Nhan Thù/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Cho dù là bệ hạ cũng không có đạo lý cưỡng đoạt thê t.ử của người khác. Huống hồ... ngài ấy đã có Quý phi rồi .”

Quý phi...

Trong đầu ta hiện lên hình ảnh hai người sóng vai rời đi .

Lòng bỗng đau âm ỉ.

Thấy vẻ mặt ấy của ta , dường như chàng nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Giọng nói cũng lớn hơn vài phần:

“Biết đâu bệ hạ đã sớm quên nàng rồi . Quý phi có gia thế, có dung mạo, có tính tình, điểm nào chẳng hơn nàng. Cũng chỉ có nàng còn nhớ mãi không quên.”

“Vậy sao ?”

Ta siết c.h.ặ.t t.a.y.

Ngước mắt nhìn thẳng vào chàng .

“Nếu đã như vậy , vì sao Thế t.ử không dám để ta vào cung?”

Tạ Liễm cứng đờ.

Con ngươi hơi co lại .

Ta lại tiến lên một bước.

“Thế t.ử nghĩ xem, vì sao bệ hạ lại muốn cưới đích tỷ làm Quý phi?”

“Vì sao trong cung của Quý phi ngày nào cũng bày đầy bánh hạnh nhân?”

“Đủ rồi .”

Sắc mặt chàng trắng bệch.

Không cam lòng lùi lại một bước.

Từng chữ như bị ép ra từ kẽ răng:

“Mạnh Nhan Thù... nàng là người của ta .”

Đêm ấy trở về Hầu phủ.

Ta bị Tạ Liễm giam lỏng.

Chàng không cho ta ra ngoài.

Cũng không cho ta gặp bất kỳ ai.

Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ phủ lụa, hắt lên gương mặt âm trầm của chàng .

“Nàng tốt nhất nên từ bỏ ý định ấy đi .”

Mỗi ngày chàng đều tới gặp ta .

Không nói gì cả.

Chỉ lặng lẽ ở bên cạnh.

Trên bàn ta bày đầy bánh hạnh nhân.

Cũng là bốn đĩa giống hệt.

“Ta đã mời đầu bếp của Ngự Trân Các làm . Chưa chắc hương vị kém hơn trong cung.”

“Những gì hắn có thể cho nàng, ta cũng có thể.”

Nhưng ta chưa từng động đến một miếng.

Mùa đông qua đi .

Mùa xuân lại tới.

Trong cung xảy ra một chuyện lớn.

Bệ hạ chuẩn bị lần nữa nam tuần tới Thái Thương.

Ai ai cũng nói .

Lần này , ngài đi tìm người .

Người trong lòng mà ngài gặp năm xưa ở phương Nam vẫn còn sống.

Ngài muốn đích thân đón người ấy trở về.

Ngày Tạ Liễm trở lại , sắc mặt vô cùng khó coi.

Chàng nhìn chằm chằm vào ta .

Ánh mắt âm u lạnh lẽo.

“Là nàng làm phải không ?”

Ta mím môi.

Không lên tiếng.

Đúng là ta .

Chàng không cho ta ra ngoài.

Ta cũng phải tự cứu lấy mình .

Chỉ là khả năng có hạn, ta chỉ có thể truyền tin ra ngoài bằng cách ấy .

Không ngờ bệ hạ lại muốn tự mình nam tuần.

Ta cụp mắt.

Trong lòng ngổn ngang trăm mối.

A Từ...

Chàng hẳn vẫn còn nhớ đến ta , phải không ?

Tạ Liễm siết c.h.ặ.t hai nắm tay.

Như đang cố gắng đè nén cảm xúc nào đó.

Cuối cùng vẫn không nhịn được , một quyền đập mạnh lên khung cửa.

Giọng nói chứa đầy phẫn uất và không cam lòng.

“Mạnh Nhan Thù.”

“Ta mới là phu quân của nàng.”

“Ta đối xử với nàng còn chưa đủ tốt sao ? Vì sao trong lòng nàng lúc nào cũng chỉ có hắn ?”

Ta ngẩng đầu.

