Nhan Thù/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trong một lần lên núi đi săn, chàng gặp chuyện ngoài ý muốn .

Nghe nói bị dã thú c.ắ.n c.h.ế.t.

Khi ta chạy tới nơi, chỉ còn lại bộ y phục rách nát.

Cùng nửa đoạn dải lụa nhuốm m.á.u mà ta từng dùng để buộc tóc cho chàng .

Dù không biết vì sao chàng chưa c.h.ế.t.

Lại còn trở thành hoàng đế.

Nhưng trong lòng ta vẫn vui mừng.

Hậu cung của chàng không có quá nhiều phi tần.

Ngoài Quý phi ra chỉ còn vài người cũ từng theo hầu từ thời còn ở phủ đệ .

Ba tuần rượu đã qua.

Chàng phất tay từ chối đám phi tần đang vây quanh.

Một mình bước ra ngoài.

Ta suy nghĩ một lúc.

Rồi lặng lẽ rời khỏi đại điện theo sau .

Trong lòng vừa hồi hộp vừa bất an.

Ta không dám đi quá gần.

Không ngờ mới đi được vài bước đã lạc đường, mất dấu bọn họ.

Ngự hoa viên rộng lớn vô cùng.

Ta cứ đi vô định.

Hôm nay là đại thọ của Thái hậu, phần lớn cung nhân đều tập trung ở nơi mở tiệc.

Trong ngự hoa viên cũng chẳng thấy mấy bóng người .

Đúng lúc ta đang không biết phải làm sao .

Bỗng nghe phía sau hòn giả sơn vang lên tiếng khóc của một nữ t.ử.

“Làm sao đây, Tạ ca ca? Có phải chàng ấy đã tìm được cô nương kia rồi không ?”

Toàn thân ta chấn động.

Là Quý phi.

“Dạo này chàng ấy cứ thất thần mãi. Ai cũng nói ta được sủng ái, nhưng ta đâu phải kẻ ngốc. Chàng ấy luôn nhìn ta , nhưng lại chẳng muốn gần gũi ta . Ngày nào cũng ban cho ta những thứ ta không thích, nhất là bánh hạnh nhân. Bây giờ chỉ cần nhìn thấy là ta đã muốn nôn rồi .”

“Nếu nàng ấy trở về, trong cung này còn chỗ nào cho ta nữa?”

Thấy Tạ Liễm không đáp.

Quý phi hít sâu một hơi , giọng nói dịu xuống.

Ngón tay chậm rãi đưa tới cổ áo chàng .

Ánh mắt mang theo vài phần quyến rũ.

“Tạ ca ca, huynh phải giúp muội ...”

Tạ Liễm giật mình .

Lập tức lùi mạnh về sau , đẩy tỷ ấy ra .

“Muội điên rồi sao ?”

Quý phi khóc đến lê hoa đái vũ, nghẹn ngào nói :

“Muội còn biết làm thế nào nữa? Bệ hạ đã rất lâu không chạm vào muội . Muội nhất định phải có một hài t.ử.”

Sắc mặt Tạ Liễm lúc xanh lúc trắng.

Chàng chỉnh lại y phục, từng chữ một nói rõ ràng:

“Quý phi nương nương, xin người tự trọng.”

Dứt lời liền xoay người bỏ đi về phía sau giả sơn.

Ta giật mình .

Chưa kịp trốn tránh đã bị chàng bắt gặp.

Tạ Liễm sững người .

Khẽ cau mày.

“Nàng sao lại ở đây?”

Nghe thấy động tĩnh, Quý phi cuống quýt chạy tới.

Vừa nhìn thấy ta , sắc mặt tỷ ấy lập tức trắng bệch.

Tỷ ấy vội vàng kéo tay áo Tạ Liễm, giọng đầy hoảng hốt:

“Nàng ta nhìn thấy rồi . Làm sao đây? Liệu nàng ta có nói với bệ hạ không ? Huynh mau nghĩ cách đi , muội không thể để bệ hạ biết chuyện này .”

Tạ Liễm nhíu mày.

Không để lại dấu vết né tránh tay tỷ ấy .

“Nàng ấy sẽ không đâu .”

“Huynh dựa vào đâu mà khẳng định như vậy ?”

Ta chẳng muốn nghe bọn họ tranh cãi.

Liền xoay người rời đi .

Đến khi Quý phi hoàn hồn, ta đã đi khá xa.

