nhà vô ý làm kinh động bệ hạ. Xin bệ hạ thứ tội.”

Hoàng đế thu hồi ánh nhìn , khẽ phất tay.

Rồi cùng Quý phi rời đi .

6

Ta lại bị răn dạy.

Nào là không biết lễ nghi, không xứng xuất hiện trước đám đông, không có gia giáo, đến cả hoàng đế cũng dám mạo phạm...

Những lời trách móc nối tiếp nhau không dứt.

Đích mẫu càng nói bóng gió nhiều hơn.

Trong từng câu từng chữ đều ám chỉ rằng ta mang lòng dạ bất chính, muốn trèo cao bám víu quyền quý.

Chỉ có Tạ Liễm là cau c.h.ặ.t mày, từ đầu đến cuối không nói một lời.

Ngay lúc ta sắp không nhịn nổi nữa.

Bỗng nghe chàng quát lớn:

“Đủ rồi .”

Chàng hít sâu một hơi , gượng cười rồi cúi người hành lễ:

“Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của tiểu tế.”

Nói xong, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của mọi người , chàng kéo thẳng ta rời đi .

Ta ngẩng đầu nhìn chàng , môi khẽ động.

Đây là lần đầu tiên...

Chàng đứng ra bảo vệ ta trước mặt mọi người .

Mãi đến khi về tới phòng ngủ, chàng mới dừng lại .

Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

Mày nhíu c.h.ặ.t.

Trong mắt là vẻ căng thẳng cùng hoảng loạn không sao che giấu nổi.

“Nàng đã nhìn thấy rồi ?”

Ta khép mắt lại , cố gắng bình ổn tâm trạng.

“Chàng đã sớm biết rồi , phải không ?”

Ánh sáng trong mắt chàng dần tắt.

Giọng nói cứng nhắc:

“Mạnh Nhan Thù, nàng đừng quên.”

“Nàng là thê t.ử của ta , là chính thê được ta dùng nghi lễ tám người khiêng kiệu cưới hỏi đàng hoàng.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...