Bình tĩnh nhìn chàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/nhan-thu-ekci/chuong-4.html.]

“Đã từng... ta thật sự coi chàng là phu quân.”

Đêm tân hôn ấy .

Nến đỏ lay động.

Khi đó ta đã nghĩ.

Nếu chàng chịu đối xử t.ử tế với ta , đối xử với ta như một người thê t.ử thực sự.

Biết đâu ta có thể quên được A Từ.

Dù sao từ nhỏ ta cũng thiếu thốn tình thương.

Ta chưa từng là người có thể thủy chung tuyệt đối với một người .

Đáng tiếc...

Chàng đã không làm được .

Trong lòng chàng có người khác.

Chàng ghét bỏ ta .

Khinh thường ta .

Mà điều đó lại càng khiến A Từ trở nên đáng quý hơn bao giờ hết.

Thân thể Tạ Liễm khẽ run lên.

Ánh mặt trời phía sau bị bóng dáng chàng che khuất, đổ xuống một khoảng tối thật lớn.

Rất lâu sau .

Chàng mới miễn cưỡng đứng vững.

Rồi bật cười cay đắng.

“Được.”

“Ta thành toàn cho nàng.”

Không đợi ta đáp lời.

Chàng xoay người bước ra ngoài.

Đến lúc vén rèm, chàng bỗng khựng lại .

“Nhiều năm nay bệ hạ sủng ái Quý phi như thế.”

“Nàng thật sự chắc chắn rằng... tình cảm ngài ấy dành cho nàng vẫn còn vẹn nguyên như thuở ban đầu sao ?”

7

Ta lại một lần nữa tiến cung.

Tạ Liễm nói được làm được .

Chàng đã thả ta đi .

Trong yến tiệc nơi cung đình, ta lần nữa gặp lại A Từ.

Chàng đã thay đổi rất nhiều.

Không còn là người nam nhân luôn mang ý cười dịu dàng nơi khóe mắt như năm nào nữa.

Chỉ cần đứng đó thôi, đã toát ra uy nghiêm khiến người khác không dám lại gần.

Ta gặp A Từ lần đầu trong một ngày tuyết rơi.

Khi ấy chàng trọng thương, thoi thóp bên bờ sinh t.ử.

Là ta đã cứu chàng .

Về sau , chàng khàn giọng hỏi ta muốn nhận báo đáp gì.

Ta chống cằm suy nghĩ rất lâu.

Thuở nhỏ bị đưa tới trang t.ử, chẳng có ai đối xử tốt với ta .

Chỉ có bà Tôn nhặt ve chai ở đầu thôn là thỉnh thoảng chăm sóc ta đôi chút.

Ngày bà mất, ta khóc đến đứt từng khúc ruột.

Bởi từ đó về sau , sẽ chẳng còn ai thương ta nữa.

Bà vuốt tóc ta , thở dài:

“Nha đầu ngốc, tìm một người phu quân đi . Nếu con ngoan ngoãn một chút, biết đâu người ấy sẽ thương con, yêu con.”

Bà ra đi quá nhanh.

Đến câu thứ hai, ta nghe chẳng rõ.

Chỉ loáng thoáng nghe được :

“Nếu thật sự không có ai, vậy thì con hãy học cách tự yêu lấy...”

Rùa

Thế là ta nhìn người nam nhân đang yếu ớt trước mặt, nghiêm túc nói :

“Vậy chàng làm phu quân của ta nhé.”

Người kia sững sờ.

Chàng ngẩn người một lúc.

Rồi khẽ mỉm cười .

Ta nghe thấy giọng nói khàn khàn của chàng :

“Được.”

Ta từng lén gửi một bức thư về Mạnh gia.

Nhưng chẳng có hồi âm.

Ta có chút buồn lòng.

Song cũng không sao .

Bà Tôn nói đúng.

Phu quân quả nhiên sẽ đối xử tốt với ta .

Chúng ta sống như những đôi phu thê bình thường khác.

Chàng lên núi săn b.ắ.n.

Ta ở nhà thêu thùa.

Những ngày tháng ấy vô cùng vui vẻ.

Cho đến hôm đó.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...