Tỷ ấy vội vàng đuổi theo:

“Không được . Ngươi không được đi .

Mới chạy được vài bước.

Bỗng nghe một tiếng hét t.h.ả.m thiết.

“A…!”

Quý phi bị vấp vào giả sơn.

Ngã mạnh xuống đất.

Ta dừng chân.

Quay đầu nhìn lại .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhan-thu-ekci/chuong-5.html.]

Đúng lúc ấy , một đoàn người đông đúc từ xa vội vã chạy tới.

Người dẫn đầu bước chân rối loạn.

Chính là bệ hạ.

Chàng lao nhanh tới bên Quý phi.

Nhìn thấy m.á.u trên trán và cổ tỷ ấy .

Đồng t.ử lập tức co rút.

“Chuyện gì xảy ra ?”

“Truyền thái y.”

Quý phi cũng hoảng sợ.

Vừa khóc vừa nhào vào lòng hoàng đế.

Rồi chỉ tay về phía ta .

“Là nàng ta . Bệ hạ, là nàng ta đẩy thần thiếp .”

Đôi mắt đế vương đỏ ngầu.

Đầu cũng không ngẩng lên.

Giọng nói trầm lạnh:

“Kéo ra ngoài. Đánh c.h.ế.t.”

“Bệ hạ, không được …”

Là Tạ Liễm.

Mày mắt đầy vẻ lo lắng.

Đang định chạy tới.

Ta khẽ ngẩng đầu.

Nhìn người nam nhân trong lòng trong mắt chỉ có Quý phi kia .

Đó là A Từ của ta .

Cũng là quân vương của Đại Chu.

Rùa

Ta đã sớm nghe nói bệ hạ đối với Quý phi tình sâu nghĩa nặng.

Nhưng đây là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến.

Chàng đã không còn là A Từ của riêng ta nữa.

Không biết là oán hận hay tủi thân .

Những cảm xúc ấy quấn lấy lòng ta , lan rộng từng chút một.

Đột nhiên ta thấy mệt mỏi.

Tựa như mọi cố chấp suốt thời gian qua đều chỉ là một trò cười .

Khi đám thị vệ bước tới kéo lấy cánh tay.

Ta không hề giãy giụa.

Khép mắt lại .

Từng chữ một nói :

“Đa tạ bệ hạ ban c.h.ế.t.”

Động tác của hoàng đế chợt khựng lại .

Chiếc bình t.h.u.ố.c trong tay rơi xuống đất.

Vỡ tan thành từng mảnh.

Ngay giây tiếp theo.

Chàng đột ngột đứng bật dậy nhìn về phía ta .

Giọng nói run lên không kiểm soát:

“Nàng... ngẩng đầu lên.”

Ta chậm rãi ngước mắt.

Đồng t.ử của chàng bỗng mở lớn.

Trong mắt cuồn cuộn vô vàn cảm xúc.

Dường như có ngàn vạn lời muốn nói .

Rất lâu sau .

Chàng từng bước tiến lại gần.

Đưa tay muốn chạm vào gò má ta .

Giọng nói khẽ đến cực điểm.

Khàn đặc đến gần như không còn ra tiếng:

“Thù Nhi...”

8

Trong Càn Thanh điện, yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

A Từ nâng cổ chân ta trong tay, cẩn thận bôi t.h.u.ố.c cho ta .

Ta rút chân mấy lần không được , còn bị chàng trừng mắt nhìn :

“Ta chẳng phải đã từng nói với nàng rồi sao ? Bị thương thì phải nói ra , đừng một mình c.ắ.n răng chịu đựng.”

Người bị thương sau hòn giả sơn không chỉ có Quý phi.

Còn có ta bị trẹo chân.

Ta mím môi, không lên tiếng.

Quả thật chàng từng nói những lời ấy .

Khi còn ở trang t.ử, chẳng ai quản ta , cũng chẳng ai hỏi han ta . Mệt cũng được , đau cũng vậy , ta đều tự mình c.ắ.n răng chịu đựng.

Sau này gặp A Từ, biết được chuyện ấy , chàng rất đau lòng, mới dặn ta như vậy .

Sau khi thành thân , ta từng được chàng nuông chiều một quãng thời gian.

Về sau A Từ c,h,ế,t, ta lại trở về dáng vẻ trước kia .

Ta cúi đầu, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của chàng , trong lòng trăm mối ngổn ngang.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...